Han Kang - Giải Nobel Văn học 2024

09/11/202401:08:00(Xem: 2256)

Han Kang 1

 

Han Kang được trao giải Nobel Văn học năm 2024 với văn xuôi đầy chất thơ mãnh liệt đối mặt với những tổn thương lịch sử và phơi bày sự mong manh của đời người”.    Sinh ra ở Gwangju, Hàn Quốc, cô chuyển đến Seoul năm 10 tuổi. Cô học văn học Hàn Quốc tại Đại học Yonsei. Bài viết của cô đã giành được Giải thưởng Văn học Yi Sang, Giải thưởng Nghệ sĩ Trẻ Ngày nay và Giải thưởng Tiểu thuyết Văn học Hàn Quốc. The Vegetarian, cuốn tiểu thuyết đầu tiên được dịch sang tiếng Anh của cô, được Portobello Books xuất bản vào năm 2015 và đã giành được Giải thưởng Quốc tế Man Booker năm 2016. Cô cũng là tác giả của Human Acts (Portobello, 2016) và The White Book (Portobello, 2017).

 

Han Kang sinh năm 1970 tại Gwangju sau đó cùng gia đình chuyển lên Seoul sống từ năm mười tuổi. Sau khi tốt nghiệp khoa Văn trường đại học Yonsei, Han Kang đăng đàn năm 1993 trên báo Văn học và Xã hội với tư cách một nhà thơ. Năm 1994, cô cho ra mắt truyện ngắn Mỏ neo đỏ, giành giải tác giả trẻ của báo Seoul Shinmun, kể từ đó bắt đầu chính thức hoạt động văn chương.

Suốt sự nghiệp viết văn gần ba mươi năm, với 3 tập truyện ngắn, 6 tiểu thuyết và 1 tập thơ, Han Kang đã giành được nhiều giải thưởng văn học danh giá cả trong và ngoài nước, trở thành một trong những nhà văn quan trọng nhất của văn học Hàn Quốc hiện đại. Trong đó nổi bật nhất là giải Man Booker International năm 2016 dành cho tác phẩm Người ăn chay. Năm 2018, cô tiếp tục lọt vào danh sách đề cử của giải thưởng này với tiểu thuyết giàu tính tự thuật Trắng.

Bà là một nhà văn đa tài, ngoài tiểu thuyết, truyện ngắn, bà còn làm thơ. Sau đây là hai bài thơ do Thân Trọng Sơn dịch theo bản tiếng Anh.

***

 

MÙA ĐÔNG QUA GƯƠNG

 

Nhìn vào con ngươi của ngọn lửa.

Con mắt hình trái tim màu xanh, thứ sáng nhất nóng bỏng nhất bao quanh nó

 ngọn lửa màu cam bên trong thứ nhấp nháy nhiều nhất

 bao quanh một lần nữa

ngọn lửa bên ngoài nửa trong suốt sáng mai,

 buổi sáng khởi hành đến thành phố xa nhất,

Sáng nay

 con mắt xanh của ngọn lửa

 nhìn xa hơn đôi mắt em.

 

Bây giờ thành phố của em đang là buổi sáng mùa xuân, nếu anh đi qua lõi trái đất, đi thẳng qua giữa mà không dao động, thành phố đó xuất hiện, lệch múi giờ ở đó đúng mười hai giờ, mùa chậm hơn đúng nửa năm nên thành phố đó bây giờ Một buổi tối mùa thu, như lặng lẽ theo ai, thành phố đó theo sau tôi, để băng qua màn đêm để vượt qua mùa đông, em lặng lẽ chờ đợi, trong khi thành phố của tôi vượt qua thành phố đó như ai đó lặng lẽ vượt qua.

 

Trong gương mùa đông đang chờ đợi

Một nơi lạnh lẽo

Một nơi tột cùng lạnh lẽo

Lạnh đến nỗi

Mọi vật không thể run rẩy

khuôn mặt (đã từng đông cứng) của anh không thể vỡ vụn

Em không đưa tay ra

Anh cũng không muốn đưa tay ra

Một nơi lạnh lẽo

Một nơi luôn lạnh giá

Lạnh đến nỗi học sinh không thể dao động

 mi mắt

 không biết làm sao khép lại (với nhau)

Bên trong gương

Em không thể tránh khỏi ánh mắt của anh

Anh cũng không muốn đưa tay ra

 

 

Họ nói chúng ta sẽ bay cả ngày.

Gấp chặt hai mươi bốn giờ, nhét nó vào miệng và

 đi vào gương mà họ nói.

Sau khi dọn đồ vào một căn phòng ở thành phố đó,

Em nên dành thời gian để rửa mặt.

Nếu nỗi đau khổ của thành phố này

 âm thầm ập đến

Em sẽ âm thầm tụt lại phía sau và khi anh không nhìn vào nó trong chốc lát,

 hãy tựa vào mặt sau lạnh giá của tấm gương và nghêu ngao một cách vô tư.

Cho đến khi, sau khi gấp chặt hai mươi bốn giờ

 và nhổ nó ra bằng cái lưỡi nóng bỏng của mình, anh quay lại  nhìn em.

 

Mắt em là hai ngọn nến nhỏ giọt sáp khi hút bấc, không rát cũng không đau, người ta nói rằng sự run rẩy của lõi ngọn lửa xanh là sự xuất hiện của các linh hồn, các linh hồn ngồi trên mắt em và run rẩy, chúng ngân nga, ngọn lửa bên ngoài đung đưa phía xa lắc lư để tiến xa hơn, ngày mai anh đi về thành phố xa nhất, ở đây em đang bốc cháy ở đây, bây giờ anh đặt tay vào nấm mồ hư không và chờ đợi, ký ức cắn ngón tay anh như một con rắn, anh là không bị bỏng rát hay đau đớn, khuôn mặt bình thản của anh không bị bỏng hay vỡ vụn.

  

 

NGÔI NHÀ ÁNH SÁNG ĐEN TUYỀN

 

Ngày hôm đó ở Ui-dong

 mưa tuyết rơi

 và thân xác tôi, người bạn đồng hành với linh hồn,

 run rẩy theo từng giọt lệ rơi.

 

Hãy lên đường.

Bạn đang do dự?
Bạn đang mơ gì mà lơ lửng như thế?

Những ngôi hai tầng sáng như hoa,

Dưới đó tôi học được nỗi thống khổ

 Và hướng tới một vùng đất vui vẻ còn chưa chạm tới

 một bàn tay dại dột đưa ra.

 

Hãy lên đường.

Bạn đang mơ gì vậy? Hãy tiếp tục bước đi.

Hướng về ký ức hình thành trên ngọn đèn đường, tôi bước đi.
Ở đó tôi nhìn lên và bên trong bóng đèn là một ngôi nhà tối đen như mực. Ngôi nhà tối tăm của ánh sáng.

Ở đó tôi nhìn lên và bên trong bóng đèn

 là một ngôi nhà tối đen như mực. Ngôi nhà tối tăm của ánh sáng

Bầu trời tối đen và trong bóng tối đó những con chim cư trú

bay lên, trút bỏ sức nặng của cơ thể.
Tôi phải chết bao nhiêu lần mới được bay như thế?
Không ai có thể nắm tay tôi.

Giấc mơ nào mà đáng yêu đến vậy?
Ký ức nào

 tỏa sáng rực rỡ đến thế?

Mưa tuyết, giống như đầu ngón tay của mẹ,

 cào qua đôi lông mày rối bù của tôi,

gõ vào đôi má lạnh cóng rồi lại

 chạm vào chỗ đó,

 

Hãy nhanh đi và lên đường.

 

THÂN TRỌNG SƠN

dịch và giới thiệu

(tháng 11/2024 )

 

Nguồn:

 

https://modernpoetryintranslation.com/poem/two-poems-by-han-kang/

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tới rồi mùa thu | Vẫn còn nắng. chưa thấy mù | Sẽ bưng mấy chậu phù du vô nhà
Chúng ta đang trôi đi đâu?! xuất hiện như một tập nhật ký chữ nghĩa, không phải để giải thích, cũng không để an ủi. Nó gợi nhiều hơn là nói, buộc độc giả phải cắm cúi dò trong đống chữ khúc khuỷu để tìm lấy một mảnh ánh sáng. Thơ của Bùi Chát không đi bằng cảm xúc bộc phát. Nó đi bằng những mâu thuẫn đẩy nhau, bằng chữ tự mổ xẻ chính nó. “Không phải cảm xúc / Mà chính là ngôn ngữ / Sinh ra thơ.” Câu thơ trông như một định nghĩa, thực chất lại là một phủ định, một cuộc đảo chính. Tình cảm ở đây không biến mất, mà bị kéo ra sau, thành phụ phẩm của thao tác chữ. Sự lạnh lẽo ấy làm cho thơ anh sáng rực, như ánh thép lóe trên lưỡi dao.
Nắng vạm vỡ leo bám lưng trưa, Ci sei tu… Em ở đó… Mùa hè nào đã đi qua. Đi qua như một tích tắc đời. Connie Francis Al di là cao vút giữa ngày, gọi nắng xuống cho đầy chiều chưa tới. Khi môi mấp máy điệu hờ tháng 9. Khi màu hoàng hổ trườn trên chiếc lá thu còn sót chút lục xanh. Như môi người còn đọng thanh xuân. Như mọi điều đã đi qua rớt lại mối diên trì...
Người ta đã tháo đi những bóng đèn | Không có ánh sáng | Nên không gây những tiếng động ban đêm | Khi chim ấp trứng | Những cái trứng | rất đỗi bình thường
Ngày 15 tháng 9 năm 2025, Thư Viện Quốc Hội Hoa Kỳ công bố Arthur Sze là thi sứ ‘Poet Laureate’ thứ 25 của Hoa Kỳ. Ông là thi sĩ gốc Á đầu tiên giữ vị trí này, sẽ chính thức ra mắt trong buổi đọc thơ tại Washington vào tháng Mười. Tin này đến - giữa thời buổi chữ nghĩa bị giản lược thành khẩu hiệu, bị cuốn theo dòng truyền thông ồn ã, chớp nhoáng - như một tín hiệu ngược dòng: thơ vẫn còn giữ vững chỗ đứng riêng của nó, như thân xác vẫn còn linh hồn.
Nguyên Yên, một trong những nhà thơ đương đại nổi tiếng ở hải ngoại. Cô chưa in một tập thơ nào, chỉ xuất hiện trên một số trang web như Việt Báo, Văn Việt, Hợp Lưu, Blog Trần thị Nguyệt Mai, Phố Văn… Ngoài những bài viết về thời sự, bình luận ký tên thật Nina Hòa Bình Lê với cái nhìn sắc bén và nhân ái, người đọc còn được biết đến Thơ của cô, với bút danh Nguyên Yên. Một tiếng thơ gây ngạc nhiên bởi ý tưởng, hình ảnh độc đáo, giản dị, mạnh mẽ, trữ tình. Tôi thực sự bị dòng thơ này lôi cuốn.
Bây giờ | mỗi sáng tôi vào Việt Báo | Đọc những câu chuyện về cuộc đời xa xưa của Đức Phật thay cho những Tin Tức Thời Sự về nước Mỹ | Trong những câu chuyện về Đức Phật | Tôi không nghe thấy tiếng súng | Tôi không nghe thấy hận thù | Tôi không nghe thấy bất công | Và không nghe thấy cả những điều ngu dốt kỳ thị.
Người sẽ tiếc vì treo tôi trên chiếc thòng lọng | Tôi ngu gì tự ải | Thoát đi như bóng đêm | Trên bến | Con thuyền
Vì tình yêu như bơ trét giữa ổ bánh. Trét ít thì khô. Trét nhiều thì nhão. Trét đúng phận người, vừa trơn vừa thơm, hương vị mỗi miếng tình. Thịt nguội, chả lụa, em đừng để dành quá lâu, dễ bị hỏng.
Theo đại thi hào R.Tagore "Cũng như nụ cười và nước mắt, thực chất của thơ là phản ánh một cái gì đó hoàn thiện từ bên trong". Theo tác giả cổ đại Ovid (khoảng năm 43 trước Công Nguyên) thì: “Có ít nhiều sự thoải mái trong cơn khóc”. Thi sĩ Colley khẳng định: “Lời nói để khóc và nước mắt để nói” Thi sĩ người Pháp Alfred de Musset có câu thơ: “Cái duy nhất còn lại cho tôi ở trên đời/ Chính là những lúc đã đôi lần nhỏ lệ”. Thi sĩ người Anh Robert Herrick: “Giọt lệ chính là ngôn ngữ cao quý của đôi mắt” .Nhà thơ trẻ Nepal, Santosh Kalwar tâm sự: Tôi đã mỉm cười ngày hôm qua. Tôi đang mỉm cười ngày hôm nay và khi ngày mai đến, tôi sẽ mỉm cười. Vì đơn giản, cuộc sống quá ngắn để ta khóc về mọi thứ – Và ai đó đã cho rằng: Không có gì đẹp hơn một nụ cười đã trải qua những giọt nước mắt.