Bùi Chát Và Những Câu Hỏi Không Chịu Ngủ Yên

9/26/202515:52:00(View: 1030)
a4c3637c-1f52-429d-addc-7528271d102c
Chúng ta đang trôi đi đâu?! – tâp thơ của Bùi Chát, Nxb Đà Nẵng 2025.

Chúng ta đang trôi đi đâu?! xuất hiện như một tập nhật ký chữ nghĩa, không phải để giải thích, cũng không để an ủi. Nó gợi nhiều hơn là nói, buộc độc giả phải cắm cúi dò trong đống chữ khúc khuỷu để tìm lấy một mảnh ánh sáng.

Thơ của Bùi Chát không đi bằng cảm xúc bộc phát. Nó đi bằng những mâu thuẫn đẩy nhau, bằng chữ tự mổ xẻ chính nó. “Không phải cảm xúc / Mà chính là ngôn ngữ / Sinh ra thơ.” Câu thơ trông như một định nghĩa, thực chất lại là một phủ định, một cuộc đảo chính. Tình cảm ở đây không biến mất, mà bị kéo ra sau, thành phụ phẩm của thao tác chữ. Sự lạnh lẽo ấy làm cho thơ anh sáng rực, như ánh thép lóe trên lưỡi dao.

Bùi Chát ưa nghịch lý. “Nếu đi đủ lâu, đủ xa / Chúng ta sẽ tới được quá khứ.” Câu thơ đơn giản nhưng đánh bật mọi tuyến tính. Thời gian không còn trôi từ trước ra sau, mà gập lại, cuốn người đọc trở về điểm khởi cùng với nỗi đau nguyên thủy. Nghịch lý trở thành phương pháp, một cách đẩy ngôn ngữ vào thế bí để nó phải nảy sinh nghĩa khác.

Trong phần “thơ điện tín”, hàng trăm câu rời được ghi lại, không trang trí, không văn vẻ. “Chữ như máu, nếu không biết cầm, chữ sẽ hết.” “Đọc vạn cuốn sách cũng chẳng ích gì nếu bạn không thể đọc được chính mình.” Đây không phải aphorism kiểu làm duyên, mà là những mũi kim ngắn, xuyên thẳng qua sự lười suy nghĩ. Người đọc bị châm liên tiếp, không kịp phòng thủ.

Thơ tình của Bùi Chát cũng không chịu an phận. Yêu ở đây là chiến trường, là sa lầy, là khoảng cách “không đủ an toàn cho sự tồn tại thiết thực của ngôn ngữ”. Không còn bóng trăng hoa lá. Thay vào đó là bùn, là vết thương, là sự rút lui vội vã. Sự thẳng thừng ấy không làm tình yêu cạn đi, ngược lại, nó khiến tình yêu thành thật hơn, vì được nhìn từ chỗ tối tăm và dễ vỡ nhất.

Nhiều bài khác lại chĩa mũi nhọn vào xã hội. Bùi Chát không hô khẩu hiệu, không phát biểu. Anh chỉ buông một câu, như một tờ cảnh báo dán trên thùng hóa chất: “Đối diện cái ác/ Im lặng chỉ là vàng giả / Dễ gây ô nhiễm.” Cái lạnh này nặng hơn cả những lời gào nóng bỏng. Nó bắt người đọc tự đối chiếu mình trong tấm gương câm.

Điều giữ tập thơ đứng vững chính là nhịp điệu và sự súc tích. Câu thơ ngắn, thường chỉ một cụm, nhưng rơi đúng chỗ. Đọc liền mạch, thấy nhẹ nhàng; ngẫm lại, thấy nặng. Nhịp rơi này tạo một lực hút, kéo người đọc trượt theo. Chính sự tiết chế đã cho thơ anh sức nặng, khác với nhiều giọng thơ tự do chỉ loang lổ mà thiếu độ dồn.

Chúng ta đang trôi đi đâu?!, tôi thấy một Bùi Chát khác: bớt ngổ ngáo, thêm tiết chế; bớt ồn, thêm lạnh; nhưng ngọn lửa vẫn còn, giấu dưới lớp tro chữ. Tập thơ không mời gọi, không năn nỉ. Nó thản nhiên dựng câu hỏi: chúng ta đang bị cuốn đi đâu, trong ngôn ngữ, trong ký ức, trong thân phận. Câu hỏi không có đáp án, nhưng chính sự hiện diện của nó làm người đọc bồn chồn.

Đọc xong, không ai tìm được sự yên ổn. Nhưng cũng không thể dửng dưng. Chính cái bất an ấy mới là hơi thở của thơ.


Dương Vân


Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Tới rồi mùa thu | Vẫn còn nắng. chưa thấy mù | Sẽ bưng mấy chậu phù du vô nhà
Nắng vạm vỡ leo bám lưng trưa, Ci sei tu… Em ở đó… Mùa hè nào đã đi qua. Đi qua như một tích tắc đời. Connie Francis Al di là cao vút giữa ngày, gọi nắng xuống cho đầy chiều chưa tới. Khi môi mấp máy điệu hờ tháng 9. Khi màu hoàng hổ trườn trên chiếc lá thu còn sót chút lục xanh. Như môi người còn đọng thanh xuân. Như mọi điều đã đi qua rớt lại mối diên trì...
Người ta đã tháo đi những bóng đèn | Không có ánh sáng | Nên không gây những tiếng động ban đêm | Khi chim ấp trứng | Những cái trứng | rất đỗi bình thường
Ngày 15 tháng 9 năm 2025, Thư Viện Quốc Hội Hoa Kỳ công bố Arthur Sze là thi sứ ‘Poet Laureate’ thứ 25 của Hoa Kỳ. Ông là thi sĩ gốc Á đầu tiên giữ vị trí này, sẽ chính thức ra mắt trong buổi đọc thơ tại Washington vào tháng Mười. Tin này đến - giữa thời buổi chữ nghĩa bị giản lược thành khẩu hiệu, bị cuốn theo dòng truyền thông ồn ã, chớp nhoáng - như một tín hiệu ngược dòng: thơ vẫn còn giữ vững chỗ đứng riêng của nó, như thân xác vẫn còn linh hồn.
Nguyên Yên, một trong những nhà thơ đương đại nổi tiếng ở hải ngoại. Cô chưa in một tập thơ nào, chỉ xuất hiện trên một số trang web như Việt Báo, Văn Việt, Hợp Lưu, Blog Trần thị Nguyệt Mai, Phố Văn… Ngoài những bài viết về thời sự, bình luận ký tên thật Nina Hòa Bình Lê với cái nhìn sắc bén và nhân ái, người đọc còn được biết đến Thơ của cô, với bút danh Nguyên Yên. Một tiếng thơ gây ngạc nhiên bởi ý tưởng, hình ảnh độc đáo, giản dị, mạnh mẽ, trữ tình. Tôi thực sự bị dòng thơ này lôi cuốn.
Bây giờ | mỗi sáng tôi vào Việt Báo | Đọc những câu chuyện về cuộc đời xa xưa của Đức Phật thay cho những Tin Tức Thời Sự về nước Mỹ | Trong những câu chuyện về Đức Phật | Tôi không nghe thấy tiếng súng | Tôi không nghe thấy hận thù | Tôi không nghe thấy bất công | Và không nghe thấy cả những điều ngu dốt kỳ thị.
Người sẽ tiếc vì treo tôi trên chiếc thòng lọng | Tôi ngu gì tự ải | Thoát đi như bóng đêm | Trên bến | Con thuyền
Vì tình yêu như bơ trét giữa ổ bánh. Trét ít thì khô. Trét nhiều thì nhão. Trét đúng phận người, vừa trơn vừa thơm, hương vị mỗi miếng tình. Thịt nguội, chả lụa, em đừng để dành quá lâu, dễ bị hỏng.
Theo đại thi hào R.Tagore "Cũng như nụ cười và nước mắt, thực chất của thơ là phản ánh một cái gì đó hoàn thiện từ bên trong". Theo tác giả cổ đại Ovid (khoảng năm 43 trước Công Nguyên) thì: “Có ít nhiều sự thoải mái trong cơn khóc”. Thi sĩ Colley khẳng định: “Lời nói để khóc và nước mắt để nói” Thi sĩ người Pháp Alfred de Musset có câu thơ: “Cái duy nhất còn lại cho tôi ở trên đời/ Chính là những lúc đã đôi lần nhỏ lệ”. Thi sĩ người Anh Robert Herrick: “Giọt lệ chính là ngôn ngữ cao quý của đôi mắt” .Nhà thơ trẻ Nepal, Santosh Kalwar tâm sự: Tôi đã mỉm cười ngày hôm qua. Tôi đang mỉm cười ngày hôm nay và khi ngày mai đến, tôi sẽ mỉm cười. Vì đơn giản, cuộc sống quá ngắn để ta khóc về mọi thứ – Và ai đó đã cho rằng: Không có gì đẹp hơn một nụ cười đã trải qua những giọt nước mắt.
Rồi tình một lẵng xanh lơ | Mấy bông hoa tỏ mù mờ xưa sau | Khe nào suối đã hồn nhau