Trang Thơ Thứ Bẩy

09/03/202409:34:00(Xem: 3630)
Thanhpho
Thành phố -- Tranh Nguyễn Đình Thuần.



HOÀNG XUÂN SƠN

 

 

chìm ngọc

 

bát canh riêu nóng hổi

màu mè của bài thơ

hoa bên trời đỏ chói

lung linh nuốt bệ thờ

 

không hề là liên tưởng

chiếc cột mốc.  sừng trâu

mùa chó đồng tru rượn

quê xưa tuổi thị mầu

 

lăng xăng mừng đụn khói

lậy rơm cỏ về thăm

cánh cò già.  hốc mọi

lau thưa bãi ngực trầm

 

 

Bận qun trên nương

 

                                        câu thơ vô nghĩa

                                           giống lũ mặt trơ

 

đừng mong gì bọn họ thấu hiểu

khoảng trống                  giữa háng và đùi

cộng sinh đã chết từ những năm tắt bẹn

người con gái bận da nâu

trích từ tế cầu vàng

tự kết giữa cơn mặt trời lang chạ

liễuliễu

không là mày rũ tự nhiên

sau khóm mành thấy tụm người lúi húi

bới đào di sản đất đai           [thơ]

và truyện

[không phải chuyện đôi co mỏng dày]

thơ một câu cũng chết

con thuyền hông bự

chèo tổ nái

từ từ rẽ đất

chui vào biển điên

,

một kẻ tự kiêu miền đông sưng sỉa mặt mày

lúc nào cũng chàng ràng bộ tịch

đứng khoanh tay nhìn đồng bọn

tô nắn những pho tượng đất

lửa nung chưa tới

trường thành lũy đá cao

có thể là thạch

[nhũ]

bông hoa đá                            mútmút

tầm mút hữu hiệu

sản sinh ra điệu còi trong bụi tre gai (*)

rộ lên lũ chích chòe

trên đồng lúa khản

,

thôi giọng hò này

xin giữ chốt bình an

 

(*) Tiếng Thì Thầm Trong Bụi Tre Gai – Thảo Trường

 

*

 

LÊ CHIỀU GIANG

 

 

Đốt nhà

 

Chẳng nợ nần ai mà ta trả

Một triệu lần hơn điều ta có

Đến khi nhang khói mịt mù bay

Là lúc 

Tim ta đầy hãi sợ

Tiếng chuông vọng xa vời trong gió

Thấp thoáng hồn ai. Khắp

bốn phương

 

Nhà xưa ta đốt

Bừng bừng cháy

Tàn tro lấp kín cả nhân gian

Ta ôm hết

Cả than và lửa

Rực rỡ hoàng hôn

Rực rỡ đêm

Vung vãi chút nồng nàn trong mắt

Ta chết. Trong

vòng tay... rất quen

 

*

 

THY AN

 

 

Bao dung hiền lành

 

(Tặng Tùng Nguyên và Trủy Thủ)

 

sợi dây buộc chặt hai trái tim mỏi mệt

khối nặng ngàn cân của tảng đá như một ám ảnh

con đường trước mặt thật dài

thăm thẳm những góc lòng

đang chìm trong bình yên

của nốt nhạc vừa tắt

những người cúi đầu lặng lẽ

chờ đợi một biến chuyển lạc quan

 

du hành qua con sông ký ức

mang theo những tiếng hát

pha chút thiện duyên trong sự bình thường

có khi quên có khi nhớ

hơi thở thở cùng nhau

bao dung làm sao

hiền lành như đám mây trên đèo

bay mãi cho người ngóng trông viễn xứ

 

rồi cơn mưa trở về ướt đất

giọt nước rơi trên gương soi chiếu

có sợi tóc đen nằm cạnh làm bạn

cụm hoa vàng thương nhớ

những an lành của tuổi thơ

ngày xưa rất xanh và mộng

chiếc đồng hồ đeo tay bé bỏng như mơ

 

nhớ lại một trời đâu đó

hẹn hò với dòng sông

thơ như một bắt nguồn xao động

đem hương hoa cho cuộc hành trình

đêm nay căn phòng lặng thinh

khàn giọng hát lời ca cổ tích

vầng trăng rằm soi sáng

tâm hồn người đọc kinh yên lặng

như tờ giấy của hư không…

 

*

 

HOÀNG THỊ BÍCH HÀ

 

 

Huế bây ch vẫn ra

 

Huế bây chừ vẫn rứa

Trầm mặc bóng thời gian

Chiều hạ nắng chói chang

Phượng vào mùa sắc đỏ

 

Mộc miên ùa theo gió

Níu chân khách tao nhân

Người có nhớ mùa xuân

Của rất nhiều năm trước?

 

Chiều bên cầu Gia Hội

Bóng ai về Đông Ba

Lời thưa dạ thiết tha

Nghiêng nghiêng bên vành nón

 

Buổi tan trường ai đón

Nàng áo tím về mô?

Giai nhân của Huế Đô

Bâng khuâng hồn lãng tử

 

Thương một người lữ thứ

Mãi vẫn không lấy chồng

Xuân, Hạ…đến Thu, Đông

Đợi chờ người viễn xứ.

 

*

 

ĐÀO NHƯ

 

 

Năm tháng lưu vong

 

Tháng giêng lưu lạc

Khe cửa gió thì thầm

Mình ta với đèn khuya                                                                                         


Tuyết rơi mù trời,

không thấy thôn

không thấy nhà

Đêm lạnh quanh ta

 

Đêm giao thừa

Kéo chăn đắp ấm

tấm thân suy tàn

Nằm hướng nào cũng khó ngủ

 

Tết con cháu ở xa

Ra vào chỉ có                                                         

Hai vợ chồng già

                                             

Chiều hôm lạnh

Có ông già chống gậy

Ngước nhìn trời mây

                                                        

Anh sẽ về thăm Em

Xóm Động

để nghe nước chảy

Dưới chân cầu Hà Thanh...

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tới rồi mùa thu | Vẫn còn nắng. chưa thấy mù | Sẽ bưng mấy chậu phù du vô nhà
Chúng ta đang trôi đi đâu?! xuất hiện như một tập nhật ký chữ nghĩa, không phải để giải thích, cũng không để an ủi. Nó gợi nhiều hơn là nói, buộc độc giả phải cắm cúi dò trong đống chữ khúc khuỷu để tìm lấy một mảnh ánh sáng. Thơ của Bùi Chát không đi bằng cảm xúc bộc phát. Nó đi bằng những mâu thuẫn đẩy nhau, bằng chữ tự mổ xẻ chính nó. “Không phải cảm xúc / Mà chính là ngôn ngữ / Sinh ra thơ.” Câu thơ trông như một định nghĩa, thực chất lại là một phủ định, một cuộc đảo chính. Tình cảm ở đây không biến mất, mà bị kéo ra sau, thành phụ phẩm của thao tác chữ. Sự lạnh lẽo ấy làm cho thơ anh sáng rực, như ánh thép lóe trên lưỡi dao.
Nắng vạm vỡ leo bám lưng trưa, Ci sei tu… Em ở đó… Mùa hè nào đã đi qua. Đi qua như một tích tắc đời. Connie Francis Al di là cao vút giữa ngày, gọi nắng xuống cho đầy chiều chưa tới. Khi môi mấp máy điệu hờ tháng 9. Khi màu hoàng hổ trườn trên chiếc lá thu còn sót chút lục xanh. Như môi người còn đọng thanh xuân. Như mọi điều đã đi qua rớt lại mối diên trì...
Người ta đã tháo đi những bóng đèn | Không có ánh sáng | Nên không gây những tiếng động ban đêm | Khi chim ấp trứng | Những cái trứng | rất đỗi bình thường
Ngày 15 tháng 9 năm 2025, Thư Viện Quốc Hội Hoa Kỳ công bố Arthur Sze là thi sứ ‘Poet Laureate’ thứ 25 của Hoa Kỳ. Ông là thi sĩ gốc Á đầu tiên giữ vị trí này, sẽ chính thức ra mắt trong buổi đọc thơ tại Washington vào tháng Mười. Tin này đến - giữa thời buổi chữ nghĩa bị giản lược thành khẩu hiệu, bị cuốn theo dòng truyền thông ồn ã, chớp nhoáng - như một tín hiệu ngược dòng: thơ vẫn còn giữ vững chỗ đứng riêng của nó, như thân xác vẫn còn linh hồn.
Nguyên Yên, một trong những nhà thơ đương đại nổi tiếng ở hải ngoại. Cô chưa in một tập thơ nào, chỉ xuất hiện trên một số trang web như Việt Báo, Văn Việt, Hợp Lưu, Blog Trần thị Nguyệt Mai, Phố Văn… Ngoài những bài viết về thời sự, bình luận ký tên thật Nina Hòa Bình Lê với cái nhìn sắc bén và nhân ái, người đọc còn được biết đến Thơ của cô, với bút danh Nguyên Yên. Một tiếng thơ gây ngạc nhiên bởi ý tưởng, hình ảnh độc đáo, giản dị, mạnh mẽ, trữ tình. Tôi thực sự bị dòng thơ này lôi cuốn.
Bây giờ | mỗi sáng tôi vào Việt Báo | Đọc những câu chuyện về cuộc đời xa xưa của Đức Phật thay cho những Tin Tức Thời Sự về nước Mỹ | Trong những câu chuyện về Đức Phật | Tôi không nghe thấy tiếng súng | Tôi không nghe thấy hận thù | Tôi không nghe thấy bất công | Và không nghe thấy cả những điều ngu dốt kỳ thị.
Người sẽ tiếc vì treo tôi trên chiếc thòng lọng | Tôi ngu gì tự ải | Thoát đi như bóng đêm | Trên bến | Con thuyền
Vì tình yêu như bơ trét giữa ổ bánh. Trét ít thì khô. Trét nhiều thì nhão. Trét đúng phận người, vừa trơn vừa thơm, hương vị mỗi miếng tình. Thịt nguội, chả lụa, em đừng để dành quá lâu, dễ bị hỏng.
Theo đại thi hào R.Tagore "Cũng như nụ cười và nước mắt, thực chất của thơ là phản ánh một cái gì đó hoàn thiện từ bên trong". Theo tác giả cổ đại Ovid (khoảng năm 43 trước Công Nguyên) thì: “Có ít nhiều sự thoải mái trong cơn khóc”. Thi sĩ Colley khẳng định: “Lời nói để khóc và nước mắt để nói” Thi sĩ người Pháp Alfred de Musset có câu thơ: “Cái duy nhất còn lại cho tôi ở trên đời/ Chính là những lúc đã đôi lần nhỏ lệ”. Thi sĩ người Anh Robert Herrick: “Giọt lệ chính là ngôn ngữ cao quý của đôi mắt” .Nhà thơ trẻ Nepal, Santosh Kalwar tâm sự: Tôi đã mỉm cười ngày hôm qua. Tôi đang mỉm cười ngày hôm nay và khi ngày mai đến, tôi sẽ mỉm cười. Vì đơn giản, cuộc sống quá ngắn để ta khóc về mọi thứ – Và ai đó đã cho rằng: Không có gì đẹp hơn một nụ cười đã trải qua những giọt nước mắt.