Hôm nay,  

Một triết học về chủ tịch

05/04/202400:00:00(Xem: 1601)
 
Tranh-Cao-Ba-Minh-3
Minh họa - Tranh Cao Bá Minh
 
Trái với những lời đàm tiếu hay tiếng cười khẩy trước hình ảnh thất thểu của ông thạc sĩ triết học khi từ chủ tịch… chuyển sang cựu chủ tịch, tôi lại hình dung ra cả một tương lai học thuật huy hoàng.
 
Được làm vua, thua làm nhà nghiên cứu, nếu mất một Chủ tịch Võ Văn Thưởng chán phèo mà được một triết gia họ Võ với tầm cỡ thế giới thì, xét ra, nước nhà cũng có phần khá hơn, không có miếng cũng có tiếng.

Nhìn lại lịch sử theo hướng này thì có ông Trần Văn Giàu nhưng so ra thì thạc sĩ cựu chủ tịch phải hơn. Một thời là Bí thư Xứ ủy, toàn quyền sinh sát ở cõi Nam kỳ, oai phong, hiển hách; đùng một cái ông Giàu bị điều ra Bắc làm con cá nằm trên thớt, lẻ loi, bất lực, chỉ biết lao đầu vào việc nghiên cứu để cuối cùng trở thành… sử gia. Thế nhưng trong địa hạt này số phận ông ta xem ra cũng rất hẩm hiu bởi, ngày nay, có nhắc tới cái tên Trần Văn Giàu, chẳng mấy ai đề cập như một “sử gia”: với giới sử học trong nước thì ông ta là cái bóng mờ, còn với giới nghiên cứu quốc tế thì, có nhắc đến ông ta, bất quá cũng chỉ nhắc như là thủ lĩnh Stalinist của cái thời mà những đối thủ Trotskist ở Nam kỳ thi nhau biến mất, không dấu không vết, không một nấm mồ. Nhưng thạc sĩ cựu chủ tịch thì có cơ hội để bay xa hơn, với tầm cỡ thế giới, chủ quan và khách quan.

Chủ quan thì, mới bốn năm trước, trong diễn văn đọc tại lễ ra mắt Hội Triết học Việt Nam ngày 20/9/2020, ông thạc sĩ triết học – trong vai trò Bí thư Trung ương Đảng kiêm Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương – đã trịnh trọng tuyên bố Việt Nam sẽ “phấn đấu” để sản sinh những “triết gia tầm cỡ thế giới”. Bây giờ không còn bận tâm với chính trị mà chẳng phải lo chuyện cơm gạo, ông thạc sĩ triết học có thừa điều kiện để tự mình “phấn đấu”! [1]
Khách quan thì, so với ông Giàu, thạc sĩ cựu chủ tịch còn nắm trong tay bao nhiêu là điều kiện cần, điều kiện đủ, cực kỳ thuận lợi.

Trước hết là đề tài. Trong học thuật thì, bên cạnh vấn đề tư liệu và phương pháp luận, yếu tố quyết định còn nằm ở tính độc đáo của đề tài nghiên cứu. Nó phải mới mẻ, khác biệt hay, nói cách khác, là phải bí ẩn, mập mờ, chưa ai từng khai phá; nó mà rõ ràng đâu ra đó, ai cũng biết cả, làm sao có thể xem là độc đáo?

Mà với thạc sĩ cựu chủ tịch thì sự mập mờ làm nên nét độc đáo không ở đâu xa, ngay trong “lý lịch khoa học”. [2] Bằng thạc sĩ triết học của ông được Đại học Tổng hợp Thành phố Hồ Chí Minh cấp năm 1999 với luận án “Định hướng giá trị đạo đức trong sinh viên - Thực trạng và giải pháp”. Tôi đã thử tra cứu nhưng chịu, bó tay, không thể nào lần ra cái luận án chừng như đã bị giấu kín nên, cho đến bây giờ, vẫn tiếp tục là một luận án mập mờ, bí ẩn.
Quan trọng hơn, nó lại mập mờ ngay ở đề tài. Khi nêu ra “thực trạng” về đạo đức của sinh viên, rồi đề ra “giải pháp” để uốn nắn, gọi là “định hướng”, đề tài đã nghiêng về phía xã hội học chứ không phải là triết học. Như thế, bây giờ, trong cái nhìn hậu nghiệm, thạc sĩ cựu chủ tịch có thể soi rọi lại vấn đề bằng ánh sáng triết học, chẳng hạn như “Tính mập mờ của một nền học thuật khi xã hội học cũng có thể là triết học”.
Mặt khác, qua một luận án với “định hướng” như thế, ông thạc sĩ cựu chủ tịch đã không hề che giấu tham vọng “bình thiên hạ” theo cách nhìn của Đạo Nho. Nhưng muốn làm vậy thì, trước hết, phải “cách vật, trí tri, tu thân, tề gia, trị quốc” vậy mà, cả năm bước, ông hỏng hết cả năm. Không phân biệt được xã hội học với triết học là chưa qua cửa ải “cách vật, trí tri”. Ông “tu thân, tề gia” với ai khi vụ hối lộ xuyên quốc gia, Vĩnh Phúc – Quảng Ngãi – Vĩnh Long sờ sờ ra đó, lôi kéo cả con cháu nhà? Rồi việc “trị quốc” lại càng kém, thậm chí không cứu nổi tử tù oan Hồ Duy Hải mà hầu như cả nước kêu gào, dù ông thạc sĩ có thẩm quyền.

Chưa biết bò mà sao có thể chạy, nhảy và, cả việc ông… chuyển sang cựu chủ tịch, cũng mập mờ nốt. Đọc đi đọc lại thông báo chính thức của bộ máy cai trị, chẳng ai biết là thạc sĩ cựu chủ tịch đã phạm sai lầm gì và tại sao guồng máy cai trị lại làm cái điều mà họ không hề mong muốn? Nửa cái bánh mì vẫn là bánh mì nhưng một nửa sự thật thì không phải là sự thật, và chính cái lối thông tin mập mờ, không rõ ràng này, guồng máy cai trị đã vô tình khuyến khích người dân tìm đến các nguồn tin mà nó dán nhãn là “phản động”.

Bây giờ, nhìn lại chính mình, ông thạc sĩ cũng có thể kiến giải những điều mập mờ này qua góc nhìn triết học!

Hơn thế nữa, một câu chuyện, một vấn đề chỉ có giá trị học thuật khi nó vươn đến tầm cỡ khái quát hóa và sự mập mờ quanh thạc sĩ cựu chủ tịch lại là một ví dụ nhỏ trong cái mẫu số chung mập mờ, của bao cựu hay cố chủ tịch khác.

Như chủ tịch tiền nhiệm Nguyễn Xuân Phúc. Ông này thì mập mờ từ thế giới quan cho đến việc … chuyển sang cựu chủ tịch, bởi, theo thông báo chính thức thì ông “chuyển sang” là do trách nhiệm của người đứng đầu”, cực kỳ mơ hồ. Cựu chủ tịch này lại thể hiện một thế giới quan mập mờ, đến đâu ông cũng phong cho đó là cái đầu tàu và, hình dung theo ông, đất nước sẽ trở thành một đoàn tàu chỉ có đầu tàu, không một toa tàu; ông thậm chí còn mập mờ gọi ba nước Việt Lào Campuchia là… Cờ Lờ Vờ, y như trẻ con tập đọc.

Trước ông này là Trần Đại Quang, gốc đại tướng công an. Năm 1996 khi đang là Bí thư Đảng ủy, Cục trưởng Cục Tham mưu An ninh, ông được cấp bằng “Phó tiến sĩ Luật” với luận án "Tăng cường quản lý nhà nước về an ninh quốc gia ở nước ta hiện nay". Đây cũng là một thứ luận án mập mờ, không thể nào tra cứu. Mười ba năm sau, năm 2009, không cần nghiên cứu hay giảng dạy gì cả thì, đùng một cái, ông ta -- một Trung tướng Thứ trưởng Bộ Công an -- trở thành “Giáo sư khoa học an ninh”.

Cái “khoa học” đã mập mờ. Việc ông giáo sư an ninh “chuyển sang từ trần” cũng cực kỳ mập mờ bởi người dân chỉ biết một cách mơ hồ là do "virus hiếm và độc hại" mà "trên thế giới chưa có thuốc để điều trị”. Chưa hết, sự mập mờ còn biểu lộ ở chỗ ngay cả một “Giáo sư khoa học an ninh” mà không thể áp dụng nổi thứ “khoa học” này cho cái mạng sống của mình!

Trước nữa là Trương Tấn Sang, nổi tiếng với “Đồng chí X” mập mờ. Ai cũng biết rằng lời giải là Nguyễn Tấn Dũng nhưng ông thì mập mờ hóa vấn đề, cả khi gặp cử tri trong tư cách đại biểu quốc hội: “Trung ương đã không kỷ luật đồng chí X!”
 
Vân vân, càng động đến giới chủ tịch, chúng ta như sa vào một hang động mù mịt sương khói của sự… mập mờ. Một Nguyễn MinhTriết như là đại biểu xuất sắc của giai cấp tiền phong thì lại mập mờ lập trường giai cấp khi gặp nguyên Tổng thống Mỹ Brrack Obama. Khi khoe khoang “Tôi nói ông Obama nghe cũng chăm chú lắm” thì chủ tịch này, phải chăng, đã bộc lộ tâm trạng của con chiên ngoan đạo Hàn Mặc Tử khi nghĩ về Thánh Nữ Đồng Trinh Maria: “Run như run thần tử thấy long nhan / Run như run hơi thở chạm tơ vàng”?

Rồi một Lê Đức Anh mập mờ giữa “cai” và “phu” cao su hay giữa bắn hay không bắn, trên đảo đá Gạc Ma v.v. Kể sao cho xiết nên, thôi, trở lại từ đầu, với chủ tịch đầu tiên mà họ bảo là “sống mãi”, là “vĩ đại”: phải chăng là do chủ tịch này… vĩ đại quá nên sự mập mờ của ông ta cũng phì đại theo, nói cách khác là… đại mập mờ?

Phải gọi là đại mập mờ bởi, diễn đạt theo ngôn ngữ “chính trị học Mác- Lê Nin”, sự bất nhất, không rõ ràng chính là một “sợi chỉ đỏ xuyên suốt” những trang đời của chủ tịch. Ông ta mập mờ trong ngày sinh và ngày chết. Ông mập mờ với di chúc để lại. Ông mập mờ những tháng ngày sống vật vờ ở Moscow. Ông mập mờ giữa họ Hồ tưởng giả mà thật, họ Nguyễn tưởng thật mà giả để dẫn đến sự mập mờ tình cảm giữa hai bên nội ngoại. [3]

Chỉ tính riêng ngày tháng năm sinh của ông thôi, đã thấy cái sự đại mập mờ: trong vòng 25 năm ông có tới ba ngày sinh: 15/1, 15/2 và 19/5, còn năm sinh thì cũng không kém phần rôm rả, lúc thì 1890, lúc lại 1982, lúc là 1895. [4]

Chính từ cái cuộc đời cực kỳ không rõ ràng này mà có người dám bảo rằng ông chẳng qua chỉ là một người Tàu giả dạng, theo kế “kim thiền thoát xác”.
Năm 2008 ông Hồ Tuấn Hùng, một “sử gia” kiêm “chiêm tinh gia” Đài Loan, tung ra cuốn Hồ Chí Minh sinh bình khảo, khẳng định rằng Nguyễn Ái Quốc thật đã chết vào năm 1932, còn Hồ Chí Minh “sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta” thực ra là Hồ Tập Chương, một người Khách Gia (Hakka) cùng dòng tộc với mình. Không ít người chống Cộng phổi bò mau mắn vớ lấy chuyện này để làm toáng lên, ồn ào suốt một dạo, xem như người ta thích nghe những gì thuận tai mình. Nhưng chẳng cần động não nhiều thì thấy giải thuyết này hỏng ngay từ trứng nước: thời đó, năm 1932, Nguyễn Ái Quốc vẫn chưa sáng giá gì, bị Quốc tế cộng sản nghi kỵ, không được giao chức tổng bí thư đảng, còn bị Trần Phú và Hà Huy Tập phê phán và tố cáo tơi bời, làm sao mà người Tàu kia biết trước là Nguyễn Ái Quốc sẽ thành vua cộng sản để cấp tốc học tiếng Việt như một thiên tài rồi nhập vai, đóng giả? Vân vân, có rất nhiều điều vô lý như thế nhưng vấn đề ở đây là cuộc đời cố chủ tịch rất mập mờ, có thế thì “sử gia” Đài Loan kia mới có thể cơ hội bám vào khai thác.
Mà sự mập mờ đó cũng là đề tài nghiên cứu của sử gia Mỹ Sophie Quinn-Judge, với công trình Ho Chi Minh: The Missing Years 1919 - 1941, chủ yếu dựa trên tài liệu giải mật Quốc tế Cộng sản, sau khi chế độ cộng sản ở Nga sụp đổ.

Kế vị cố chủ tịch là Tôn Đức Thắng và đây cũng là một nhân vật mập mờ. Xuất thân nông dân mà lại biến thành công nhân, không hề có mặt mà có thể tham gia và đóng vai trò dẫn đầu binh biến Hắc Hải và sự mập mờ này đã trở thành một luận án tiến sĩ tại Đại học Conell, của Christoph Giebel. [5]
Chỉ mới lướt qua hai chủ tịch đầu tiên mà đã thấy hai công trình nghiên cứu đáng kể về mặt sử học, bây giờ thạc sĩ cựu chủ tịch cựu chủ tịch của chúng ta sẽ có cơ hội vượt lên trên nếu, bằng cái nhìn triết học, tổng kết và giải mã sự mập mờ như là đặc điểm chung trong con đường chính trị của 11 chủ tịch, kể cả chính mình, bằng một “đại luận án”.
 
 
Nghĩ đến ngày thạc sĩ cựu chủ tịch công bố nghiên cứu của mình để vươn vai như một “triết gia tầm cỡ thế giới”, tôi bất chợt nghĩ đến “Nghịch lý Ellsberg” của Daniel Ellsberg, từ luận án tiến sĩ “Risk, Ambiguity, and Decision” trình tại Đại học Havard năm 1962, phân tích những cách thức mà chúng ta buộc phải quyết định khi trong tay chỉ có những thông tin mập mờ.

Làm người thì ai cũng muốn nắm chắc đằng chuôi để tránh xa những rủi ro, bất trắc. Thế nhưng đời sống bao giờ cũng khác ước mơ nên, khi phải đối mặt với rất nhiều tình huống mập mờ, chúng ta có khuynh hướng chọn lựa những giải pháp với thông tin ít mập mờ nhất. Trong khi đó thì, để chế ngự nỗi sợ và để thuyết phục chúng ta, đối phương sẽ tới tấp cung cấp thông tin nhằm thuyết phục rằng giải pháp của họ là giải pháp tốt nhất!

Nếu công trình trên thuộc lĩnh vực Behavioural economics, Kinh tế học hành vi, phân tích từ góc nhìn của cả kinh tế học và tâm lý học về quyết định kinh tế của từng cá nhân và tác động của chúng đến nền kinh tế thì, liệu, chúng ta có nên bàn đến một thứ “chính trị học hành vi” để phân giải tại sao nền chính trị của chúng ta lại sản sinh những ông chủ tịch quá sức mập mờ, lên cũng mập mờ mà xuống cũng mập mờ, ăn nói mập mờ, thế giới quan cũng mập mờ và, riêng ông chủ tịch đầu tiên, cả ngày sinh ngày chết đều mập mờ?
 
Có lẽ cũng chẳng đáng gì bởi “Rau nào sâu đó”. Hệ thống chính trị đã mập mờ, không rõ ràng, ngay từ đầu đã mưu toan chơi lận thì có sản phẩm nào của nó mà minh bạnh, mà đâu ra đó, mà sòng phẳng cho được?
 
Chú thích, tài liệu tham khảo:
  1. Ông Võ Văn Thưởng mong muốn Việt Nam có những triết gia tầm cỡ
  1. CV về học thuật của giới nghiên cứu, giảng viên đại học tại VN từ các ngành tự nhiên đến nhân văn được gọi là “lý lịch khoa học”.
  2. Theo sử gia Trần Quốc Vượng trong cuốn Trong Cõi, thì lần nào về quê HCM cũng về quê ngoại trước, nấn ná thật lâu, còn quê nội thì chỉ tạt qua lấy thảo. Theo tác giả thì sự kỳ thị này có gốc tích từ việc HCM bị bên nội kỳ thị từ nhỏ bởi ông không phải là giọt máu họ Nguyễn mà là họ Hồ: ông nội ông nghèo và góa vợ, nhận “nôm” cô nhân tình của ông Hồ Sỹ Tạo là Hà Thị Hy , ông này đã vợ con đàng hoàng mà cô nhân tình lỡ mang bầu nên đưa ra giải pháp này để thoát khỏi vụ scandal, anh tự nhiên có vợ, có con…. Thành thử HCM khi sinh ra là họ Nguyễn, khi làm chủ tịch nước thì mang họ Hồ, âu cũng là về với cội nguồn!
  3. Trong đơn xin vào học trường Thuộc địa của Pháp ký ngày 15/9/1911 ghi "Sinh năm 1892, tại thành phố Vinh, Việt Nam''. Trong bản khai ở sở cảnh sát Paris, ngày 2/9/1920 thì khai ngày 15/1/1894". Ba năm sau tại Tòa Đại sứ Liên Sô, ở Berlin (tháng 6 -1923) khai ngày 15/2/1895. Còn ngày chính thức 19/5/1890 thì trùng ngày Cao ủy Pháp ở Đông Dương, D''Argenlieu mò đến Hà Nội. Theo giải thích thì do phải tiếp đón trong thế hạ phong, Hà Nội buộc phải làm cổng chào, treo cờ, kết hoa để làm vui lòng khách nhưng để giữ thể diện với dân tì bảo là “sinh nhật chủ tịch”.. Giới sử học trong nước lại cho rằng ngày ấy là ngày thành lập mặt trận Việt Minh(19/5/1941).
HCM qua đời ngày 2/0/1969 nhưng Bộ chính trị “chỉnh” thành ngày 3/9 bị trùng ngày Quốc khánh, di chúc thì bị kiểm duyệt. Đến năm 1989 việc này mới được giải mật cũng như công bố toàn văn di chúc.
  1. Tôi đã trình bày đề tài này trong bài:
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
10/01/202614:17:00
Câu chuyện được kể gọn như một bản tường trình được đánh máy từ trước. Một người mẹ bị bắn bể mặt chết. Một bộ máy đồng thanh gọi bà là kẻ khủng bố hung dữ. Một số người vỗ tay. Một số người như cô ca sĩ Việt đồng thanh lên lớp người đàn bà xấu số không còn có cơ hội để tự bào chữa. Cũng có người như chàng họa sĩ lặng lẽ vẽ - để giữ lại một khuôn mặt không quen. Còn sự thật — nó nằm đó, giữa phố, bị bắn gục, giữa những bó hoa đặt xuống từ những tấm lòng còn chút lương tri.
09/01/202600:00:00
Người Việt mình, nói cho gọn, là dân có rất nhiều ý kiến. Chuyện gì cũng bàn — bóng đá, chính trị, kinh tế, đến cả… triết học. Ấy vậy mà khi đụng đến nghệ thuật, nhiều người lại im lặng lạ kỳ: nghe người ta khen thì gật, thấy đông người thích thì “ừ, chắc hay đó”, sao cũng được, miễn không phải động não. Một chương trình ca nhạc làm ẩu, ánh sáng lòe loẹt, tiết mục chắp vá — vẫn được tung hô “hoành tráng”. Một không gian trang trí lủng củng, rối mắt, thiếu tiết điệu, thiếu khoảng lặng để mắt nghỉ — vẫn được tán tụng “rực rỡ”. Một cuốn sách lỏng lẻo, thiếu nội dung, không bố cục, chữ nghĩa vênh váo, vẫn được gắn nhãn “sản phẩm văn hóa”. Ca sĩ giọng yếu, phát âm ngọng nghịu, chỉ cần ngân chút “mùi mẫn” là thành “có hồn”.
09/01/202600:00:00
Trong buổi họp báo tại Mar-a-Lago ngày 3 tháng 1 năm 2026, Trump nói rất thẳng. Mục tiêu của Hoa Kỳ tại Venezuela không phải là điều gì mờ ám hay úp mở. Trái lại, ông nêu ra ít nhất bốn mục tiêu, rõ ràng đến mức không thể hiểu lầm: giành thêm quyền tiếp cận dầu hỏa Venezuela; chặn đường ma túy; cắt dòng di dân; và đưa Venezuela trở lại con đường dân chủ. Vấn đề không nằm ở chỗ thiếu minh bạch. Vấn đề nằm ở chỗ bốn mục tiêu ấy không thể cùng tồn tại. Mỗi mục tiêu, nếu xét đến cùng, đều mâu thuẫn với ít nhất một mục tiêu khác. Có mục tiêu này thì phải hy sinh mục tiêu kia. Và khi sự hy sinh ấy xảy ra, ưu tiên thật sự của Washington sẽ lộ diện.
08/01/202611:41:00
Hôm qua, thứ Tư, bà Renee Nicole Good, 37 tuổi, người mẹ ba con ở Minneapolis, lãnh ba phát đạn từ tay đặc vụ ICE – chết ngay giữa đường. Chính quyền Trump qua bà Tricia McLaughlin – thư ký báo chí Bộ Nội An – nhả ngay kịch bản: "Bà ta là 'kẻ bạo loạn hung hãn', dùng xe cán lính, lính bắn tự vệ!" Bà Kristi Noem – bộ trưởng Nội An – vội phong cho nạn nhân danh hiệu "khủng bố nội địa", như thể bà này là du kích ISIS cầm lựu đạn xông vào Nhà Trắng. Chẳng chứng cớ chi hết, chỉ có miệng lưỡi chính trị nhả khói cho vừa kịch bản. Tổng thống Trump xem video một cái là phán: "Bà ta hành động kinh tởm, không phải 'cố tông' mà tông thật!" Ủa, video rõ mồn một: xe bà lùi nhẹ rẽ phải chạy trốn, lính ICE lành lặn bước đi sau đó. Cảnh sát trưởng Minneapolis Brian O’Hara xác nhận: "Chỉ bà ấy bị trọng thương!" Nhưng nhằm nhò gì, Trump-Noem cần kịch bản phải thế thì nó phải thế!
06/01/202619:47:00
Hôm nay, một dòng chữ xuất hiện nhiều trên mạng xã hội: “Jan 06 – Never Forget.” Nếu Donald Trump bị ám ảnh bởi cuộc tranh cử thất bại năm 2020 như thế nào thì vết thương của Đồi Capitol về một ngày bạo loạn cũng hằn sâu như thế. Khác biệt ở chỗ, rồi sẽ có một ngày, khi ra đi, Trump không thể nhớ mình đã từng thua ông Joe Biden. Nhưng vết sẹo của cuộc bạo loạn và hành động của người khởi xướng, vĩnh viễn đi vào lịch sử.
05/01/202618:16:00
Đức Giáo Hoàng Leo XIV, vị giáo hoàng người Mỹ đầu tiên trong lịch sử, đã công khai phản đối chiến dịch quân sự của Trump. Trong buổi đọc kinh vào Chủ Nhật tại Quảng Trường Thánh Phêrô, ngài cho biết ông đang theo dõi sát sao diễn biến tình hình ở Venezuela và kêu gọi tôn trọng chủ quyền và nhân quyền của quốc gia này. Một vị giáo hoàng người Mỹ chỉ trích một tổng thống Mỹ vì vi phạm chủ quyền của một quốc gia khác là một biến cố lịch sử. Tổng thư ký Liên hợp quốc Antonio Guterres bày tỏ "quan ngại sâu sắc" về các cuộc tấn công của Mỹ, người phát ngôn của ông dẫn lời ông nói rằng điều này có thể "tạo ra một tiền lệ nguy hiểm". Tiếng nói chỉ trích mạnh mẽ nhất ở Âu Châu là từ Ngoại Trưởng Pháp, Jean-Noël Barrot. Ông đã tuyên bố chiến dịch bắt giữ Maduro "vi phạm nguyên tắc không sử dụng vũ lực, nguyên tắc nền tảng của luật pháp quốc tế".
02/01/202609:30:00
Tổng thống Donald Trump trong năm đầu của nhiệm kỳ thứ hai tập trung vào những chính sách nhập cư, quốc phòng, thương mại và chính sách đối nội, bao gồm tăng cường kiểm soát biên giới, áp đặt thuế quan mới, tạm dừng tuyển dụng nhân viên liên bang, cùng với những biến đổi lớn trong các cơ quan liên bang như Bộ Giáo dục. Ông cũng không quên tìm cách trả thù những nhân vật đối lập.
02/01/202600:00:00
Thế giới sau mười năm như một bản đồ chằng chịt vết thương. Số cuộc chiến đang diễn ra tăng nhanh, nhiều nơi đẫm máu, nhiều nơi âm ỉ chỉ chờ bùng nổ. Trong số đó, bảy điểm nóng sau đây đáng được theo dõi đầu năm 2026.
31/12/202514:02:00
Những ngày cuối năm, dán mắt vào màn hình giữa tiếng ồn ào của mạng xã hội, một câu hỏi tuy cũ nhưng vẫn luẩn quẩn trong đầu người làm báo: vì sao chúng ta vẫn viết?
26/12/202510:43:00
Từ 61% đến 74% dân Mỹ nghĩ rằng Trump đã đưa nước Mỹ đi sai hướng.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.