Renee Nicole Good bị I.C.E. giết ngày 7 tháng 1 năm 2026

09/01/202611:52:00(Xem: 740)
LTS:  Sau đây là bài thơ của Amanda Gorman, vừa viết cho Renee Nicole, nhà thơ 37 tuổi, mẹ của ba con nhỏ, công dân Hoa Kỳ, bị nhân viên Cơ quan Di trú và Hải quan Hoa Kỳ (ICE) bắn chết vào sáng thứ Tư, ngày 7 tháng 1 năm 2026, khoảng 9 giờ 30 phút sáng (giờ miền Trung), tại Minneapolis, chỉ cách nơi bà cư ngụ vài dãy nhà. BTT xin đăng lại nguyên văn bài thơ và bản dịch của Thận Nhiên, như một nén hương chữ  - để tưởng niệm Bà, và ghi nhớ ngày đất nước Hoa Kỳ nổ súng bắn vào công dân của nước mình.


Renee Nicole

Họ bảo rằng cô không còn nữa,
Rằng nơi ấy sự vắng mặt của cô gào thét,
Máu tung toé như đóa hồng.
Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng.
Giờ đây, cuộc bạo loạn thô trần của nến,
Cơn cuồng nộ tối ám của hoa,
Tiếng gào tinh khiết của thánh ca.

Nếu vì chúng ta mà cô vươn dậy,
Ở đâu đó, trong vực sâu dựng đứng của đau thương,
Sức mạnh của ta đang rình chờ,
Tiếng hú nơi ta bắt đầu,
Căng mình trên rìa vực hỏa sơn
Của điều tệ hại nhất mà ta từng là.

Đổi thay chỉ có thể xảy đến,
Và trở nên lớn lao hơn nữa,
Khi lao nhọc
Và cơn giận điếng của anh em láng giềng
Được tình yêu thôi thúc
Cùng những thiên thần tốt đẹp hơn trong nguyên tính chúng ta.

Điều họ gọi là cái chết & hư vô,
Ta biết nó là hơi thở & tiếng nói;
Sau cùng, rực rỡ,
Chịu đựng được cơn điên giận của chúng ta.

Bạn có thể tin rằng ra đi là bình minh
Khi đêm đã rỗng quá lâu.
Nhưng những thiên thần huy hoàng chẳng bao giờ
hoàn toàn biến mất,
Khi họ mãi mãi dữ dội
Thiện Lành ơi. *

Amanda Gorman | Bản dịch của Thận Nhiên

* Trong nguyên tác “Good” là tên của nhà thơ bị giết. Cô là một nhà thơ. Cô đã thông báo cho cư dân trong vùng biết rằng nhân viên của cơ quan I.C.E đang ruồng bố và bắt di dân không có giấy tờ, đây là một nghĩa cử dũng cảm vì lòng nhân đạo. Cô bị bắn ba phát, chết trong lúc đó, và chính quyền Donald Trump ngay lập tức đổ tội một cách ác độc và dối trá là “khủng bố nội địa” khi chưa điều tra. Vụ giết người này đang bị người có lương tri phản đối khắp nước.
Bản dịch của Thận Nhiên từ nguyên tác Renee Nicole Good Killed by I.C.E. on January 7, 2026.

***
Renee Nicole Good Killed by I.C.E. on January 7, 2026.

by Amanda Gorman

They say she is no more,
That there her absence roars,
Blood-blown like a rose.
Iced wheels flinched & froze.
Now, bare riot of candles,
Dark fury of flowers,
Pure howling of hymns.

If for us she arose,
Somewhere, in the pitched deep of our grief,
Crouches our power,
The howl where we begin,
Straining upon the edge of the crooked crater
Of the worst of what we’ve been.

Change is only possible,
& all the greater,
When the labour
& bitter anger of our neighbors
Is moved by the love
& better angels of our nature.

What they call death & void,
We know is breath & voice;
In the end, gorgeously,
Endures our enormity.

You could believe departed to be the dawn
When the blank night has so long stood.
But our bright-fled angels will never be fully gone,
When they forever are so fiercely Good.

Amanda Gorman

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thiên Lý Độc Hành, là tựa một tập thơ của Thầy, và cũng là bốn chữ được viết treo trên hương án của Thầy tại chùa Phật Ân, huyện Long Thành, nơi Thầy ở vào những năm tháng cuối đời. Thiên lý độc hành, hình ảnh biểu trưng nhất về Thầy Tuệ Sỹ, muôn dặm cô lữ dằng dặc nỗi ưu tư phận nhà vận nước…Và, khó làm sao để tường tận cái chấp chới của vạt áo tỳ khưu đẫm ánh trăng đêm, thấp thoáng ẩn hiện Người và cõi thơ tịnh tĩnh. Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở/ Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan... Hỏi, tại sao, vì đâu, lòng muối kiên định... để bất khuất chưa tan?
Collage là một nghệ thuật. Hay chỉ là một thao tác thủ công? Có người cho cắt dán ( thơ ) mang tính nghệ thuật vì có sự suy nghĩ và đồng cảm của tác nhân. Có người cho đấy là một trò chơi lắp ráp trẻ con vì sự dễ dàng của cắt xén. Có người cảm nhận thơ cắt dán là một hình thức của họa thơ tân thời. Thử nghiệm xem
Mời đọc ba bài thơ: 1. Thảnh Thơi Đường Ngộ của Hoàng Xuân Sơn. 2. Nhẫn Nại của Thy An. 3. Buổi Trưa Ấy của Trần Yên Hòa
Có ai lật dùm pho Sử Việt | 50 năm máu vẫn thấm từng trang | Có ai cầm khăn thấm hộ | 50 năm sao lệ vẫn chứa chan.
Em là con cá Hồi | mấy chục năm sống nhờ biển khác | suối nào đợi em về | cho em trầm mình gửi nắm xương da | ôi những con suối quê hương
Hãy sống thêm một ngày nữa / Tới trước cánh cửa em chưa bao giờ mở ra / Hãy đọc lời ai điếu trên mộ chúng ta / Hãy đi qua / Dòng sông mùa lũ / Đặt tâm hồn / Vào trong tay một người khác / Hãy bắt đầu / Ngồi xuống / Giữa kẻ thù / Hãy để mưa / Rơi trên nghĩa địa / Hãy để tự do làm thành trí nhớ / Của quê hương chúng ta, hãy để người thiếu nữ / Đã chết trở thành hoa, hãy bắt tay một người .
Tháng tư nắng quái trên tàng lá / Ngày nóng rang, khô khốc tiếng người / Nước mắt ướt đầm trên mắt mẹ / Nghìn đêm ai khóc nỗi đầy vơi? / Tháng tư em dắt con ra biển / Hướng về nam theo sóng nổi trôi / Thôi cũng đành, xuôi triều nước lớn / Làm sao biết được, trôi về đâu?
Em biết không, khi em chết trước. Giường ngủ sẽ chết theo. Toàn thể căn nhà đều bệnh nặng.
Dù đứng bên bờ vực của tận diệt, con người vẫn có thể cứu chuộc chính mình bằng ngôn từ và ký ức, đó là tinh thần của giải Nobel Văn Chương năm nay. Trong ánh sáng của niềm tin, Việt Báo đăng lại bài thơ “Hãy để nước Mỹ lại là nước Mỹ” của Langston Hughes – một khúc ca vừa đau đớn vừa thiết tha, viết gần một thế kỷ trước, mà như viết cho thời đại ngày nay. Giấc mơ Hughes gọi tên lại vang lên – giấc mơ về một xứ sở nơi lời hứa của nước Mỹ là hơi thở chung của những người cùng dựng lại niềm tin vào công lý, vào tự do, vào chính con người.
Đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp, nhất là trong tập Tôi Cùng Gió Mùa, nếu cho là chủ quan, tôi vẫn nói rằng, Khí thơ của Nguyễn Xuân Thiệp là khí thu. Trăng ở thơ đó là trăng thu. Gió ở thơ đó mang cái hắt hiu thu. Không biết tại sao, chỉ thấy Khi đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp tôi lại liên tưởng đến cảm xúc của Trương Trào trong U Mộng Ảnh xưa: “Thơ và văn được như cái khí mùa thu thì là hay.”. Nguyễn Xuân Thiệp, xuất hiện lần đầu tiên trên dòng thơ của văn học miền Nam Việt Nam vào năm 1954 trên Thẩm Mỹ Tuần Báo với bài thơ Nhịp Bước Mùa Thu. Bài thơ tính đến lúc này là 71 năm -tiếng thở dài một đời người-, hôm nay tôi đọc lại, cảm xúc vẫn bị lay động bởi hình ảnh u buồn của lịch sử vào thời gian xa xăm đó.