Renee Nicole Good bị I.C.E. giết ngày 7 tháng 1 năm 2026

09/01/202611:52:00(Xem: 690)
LTS:  Sau đây là bài thơ của Amanda Gorman, vừa viết cho Renee Nicole, nhà thơ 37 tuổi, mẹ của ba con nhỏ, công dân Hoa Kỳ, bị nhân viên Cơ quan Di trú và Hải quan Hoa Kỳ (ICE) bắn chết vào sáng thứ Tư, ngày 7 tháng 1 năm 2026, khoảng 9 giờ 30 phút sáng (giờ miền Trung), tại Minneapolis, chỉ cách nơi bà cư ngụ vài dãy nhà. BTT xin đăng lại nguyên văn bài thơ và bản dịch của Thận Nhiên, như một nén hương chữ  - để tưởng niệm Bà, và ghi nhớ ngày đất nước Hoa Kỳ nổ súng bắn vào công dân của nước mình.


Renee Nicole

Họ bảo rằng cô không còn nữa,
Rằng nơi ấy sự vắng mặt của cô gào thét,
Máu tung toé như đóa hồng.
Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng.
Giờ đây, cuộc bạo loạn thô trần của nến,
Cơn cuồng nộ tối ám của hoa,
Tiếng gào tinh khiết của thánh ca.

Nếu vì chúng ta mà cô vươn dậy,
Ở đâu đó, trong vực sâu dựng đứng của đau thương,
Sức mạnh của ta đang rình chờ,
Tiếng hú nơi ta bắt đầu,
Căng mình trên rìa vực hỏa sơn
Của điều tệ hại nhất mà ta từng là.

Đổi thay chỉ có thể xảy đến,
Và trở nên lớn lao hơn nữa,
Khi lao nhọc
Và cơn giận điếng của anh em láng giềng
Được tình yêu thôi thúc
Cùng những thiên thần tốt đẹp hơn trong nguyên tính chúng ta.

Điều họ gọi là cái chết & hư vô,
Ta biết nó là hơi thở & tiếng nói;
Sau cùng, rực rỡ,
Chịu đựng được cơn điên giận của chúng ta.

Bạn có thể tin rằng ra đi là bình minh
Khi đêm đã rỗng quá lâu.
Nhưng những thiên thần huy hoàng chẳng bao giờ
hoàn toàn biến mất,
Khi họ mãi mãi dữ dội
Thiện Lành ơi. *

Amanda Gorman | Bản dịch của Thận Nhiên

* Trong nguyên tác “Good” là tên của nhà thơ bị giết. Cô là một nhà thơ. Cô đã thông báo cho cư dân trong vùng biết rằng nhân viên của cơ quan I.C.E đang ruồng bố và bắt di dân không có giấy tờ, đây là một nghĩa cử dũng cảm vì lòng nhân đạo. Cô bị bắn ba phát, chết trong lúc đó, và chính quyền Donald Trump ngay lập tức đổ tội một cách ác độc và dối trá là “khủng bố nội địa” khi chưa điều tra. Vụ giết người này đang bị người có lương tri phản đối khắp nước.
Bản dịch của Thận Nhiên từ nguyên tác Renee Nicole Good Killed by I.C.E. on January 7, 2026.

***
Renee Nicole Good Killed by I.C.E. on January 7, 2026.

by Amanda Gorman

They say she is no more,
That there her absence roars,
Blood-blown like a rose.
Iced wheels flinched & froze.
Now, bare riot of candles,
Dark fury of flowers,
Pure howling of hymns.

If for us she arose,
Somewhere, in the pitched deep of our grief,
Crouches our power,
The howl where we begin,
Straining upon the edge of the crooked crater
Of the worst of what we’ve been.

Change is only possible,
& all the greater,
When the labour
& bitter anger of our neighbors
Is moved by the love
& better angels of our nature.

What they call death & void,
We know is breath & voice;
In the end, gorgeously,
Endures our enormity.

You could believe departed to be the dawn
When the blank night has so long stood.
But our bright-fled angels will never be fully gone,
When they forever are so fiercely Good.

Amanda Gorman

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.