Thơ ở Bệnh Viện

08/01/202621:17:00(Xem: 145)
20250327_094300
Tranh Ann Phong

                       

                                 

 

Tôi ngã vào đầu năm

Nhặt được ngày tháng mới

Ngày tháng rơi chung quanh

Nở chùm hoa rất đỏ

 

Tôi kêu lên thảng thốt

Giơ bàn tay rất gầy

cánh hoa đỏ màu máu

Tung tóe cả hai vai

 

Có những tiếng xôn xao

Như tiếng ai xa lắm

Có những bóng đi qua

Chập chờn một màu trắng

 

Tiếng động cả bốn phía

Bao chung quanh chỗ nằm

Có khuôn mặt cúi xuống

Hình như ai kéo chăn

 

Tôi nằm im nghe ngóng

Có phải tôi hay không

Hình như có chiếc kim

Đang cắm vào da thịt

 

Chập chờn mấy chiếc bóng

Thật gần thật gần tôi

Có phải tôi đang thở

Đang mặc cả cuộc đời

 

Cuộc đời như cuốn sách

Tôi còn cầm trên tay

Tôi còn để trên gối

Tôi muốn đọc tối nay

Thượng Đế vừa đi qua

Tặng tôi ngày tháng mới.

Cuốn sách đã sang trang

Tôi hân hoan cúi đọc.

 

Trần Mộng Tú- 1-1-2026

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lời tòa soạn: Cho đến năm 2019, nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh đã có 12 tập thơ xuất bản, Ngôn Ngữ Xanh là tập gần đây nhất do Văn Học Press xuất bản và phát hành đầu tháng 10/2019 trên Barnes & Noble. Thơ chị cũng xuất hiện thường xuyên trên các trang mạng văn chương, trong và ngoài nước.
Tôi đi qua những cánh đồng lúa chín Đi qua những thành phố Những bờ sông và những ngọn đồi Tôi đi từ Bắc vào Nam
Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn quê gốc làng Thanh Lương, huyện Hương Trà, Thừa Thiên Huế. Ông sinh ngày 18 tháng 11 năm 1937 tại làng Dư Khánh, tỉnh Ninh Thuận.
Trong bài viết này tôi dịch thơ các bài thơ Đoàn Nguyễn Tuấn làm bên cạnh vua Quang Trung. Các bài thơ tả cảnh hùng tráng quân Tây Sơn và ca ngợi tài điều khiển quân vua Quang Trung.
Hai cánh tay trần trụi giơ lên cặp mắt mở tròn không chớp có nghe những tiếng kêu rừng rú trên làn da như thú dữ chạy dài ngàn khuya lửa cháy hãy nhìn lên nhìn lên sẽ thấy chiếc đầu kia gối lên những ngôi sao lạ bồng bềnh hai cánh tay ruỗi dài thẳng mãi và mồm kia cứ mãi nín câm.
Thôi không cần gõ cửa nữa không cần nữa đâu căn nhà gần chợ Tàu ở San Francisco người trọ già thế gian đã đi rồi lên chuyến tàu cùng trăng sớm mang trên tay những chùm sao khuya.