Cất Giữ Giùm Tôi

15/06/202510:39:00(Xem: 1567)

untitled-1961_Charlotte-Posenrnske-(1930-1985)
Hình minh họa: Vô đề 1961, họa sĩ:
Charlotte Posenrnske (1930-1985), nguồn: wikiart.org

 

 

ai giữ giùm tôi

đêm sâu lắng

chập chờn ngọn nến trăm năm

sáp trắng đổ dài

tôi nghe chính mình nhập vai

không chút phấn khích

 

ai cất giùm tôi

cơn mưa thì thầm

bóng tối đòi hỏi thỏa hiệp

đành lòng ngâm tôi trong phiền não

trong hóa chất ăn mòn bộ nhớ

tê dại buồn thiu  ̶ ̶ ̶  như bún thiu cơm thiu

ngó đêm đen dần khép lại

 

mỗi ngày chờ đợi như vẫn luôn chờ đợi  ̶ ̶ ̶ 

ngây ngô đứng ngồi bên lề

chờ đợi cái ngẫu nhiên

chờ đợi cái cố nhiên

bên lửa trời lao xao

lời khấn nguyện âm ỉ

tọng vào chai rượu trống rỗng

 

theo tiếng phong linh trong gió

tôi nghe mình rơi

rất chậm

từ tầng cao chót vót

và rất lâu

vẫn chưa chạm đất 

 

hãy cất giùm tôi

phần thời gian còn lại 

hãy giữ giùm tôi

khoảng trầm lắng êm đềm

ơn đời ơn người

xin trả lại mai sau. 

 

Quảng Tánh Trần Cầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vũ Hán Những ngôi nhà cửa bị đóng đinh những cánh cổng bị bịt lại bằng những then gỗ hình chữ X người nhốt người trong đó không hề nghĩ họ sẽ sống thế nào nếu không còn thuốc nếu không còn thức ăn
Anh ở đâu ra vậy anh yêu / Hình như chúng ta từng gặp nhau
Biêng biếc làm sao chàng mây / vừa nhặt được màu xanh của ký ức
Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu tên thật là Nguyễn Khắc Hiếu, sinh ngày 8 tháng 5 năm 1888 (tức ngày 29 tháng 4 năm Mậu Tý), tại làng Khê Thượng, huyện Bất Bạt, tỉnh Sơn Tây, nơi có núi Tản sông Đà. Thân sinh ông là Nguyễn Danh Kế, đỗ Cử nhân, từng giữ chức Ngự sử trong kinh. Mẹ là Lưu Thị Hiền, cũng có sách ghi là đào Nghiêm, vốn là một đào hát, nổi tiếng tài sắc, giỏi văn thơ.
tôi phải trở lại những ý tưởng lần thứ hai / khi mưa mặc áo choàng xám đi quanh lâu đài
Rừng ngưng thở / thức / chíu chít tiếng chim
Lửa ! Lửa ! Lửa ! / khắp nơi, biết chạy về đâu
Núi chiều nay đã quay về chờ đợi. Còn gì đâu những hò hẹn trong đời.
Làm sao quên / mỗi chiều / Venice lóng lánh tà dương
Chiều ấy rất nhiều gió Đàn chim nhớ phố bay về(1)