C U L - D E - S A C | NẮNG. HOA&NÀNG

15/06/202510:33:00(Xem: 1498)
1000000579

Tranh: Sandy Cunningham 



C U L - D E - S A C

              [ nhớ bạn ]

Tưởng tượng trong rừng không có cây
Sương lắt lay một màu hoang đãng
Tưởng tượng tôi nghiêm túc lạc bầy
Tìm lối ra mùi hun gỗ cháy

Lần mò bám dây leo mặt đất
Những phiến đá bò đi như sên
Em đừng vội mang trời cuốn chiếu
Những cọng râu còn tín hiệu chìm

Làm sao bãi đất hoang cài chất nổ
Thủy triều lên thủy triều lướt đi
Khi tôi mang được rừng ra biển
Những chiếc thuyền nan mặt gỗ lì

Không hiện thực thế giới người yêu nhau
Một chút gì nhẫn tâm ngu muội
Suối ậm ừ lội ngược qua cầu
Rừng bao che một lời sám hối

Uống đậm đặc chất nhầy bóng tối
Là mở ngõ ra trời thông phong
Dưới đáy túi xách bài thơ cụt
Vũ điệu khô của một cánh đồng

)(
h o à n g x u â n s ơ n
Thứ 6 ngày 6 tháng 6
2025

*

NẮNG. HOA&NÀNG

Ồ. có cây náng thật sao
Người đi bắt nắng thêm vào dấu ă
Hoặc giả cây nàng ra hoa
Lung linh mầu nắng hay là mắt em*

h o à n g x u â n s ơ n

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày mai, tôi ra đi. | Đêm nay ngồi một mình với thức. | Tự hứa với lòng, sẽ im lặng từ đây. | Sẽ vô ích, sẽ thất vọng, sẽ gây thêm thù oán.
Từ từ thôi ba của sắp nhỏ ơi! | Vì ngoài sông phù sa đang hoài thai. | Ôi sự dịu dàng | Có thể biển sư tử thành nai. | Thiếu sự dịu dàng | Con nai trong nhà ta có khi thành sư tử.
có lẽ nơi này gỗ đã mục | lâm chung một thân cây
Ở Gaza | người già, thai phụ và trẻ em | Họ…được mời như thế | ngồi chung trong một bàn tiệc chiến tranh
không phải vì thiếu vắng điều gì | mà là có quá nhiều thứ từng là cần thiết | giờ không là gì cả
Làm thơ là một hành trình, với nhiều người, có khi rất là tình cờ bất chợt như làn gió mát buổi sớm chúng ta gặp mà không hề mong đợi. Thơ của chị Lê Phương Châu có phong cách như thế, khi thơ đọc như là những dòng chữ tình cờ, nơi đây chị có vẻ như không cố ý tìm chữ, tất cả chỉ là tự nhiên như ca dao. Trên từng dòng chữ, chị hiện ra như các hơi thở của tỉnh thức, để tự quán sát đời mình tan rã từng ngày, từng giờ, từng khoảnh khắc trong dòng sông vô thường. Và từ đó, thơ của chị khởi dậy trên các trang giấy.
Chẳng ai biết tận, thế giới bên ngoài bí mật. Thế giới bên trong càng bí mật hơn. Thế giới trí óc vô cùng khó hiểu. Thế giới con tim càng nhiều chuyện bất ngờ. Chẳng ai biết được chuyện gì sắp xảy ra, sao lại ngạc nhiên khi chuyện xảy đến?
trốn nắng, những con bồ câu về | đậu trên bao lơn, sự thanh thản không làm sao hiểu nổi | bay đi, thứ hoà bình giả dối | em xua tay và tức thì xấu hổ về sự ngu ngốc của mình
Yêu được hồi nào cứ yêu. | Một hôm tự nhiên: hết. | Như còi cứu thương: tắt, | Như sấm sét: câm | Gió sẽ thối tất cả biệt tích.