Hôm nay,  

Thơ Bé

19/01/200300:00:00(Xem: 5559)
Các bạn thân mến,
Chuyện ngụ ngôn của La Fontain chúng ta đọc cũng đã nhiều, nhưng lần này Mỹ Lan đặc biệt giới thiệu với các bạn bài thơ vần dịch từ sách "Les Fables de la Fontaine"- Thơ ngụ ngôn của La Fontain do cụ Nguyễn Văn Vĩnh dịch.

CON MÈO GIÀ
VÀ CON CHUỘT
(Les vieux Chat et la jeune Souris)

Thím chuột nhắt trẻ người non dạ
Bị mèo già vồ đã nguy nan
Lẻo mồm còn cứ kêu van:
"Xin ngài sinh phúc kẻo oan phận này,
Thân chuột nhắt phỏng tầy mấy chút:
Nhặt của rơi thiệt hụt gì ai!
Hãy khoan, lượng nghĩ, xin ngài,
Vì tôi đã để cho ai đói nào!


Miệng này phỏng ăn bao nhiêu hạt;
Chỉ cơm rang góc bát là no,
Sá chi thân phận gầy gò,
Để dành các cậu, các cô thì vừa."
Chuột bị bắt, trình thưa như vậy,

Mèo bảo rằng:
"Lời ấy khó nghe.
Thôi đi, đừng nói nữa đi!
Tao đây chứ phải giống gì mà mong.
Mèo, lại già hẳn không dung xá,
Rất đang tâm, mi lạ chi ta,
Thôi cho mi xuống làm ma,
Kêu cùng Thập điện họa là có nghe.
Con tao chẳng thiếu chi thực phẩm".
Mèo nói xong bèn lẩm chuột ranh.
Chuyện này nghĩa lý rành rành
Đầu xanh vẫn thị tinh ranh khoe mầu.
Già hay tàn nhẫn biết đâu!

(Trích trong Ngụ Ngôn La Fontain,
Cụ Nguyễn Văn Vĩnh dịch)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chắc vì nôn nóng tới ngày Father Day mà Bảo Ngọc đã hấp tấp báo trước tới 2 tuần lễ. Vội vã như vậy vì coi lịch nhầm, và cũng vì những ngày hè quyến rũ quá,
Tóm tắt: Ngày xưa có một cậu bé con nhà nghèo, mới sinh ra đã được tiên đoán năm 14 tuổi sẽ lấy công chúa. Lúc đó nhà vua đi ngang qua làng, nghe chuyện, giận lắm, tìm cách giết đứa bé.
Cô bé Hồng lớp tôi vào lớp, mặt mày ủ rũ, không tung tăng và cười nói như mọi ngày. Hóa ra cô bé bị mẹ la và bị phạt vì làm biếng ăn sáng và lén mẹ vất thức ăn vào thùng rác.
Vẫn còn trong tháng ngày Lễ của Cha, tuần này, bài viết của Annie Danh của Trung Tâm Hồng Bàng viết về người cha của mình với lời lẽ chân chất, dễ thương, em nói rằng,
Đối với thiếu nhi chúng ta, người mà chúng ta kính yêu nhất là cha và mẹ. Người mẹ đã sinh thành chúng ta, đã cùng với người cha chăm sóc, thương yêu, nuôi ta khôn lớn.
Suốt hai tuần lễ cuối tháng ba, các em đã nôn nao xin cô giáo dành thì giờ và chỉ cách cho các em làm thiệp để chúc mừng. Các em mang theo giấy dày, giấy bìa cứng, hộp màu, nước vẽ màu,
Người con thương nhất là bố của con vì bố của con giúp con rât nhiều trong cuộc sống. Con muốn nói về bố của con trong bài viết này.
Cứ mỗi lần em trai em năm nay lên hai tuổi khóc, thì bà ngoại em lại dọa: “Nín khóc, không ông Ba Bị nghe, tới bắt bỏ vào bị bây giờ!”. Vậy ông Ba Bị là ai vậy chị? (Thu Thảo).
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.