Hôm nay,  

Người Bạn Mỹ Thầm Lặng.

30/12/202200:00:00(Xem: 3727)

DAVID&XUAN-3

Bài viết kính gửi đến anh David Lawrence Abbott phu quân của chị Trương Ngọc Bảo Xuân.
Thân gửi đến chị Bảo Xuân người bạn của nhóm Việt Bút với tất cả
chân tình và lòng quý mến.
Cầu nguyện cho linh hồn anh được an nghỉ nơi cõi vĩnh hằng.
                                             
*********

“ Y” là  tiếng miền Nam rặt, ít ai dùng. Thay cho tiếng vợ gọi chồng thông thường bằng anh, ảnh, ổng… chị gọi anh bằng “y”. Tôi nghe riết rồi quen cũng gọi anh bằng “y”. Đôi khi đến chơi, tôi nghe chị gọi David bằng “honey” như các cặp vợ chồng Mỹ.

Chị Xuân ít xài phone. Chị có một tổng đài thường trực ở nhà. Mỗi lần tôi gọi chị, David là người bắt phone. Vì anh bệnh, đi đứng khó khăn, chiếc phone bên cạnh giúp anh liên lạc vi xã hội bên ngoài. Chị nói đùa “Để y bắt phone cho có job đỡ buồn”. Nhận ra giọng Annie, nếu chị ở nhà, câu trả lời luôn luôn là tiếng gọi trong trẻo kéo dài quen thuộc khó quên : “X..u..â..n.. ….. Annie calls.” hoặc “ X..u..â..n. You have phone”.

Thỉnh thoảng tôi hay bạn bè Việt Bút có dịp ghé chơi thăm chị, gặp David là hình ảnh anh thầm lặng ngồi trên chiếc ghế to bành trước cái màn hình lớn. Anh xem đủ các loại đài bất kể sáng trưa chiều tối. Đây là thú giải trí duy nhất của anh. Có lần tôi thấy anh trong phòng khách xem một show hài trên tivi và cười một mình, nụ cười hiếm hoi của người phải chiến đấu với cơn bệnh kéo dài. Vì tiếng Mỹ “tiếng có tiếng không” tôi cũng chẳng biết nói  chuyện gì, chẳng lẽ hỏi thăm sức khỏe người bệnh hoài nên sau vài câu xã giao , hai chị em ra vườn ngắm hoa, hái trái, trao đổi cây cảnh, nói chuyện tào lao.
 Và anh vẫn ngồi đó, thầm lặng, nét mặt bình thản, đầu hơi nghiêng nghiêng, mắt nhắm nghiền, chị nói “y đang take a nap”. Anh ngủ ngon lành trong tiếng ồn ào của trận bóng chày trên tivi vẫn đang sôi nổi.

Kiên trì. Bền bỉ. Chịu đựng. Bệnh tim và tiểu đường của anh như hàn thử biểu khi trồi khi sụt, khi lên khi xuống. Khi anh khỏe, chị lạc quan nảy ra sáng kiến rủ gia đình đi chơi Arizona tháng 10 cùng với các bạn Việt Bút. Tôi hỏi “Đi nổi không. Bỏ y cho ai?” Chị nói “Được. Sẽ nhờ mấy đứa nhỏ chăm sóc y ít ngày”.  Cũng may chị có cháu gái ở sau nhà chị tiếp tay chị chăm sóc cha khi chị đi vắng. Bất ngờ bệnh anh trở nặng chị phải hủy chuyến đi. Và còn bao nhiêu cuộc hội họp, đàn đúm vui chơi “dã chiến”với bạn Việt Bút chị phải từ chối. Nếu hôm nào lỡ vui với bạn thì mau về sớm, “to go” vài món ưa thích cho người bệnh đang chờ ở nhà.

Ai trong Việt Bút đều biết chị có máu văn nghệ. Chị hát tân nhạc, vọng cổ, cải lương rất nghề, đóng tuồng nhập vai, đọc truyện, lồng tiếng với chất giọng miền Nam rõ ràng và truyền cảm. “Tài năng còn nằm trong lá ủ” chưa kịp “Anh hoa phát tiết ra ngoài” thì anh David tỏ ra không hài lòng mỗi khi chị đi tập hát có khi phải về khuya, chị quyết định bỏ luôn niềm đam mê ca hát của mình “để y vui”.

Cùng chủng tộc, ngôn ngữ, nhưng khác sở thích, quan điểm.thì vẫn “đồng sàng dị mộng”. Như truyền thống của người phụ nữ Việt Nam từ ngàn xưa, bí quyết tạo dựng hạnh phúc gia đình của chị trong cuộc hôn nhân dị chủng này là sự hy sinh. Chị quan niệm phải “hòa” với những cái bất “đồng”. Phải hòa nhập và tôn trọng ý thích của nửa kia “để y vui”. Câu nói này tôi nghe hoài.

Như chị tâm sự, sự hy sinh của chị bắt nguồn từ hai chữ “ơn và nghĩa”.  Sau cái chết đau đớn của ba chị năm Mậu Thân 1968, chị lấy anh David và theo anh qua Mỹ chính thức năm 1970. Năm 1973 hiệp định Paris  ký kết, anh chị về Việt Nam đón được hai đứa em gái qua Mỹ trong đó có Hoàng Thư và Thúy Phương. Trước ngày 30 tháng 4 năm 1975, mẹ chị và 4 đứa con leo được lên máy bay. Đại gia đình 11 người kẻ đi trước người đi sau đã đến nước Mỹ an toàn.


Hoàng Thư tâm sự với lòng biết ơn “Anh David là người đưa em qua Mỹ”. Dưới mắt của cô bé Thúy Phương khi cha chết lúc mới 3 tuổi, ông anh rể còn là người cha của các em. Anh bao bọc, cưu mang bà mẹ và 6  người em vợ, kẻ đi học, người đi làm đủ nghề kiếm sống tha phương từ Nevada, North Carolina về Cali. Giờ đây, gia đình các em ai cũng êm ấm, đề huề, làm nên sự nghiệp. Bà mẹ già gần trăm tuổi vẫn còn sống hạnh phúc bên cạnh con cháu. Thấu hiểu sâu sắc lòng biết ơn người chồng tử tế, tốt bụng, ch đã sống trọn vẹn nghĩa tình chung thủy với anh David đến cuối đời.

Ngọc Anh post những tấm hình cũ hồi đám cưới chị và anh David, tôi khen y đẹp trai. Chị nói hồi đó y ốm nhom nhưng đẹp trai giống Elvis Presley. Chị tươi tắn ôm hoa cạnh ông chồng Mỹ hải quân cao nhồng nhưng giỏi từ kỹ thuật đến thương mại. Trải qua bao nhiêu năm cùng “tát biển Đông” chị và David từ làm công rồi làm chủ, lên xuống thăng trầm bao phen cho đến ngày anh bị tai nạn mô- tô một chân phải đi khập khiểng rồi về hưu sớm.

Chắc nhóm Việt Bút không ai biết anh David có máu phiêu lưu và mộng hải hồ. Anh chị có 7 năm sống lênh đênh sinh hoạt trong một ngôi nhà là chiếc tàu đầy đủ tiện nghi giống như một chiếc du thuyền nhỏ trên biển. Khi đi làm thì tàu đậu ở bến cảng cho chị lên bờ. Khi về thì chị xuống bến, anh cho tàu nhổ neo đón chị. Biển hay sông thì cũng là hình ảnh đẹp và lãng mạn khi tôi tưởng tượng có những ngày mưa ướt át, anh giơ tay đưa đón chị “Tôi đưa em sang sông, bàn tay nâng niu ân cần. Sợ bến đất lấm gót chân…” (1)

Sau tai nạn phải mổ chân, anh phải từ giã hạnh phúc lênh đênh đưa đón chị đi về và chị Xuân phải lên bờ, quyến luyến “Con Thuyền Tình Ái”. Chị Xuân đã quên hát bài ca tiễn biệt rằng: “Anh ơi Con Thuyền Tình Ái đó chắc không có trên trần gian… Chuyện tình mình không nghe lừa dối. Lời hẹn đầu chưa đi vào tối thì thuyền tình mang tên tình ái đón hai đứa chúng ta mà thôi”.(2)

Anh David không còn nữa. Lời tâm sự với chị Phương Lan trong Việt Bút: “Hoa cẩm chướng của tui đã rụng rồi’. Giờ này các bạn Việt Bút đang gửi những lời chia buồn đến chị Xuân trong mail của nhóm và trên Facebook. Annie nghĩ rằng những lời viết về anh chị trong bài này chỉ là những kỷ niệm ngắn ngủi và thoáng qua so với cuộc sống 53 năm thật đủ và đầy ắp những kỷ niệm của anh chị.

Thời gian sẽ phôi pha. Nỗi buồn nào rồi cũng nhạt nhòa nhưng những ngày này trong căn nhà vắng lặng, chiếc ghế bành to trong phòng khách mới mua cho anh chưa kịp ngồi vẫn còn đó, chị phải đối diện với sự cô độc và nỗi cô đơn.

“Đôi khi tôi muốn tin. Đôi khi tôi muốn tin. Có những người, có những người khóc lẻ loi một mình” (3) Chị thường nói chị thích chia sẻ những niềm vui với mọi người nhưng nỗi buồn thì chị giấu kín chịu đựng một mình. Đêm về, chị cứ khóc đi cho khuây khỏa nỗi lòng. Những giọt nước mắt cần thiết để giải tỏa những niềm đau nỗi khổ của chị trong lúc này.

23 tháng 12 năm 2022. Mùa Giáng Sinh ảm đạm và nhiều nước mắt.

Mùa Xuân đang ở phía trước. Mùa Xuân sang năm sẽ không đến với một người.
                                         
Phùng Annie Kim                                    
Cali ngày 26 tháng 12 năm 2022.
 
 Chú Thích:
1-   Ca khúc “Tôi đưa em sang sông” của nhạc sĩ Y Vũ & Nhật Ngân
2-   Ca khúc “Lâu đài tình ái”của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh.
3-    Ca khúc “Nửa Hồn Thương Đau”của nhạc sĩ Phạm Đình Chương.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trường trung tiểu học tư thục mang tên Thích Nhất Hạnh School of Interbeing sắp mở cửa tại vùng Escondido Nam California. Mục đích của trường là không chỉ giảng dạy kiến thức phổ thông, mà còn chú ý hướng dẫn đời sống tinh thần; để các em học sinh sau này có thể vừa thành công trong nghề nghiệp, vừa có khả năng chế tác hạnh phúc cho chính mình, cho gia đình và cho cộng đồng xã hội.
Tại văn phòng Dân Biểu Trí Tạ Địa Hạt 70 số 14361 Beach Blvd, Westminster CA 92683 vào lúc 5 giờ chiều Thứ Năm ngày 11 tháng 12 năm 2025, Dân Biểu Trí Tạ đã tổ chức buổi tiệc Mừng Giáng Sinh 2025. Tham dự buổi tiệc ngoài một số quý vị dân cử, đại diện dân cử trong các Thành Phố thuộc địa hạt 70 và vùng Orange County, một số đại diện các hội đoàn, đoàn thể, các cơ quan truyền thông và rất đông cư dân và đồng hương cự ngụ trong Địa Hạt 70.
Tại nhà hàng Diamond Seafood Palace 3 vào lúc 11 giờ trưa Chủ Nhật 14 tháng 12 năm 2025, Liên Nhóm Nhân Văn Nghệ Thuật và Tiếng Thời Gian do nhà văn Việt Hải đồng sáng lập và điều hành đã tổ chức tiệc mừng Giáng Sinh, đây là một sinh hoạt truyền thống của nhóm liên tục trong 10 năm qua cứ mỗi mùa Giáng Sinh về Liên nhóm đều tổ chức họp mặt để cùng nhau mừng Lễ Giáng Sinh đồng thời cũng là dịp để cùng nhau ôn lại những kỷ niệm vui, buồn trong một năm qua.
Tại Chánh Điện Tu Viện Đại Bi, Thành Phố Westminster, Hội Đuốc Tuệ đã tổ chức buổi hướng dẫn về đề tài: "Giáo Dục Trong Gia Đình và Giao Tiếp - Ứng Xử Chánh Niệm” do Tiến Sĩ Bạch Xuân Phẻ hướng dẫn. Một buổi chiều Chủ Nhật an lành, Tu Viện Đại Bi đón chào rất đông hành giả, phụ huynh, anh chị em Gia Đình Phật Tử, và những người quan tâm đến nghệ thuật giáo dục chánh niệm trong gia đình. Bầu không khí trang nghiêm nhưng gần gũi mở ra ngay từ khoảnh khắc bước vào chánh điện: ba pho tượng Phật vàng tỏa sáng, hoa sen hồng tươi thắm, và nụ cười hiền hòa của đại chúng khiến tâm người dự tự nhiên được lắng dịu. Tất cả tạo nên một nhân duyên tuyệt đẹp cho buổi pháp thoại “Giáo dục trong gia đình & Giao tiếp – Ứng xử Chánh niệm” do Tiến sĩ Bạch Xuân Phẻ (Tâm Thường Định) hướng dẫn.
Cựu Đại tá Vũ Văn Lộc vừa qua đời hôm 29/11/2025 tại San Jose ở tuổi 92. Ông là một cựu sĩ quan của Quân lực Việt Nam Cộng hòa với gần nửa thế kỷ hoạt động cộng đồng ở California, lâu hơn bất cứ ai mà tôi được biết. Ông Vũ Văn Lộc, cùng với các ông Hồ Quang Nhật, Lại Đức Hùng, Nguyễn Đức Lâm là thành phần nòng cốt của Liên hội Người Việt Quốc gia miền Bắc California từ cuối thập niên 1980, phối hợp tổ chức Hội Tết Fairgrounds, là sinh hoạt văn hóa truyền thống lớn nhất của miền Bắc California, mỗi năm thu hút vài vạn lượt người tham dự.
Một buổi Lễ Vinh Danh và Tri Ân các Hội Đoàn, các Tổ Chức, các Tập Thể đã góp phần xây dựng cộng đồng Việt Nam vùng Hoa Thịnh Đốn trong 50 năm qua vừa được tổ chức bởi Cộng Đồng Việt Nam vùng Washington D.C, Maryland, Virginia (CĐVN DMV) vào ngày Chủ Nhật 7/12/2025, tại hội trường của Hội Thánh Tin Lành Giám Lý Việt Mỹ, Arlington, VA.
Hội viên đủ điều kiện có thể lấy hẹn để được chụp nhũ ảnh miễn phí tại Trung Tâm Cộng Đồng Monterey Park vào ngày 16 tháng 12, hoặc Trung Tâm Cộng Đồng Westminster vào ngày 17 tháng 12, bằng cách liên lạc với phòng Dịch Vụ Hội Viên của chúng tôi. Ngoài ra, tầm soát ung thư vú cũng là một trong những dịch vụ đủ điều kiện nhận thưởng trong chương trình Phần Thưởng Khuyến Khích Chăm Sóc Phòng Ngừa của Clever Care. Do đó, hội viên tham gia các sự kiện chụp nhũ ảnh kể trên cũng sẽ được thưởng $25 vào thẻ quyền lợi linh hoạt của họ để sử dụng cho các sản phẩm và dịch vụ sức khỏe. Đến tham gia chụp nhũ ảnh tại các trung tâm cộng đồng này, hội viên cũng có thể hòa mình vào không khí ấm cúng mùa lễ với các hoạt động vui nhộn như làm thủ công, đàn hát, chụp ảnh, và thưởng thức đồ ăn uống nhẹ tại đây.
Mấy ai đã quen biết nhà văn/nhà thơ Trịnh Y Thư mà không đồng ý một điều: anh luôn hết lòng với chữ nghĩa, với văn hữu và với nghệ thuật. Vì vậy chẳng ai ngạc nhiên khi đến với chương trình ra mắt sách “Theo Dấu Thư Hương-II” chiều thứ Bảy vừa qua đúng giờ, mà Coffee Factory đã chật không còn ghế ngồi. Và buổi chiều thứ Bảy bận rộn ngoài kia như không ảnh hưởng gì đến không khí sinh hoạt bên trong, khi trên tay mỗi người đến tham dự đều thấy cầm cuốn sách mới được tác giả ký, cùng những cuộc trò chuyện rôm rả thân tình.
Tu Viện Huyền Không (Chùa A Di Đà cũ), hiện do Thầy Thích Tánh Tuệ làm Viện Chủ và Thầy Thích Tuệ Giác trụ trì, cùng Hội Từ Thiện Trái Tim Bồ Đề Đạo Tràng (Bodhgaya Heart Foundation), đã liên tục tổ chức nhiều đợt cứu trợ đồng bào miền Trung chịu nạn bão lụt. Để tiếp tục công cuộc từ thiện, một tâm thư kêu gọi được gửi đến quý đồng hương và Phật tử như sau: Như quý vị đã biết, trong những ngày qua, các cơn bão và mưa lũ nối tiếp nhau, gây thiệt hại nặng nề: nhiều người chết, mất tích, bị thương; nhà cửa, cơ sở sinh sống bị tàn phá; đời sống đồng bào miền núi phía Bắc và miền Trung bị đảo lộn, khốn đốn vì nước lũ và giông lốc.
Westminster chủ yếu là một thành phố của người di dân. Người dân tin rằng việc vinh danh một nhân vật chính trị tầm quốc gia vốn tai tiếng với những phát biểu mạnh mẽ chống lại các chính sách nhập cư sẽ gửi đi một thông điệp sai lệch về việc ai mới thực sự thuộc về nơi này. Khó hiểu hơn nữa là bốn nghị viên bỏ phiếu cho quyết định này đều là những người sanh ra ở nước ngoài, di cư từ Việt Nam tới Mỹ sau khi Sài Gòn thất thủ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.