Hôm nay,  

Người Bạn Mỹ Thầm Lặng.

30/12/202200:00:00(Xem: 3725)

DAVID&XUAN-3

Bài viết kính gửi đến anh David Lawrence Abbott phu quân của chị Trương Ngọc Bảo Xuân.
Thân gửi đến chị Bảo Xuân người bạn của nhóm Việt Bút với tất cả
chân tình và lòng quý mến.
Cầu nguyện cho linh hồn anh được an nghỉ nơi cõi vĩnh hằng.
                                             
*********

“ Y” là  tiếng miền Nam rặt, ít ai dùng. Thay cho tiếng vợ gọi chồng thông thường bằng anh, ảnh, ổng… chị gọi anh bằng “y”. Tôi nghe riết rồi quen cũng gọi anh bằng “y”. Đôi khi đến chơi, tôi nghe chị gọi David bằng “honey” như các cặp vợ chồng Mỹ.

Chị Xuân ít xài phone. Chị có một tổng đài thường trực ở nhà. Mỗi lần tôi gọi chị, David là người bắt phone. Vì anh bệnh, đi đứng khó khăn, chiếc phone bên cạnh giúp anh liên lạc vi xã hội bên ngoài. Chị nói đùa “Để y bắt phone cho có job đỡ buồn”. Nhận ra giọng Annie, nếu chị ở nhà, câu trả lời luôn luôn là tiếng gọi trong trẻo kéo dài quen thuộc khó quên : “X..u..â..n.. ….. Annie calls.” hoặc “ X..u..â..n. You have phone”.

Thỉnh thoảng tôi hay bạn bè Việt Bút có dịp ghé chơi thăm chị, gặp David là hình ảnh anh thầm lặng ngồi trên chiếc ghế to bành trước cái màn hình lớn. Anh xem đủ các loại đài bất kể sáng trưa chiều tối. Đây là thú giải trí duy nhất của anh. Có lần tôi thấy anh trong phòng khách xem một show hài trên tivi và cười một mình, nụ cười hiếm hoi của người phải chiến đấu với cơn bệnh kéo dài. Vì tiếng Mỹ “tiếng có tiếng không” tôi cũng chẳng biết nói  chuyện gì, chẳng lẽ hỏi thăm sức khỏe người bệnh hoài nên sau vài câu xã giao , hai chị em ra vườn ngắm hoa, hái trái, trao đổi cây cảnh, nói chuyện tào lao.
 Và anh vẫn ngồi đó, thầm lặng, nét mặt bình thản, đầu hơi nghiêng nghiêng, mắt nhắm nghiền, chị nói “y đang take a nap”. Anh ngủ ngon lành trong tiếng ồn ào của trận bóng chày trên tivi vẫn đang sôi nổi.

Kiên trì. Bền bỉ. Chịu đựng. Bệnh tim và tiểu đường của anh như hàn thử biểu khi trồi khi sụt, khi lên khi xuống. Khi anh khỏe, chị lạc quan nảy ra sáng kiến rủ gia đình đi chơi Arizona tháng 10 cùng với các bạn Việt Bút. Tôi hỏi “Đi nổi không. Bỏ y cho ai?” Chị nói “Được. Sẽ nhờ mấy đứa nhỏ chăm sóc y ít ngày”.  Cũng may chị có cháu gái ở sau nhà chị tiếp tay chị chăm sóc cha khi chị đi vắng. Bất ngờ bệnh anh trở nặng chị phải hủy chuyến đi. Và còn bao nhiêu cuộc hội họp, đàn đúm vui chơi “dã chiến”với bạn Việt Bút chị phải từ chối. Nếu hôm nào lỡ vui với bạn thì mau về sớm, “to go” vài món ưa thích cho người bệnh đang chờ ở nhà.

Ai trong Việt Bút đều biết chị có máu văn nghệ. Chị hát tân nhạc, vọng cổ, cải lương rất nghề, đóng tuồng nhập vai, đọc truyện, lồng tiếng với chất giọng miền Nam rõ ràng và truyền cảm. “Tài năng còn nằm trong lá ủ” chưa kịp “Anh hoa phát tiết ra ngoài” thì anh David tỏ ra không hài lòng mỗi khi chị đi tập hát có khi phải về khuya, chị quyết định bỏ luôn niềm đam mê ca hát của mình “để y vui”.

Cùng chủng tộc, ngôn ngữ, nhưng khác sở thích, quan điểm.thì vẫn “đồng sàng dị mộng”. Như truyền thống của người phụ nữ Việt Nam từ ngàn xưa, bí quyết tạo dựng hạnh phúc gia đình của chị trong cuộc hôn nhân dị chủng này là sự hy sinh. Chị quan niệm phải “hòa” với những cái bất “đồng”. Phải hòa nhập và tôn trọng ý thích của nửa kia “để y vui”. Câu nói này tôi nghe hoài.

Như chị tâm sự, sự hy sinh của chị bắt nguồn từ hai chữ “ơn và nghĩa”.  Sau cái chết đau đớn của ba chị năm Mậu Thân 1968, chị lấy anh David và theo anh qua Mỹ chính thức năm 1970. Năm 1973 hiệp định Paris  ký kết, anh chị về Việt Nam đón được hai đứa em gái qua Mỹ trong đó có Hoàng Thư và Thúy Phương. Trước ngày 30 tháng 4 năm 1975, mẹ chị và 4 đứa con leo được lên máy bay. Đại gia đình 11 người kẻ đi trước người đi sau đã đến nước Mỹ an toàn.


Hoàng Thư tâm sự với lòng biết ơn “Anh David là người đưa em qua Mỹ”. Dưới mắt của cô bé Thúy Phương khi cha chết lúc mới 3 tuổi, ông anh rể còn là người cha của các em. Anh bao bọc, cưu mang bà mẹ và 6  người em vợ, kẻ đi học, người đi làm đủ nghề kiếm sống tha phương từ Nevada, North Carolina về Cali. Giờ đây, gia đình các em ai cũng êm ấm, đề huề, làm nên sự nghiệp. Bà mẹ già gần trăm tuổi vẫn còn sống hạnh phúc bên cạnh con cháu. Thấu hiểu sâu sắc lòng biết ơn người chồng tử tế, tốt bụng, ch đã sống trọn vẹn nghĩa tình chung thủy với anh David đến cuối đời.

Ngọc Anh post những tấm hình cũ hồi đám cưới chị và anh David, tôi khen y đẹp trai. Chị nói hồi đó y ốm nhom nhưng đẹp trai giống Elvis Presley. Chị tươi tắn ôm hoa cạnh ông chồng Mỹ hải quân cao nhồng nhưng giỏi từ kỹ thuật đến thương mại. Trải qua bao nhiêu năm cùng “tát biển Đông” chị và David từ làm công rồi làm chủ, lên xuống thăng trầm bao phen cho đến ngày anh bị tai nạn mô- tô một chân phải đi khập khiểng rồi về hưu sớm.

Chắc nhóm Việt Bút không ai biết anh David có máu phiêu lưu và mộng hải hồ. Anh chị có 7 năm sống lênh đênh sinh hoạt trong một ngôi nhà là chiếc tàu đầy đủ tiện nghi giống như một chiếc du thuyền nhỏ trên biển. Khi đi làm thì tàu đậu ở bến cảng cho chị lên bờ. Khi về thì chị xuống bến, anh cho tàu nhổ neo đón chị. Biển hay sông thì cũng là hình ảnh đẹp và lãng mạn khi tôi tưởng tượng có những ngày mưa ướt át, anh giơ tay đưa đón chị “Tôi đưa em sang sông, bàn tay nâng niu ân cần. Sợ bến đất lấm gót chân…” (1)

Sau tai nạn phải mổ chân, anh phải từ giã hạnh phúc lênh đênh đưa đón chị đi về và chị Xuân phải lên bờ, quyến luyến “Con Thuyền Tình Ái”. Chị Xuân đã quên hát bài ca tiễn biệt rằng: “Anh ơi Con Thuyền Tình Ái đó chắc không có trên trần gian… Chuyện tình mình không nghe lừa dối. Lời hẹn đầu chưa đi vào tối thì thuyền tình mang tên tình ái đón hai đứa chúng ta mà thôi”.(2)

Anh David không còn nữa. Lời tâm sự với chị Phương Lan trong Việt Bút: “Hoa cẩm chướng của tui đã rụng rồi’. Giờ này các bạn Việt Bút đang gửi những lời chia buồn đến chị Xuân trong mail của nhóm và trên Facebook. Annie nghĩ rằng những lời viết về anh chị trong bài này chỉ là những kỷ niệm ngắn ngủi và thoáng qua so với cuộc sống 53 năm thật đủ và đầy ắp những kỷ niệm của anh chị.

Thời gian sẽ phôi pha. Nỗi buồn nào rồi cũng nhạt nhòa nhưng những ngày này trong căn nhà vắng lặng, chiếc ghế bành to trong phòng khách mới mua cho anh chưa kịp ngồi vẫn còn đó, chị phải đối diện với sự cô độc và nỗi cô đơn.

“Đôi khi tôi muốn tin. Đôi khi tôi muốn tin. Có những người, có những người khóc lẻ loi một mình” (3) Chị thường nói chị thích chia sẻ những niềm vui với mọi người nhưng nỗi buồn thì chị giấu kín chịu đựng một mình. Đêm về, chị cứ khóc đi cho khuây khỏa nỗi lòng. Những giọt nước mắt cần thiết để giải tỏa những niềm đau nỗi khổ của chị trong lúc này.

23 tháng 12 năm 2022. Mùa Giáng Sinh ảm đạm và nhiều nước mắt.

Mùa Xuân đang ở phía trước. Mùa Xuân sang năm sẽ không đến với một người.
                                         
Phùng Annie Kim                                    
Cali ngày 26 tháng 12 năm 2022.
 
 Chú Thích:
1-   Ca khúc “Tôi đưa em sang sông” của nhạc sĩ Y Vũ & Nhật Ngân
2-   Ca khúc “Lâu đài tình ái”của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh.
3-    Ca khúc “Nửa Hồn Thương Đau”của nhạc sĩ Phạm Đình Chương.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Paris by Night hân hạnh kính mời quý khán thính giả tham dự hai buổi văn nghệ sẽ diễn ra vào lúc 2:00 chiều và 7:30 tối Chủ Nhật 1 tháng 2 năm 2026 với chủ đề “O Sen Ngọc Mai – Từ Giọng Hát Em” tại rạp Pechanga Theater bên trong Pechanga Resort Casino. Trong những năm tháng gần đây, những tài năng nghệ thuật ở Việt Nam, nhất là trong lãnh vực âm nhạc, mau chóng nổi bật trong văn nghệ đại chúng. Người yêu nhạc đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác trước sự xuất hiện của rất nhiều khuôn mặt trẻ đẹp và xuất sắc trong việc trình bày và diễn tả những âm điệu cổ điển lẫn tân thời khiến người nghe không khỏi cảm thấy như được nhìn thấy sự kết nối liên tục của dòng nhạc một thời với khuynh hướng đổi mới sinh động hơn của ngày nay. Khán giả sành điệu cũng kỳ vọng được thưởng thức những ca khúc, những khuôn mặt, giọng ca thực sự có thể tiếp nối thế hệ đi trước để thổi lửa vào nền âm nhạc Việt Nam trong cũng như ngoài nước
Mùa lễ là khoảng thời gian của truyền thống, gia đình và những bữa ăn ấm áp. Với tôi, một đầu bếp, nấu ăn luôn là cách ý nghĩa nhất để thể hiện tình yêu. Nhưng thú thật mà nói, chúng ta thường mua quá nhiều, nấu quá nhiều và tạo ra nhiều rác hơn bình thường. Năm nay, tôi muốn truyền cảm hứng cho một cách làm khác.
Sky River Casino mở màn năm 2026 với Thử Thách Két Sắt Tiền Mặt $1,000,000, một chương trình khuyến mãi kéo dài tám tuần diễn ra mỗi thứ Bảy từ ngày 03 tháng 01 đến ngày 28 tháng 02, mang đến cơ hội trúng thưởng lên tới $100,000 tiền mặt trong một lần xổ số. Sòng bài cũng sẽ chào mừng tết Nguyên đán với màn biểu diễn múa lân truyền thống vào Chủ nhật, ngày 15 tháng 02, cùng thực đơn đặc biệt tám món độc quyền tại Dragon Beaux với các món ăn mừng truyền thống đặc trưng cho ngày lễ.
Tổ Đình Chùa Huệ Quang do Hòa Thượng Thích Minh Mẫn khai sơn, viện chủ đã long trọng tổ chức Lễ Hiệp Kỵ, Lịch Đại Tổ Sư và họp mặt Chư Tôn Đức Tăng Ni, buổi lễ diễn ra vào lúc 10 giờ sáng Thứ Năm ngày 25 tháng 12 năm 2025. Chứng minh tham dự buổi lễ khoảng 250 chư tôn Giáo Phẩm, Chư Tôn Đức Tăng, Chư Tôn Đức Ni và rất đông đồng hương Phật tử. Chư Tôn Đức chứng minh có quý Trưởng Lão: Hòa Thượng Thích Phước Thuận, HT. Thích Minh Tuyên, HT. Thích Thiện Long, HT. Thích Minh Mẫn, HT. Thích Viên Lý, HT. Thích Giác Ngôn, HT. Thích Minh Trí, HT. Thích Thông Hải, HT. Thích Quảng Mẫn, HT. Thích Tâm Thành… cùng chư Thượng Tọa Đại Đức Tăng, quý Ni Trưởng, Ni Sư cùng chư tôn đức Ni.
Sky River Casino chào đón năm 2026 với chương trình mừng Giao Thừa theo chủ đề “Lửa & Băng” vào thứ Tư, ngày 31 tháng 12, bao gồm các tiết mục biểu diễn xiếc, DJ trực tiếp, và nhiều điểm chụp ảnh đầy sắc màu miễn phí khắp khuôn viên sòng bài. Sự kiện này đồng thời bổ sung cho chuỗi khuyến mãi mùa lễ trị giá $450,000 đang diễn ra, bao gồm Chương Trình Biếu Tặng Xe BMW Chỉ Cho Bài Bàn $200,000 và Chương Trình Ghép Tương Ứng Tiền Mặt Mùa Lễ $250,000 kéo dài đến cuối tháng 12.
Pechanga Resort Casino hân hạnh giới thiệu Đêm Nhạc "Best Wishes 2026" vào thứ Bảy, ngày 28 tháng 02 năm 2026, tại Trung Tâm Sự Kiện Pechanga Summit. Siêu sao nhạc pop tiếng Quảng Đông của Hồng Kông Lý Khắc Cần cùng Hồng Trác Lập và Thẩm Chấn Hiên sẽ chào đón Tết Nguyên Đán với những ca khúc kinh điển bất hủ.
Kỳ nghỉ lễ có thể là thời gian vui vẻ nhất trong năm, nhưng cũng tiềm ẩn những rủi ro nghiêm trọng về an toàn. Mỗi năm, có hơn 1,100 vụ cháy nhà bắt nguồn từ đồ trang trí ngày lễ. Và không chỉ dừng lại ở đó — khoảng 4,000 vụ tai nạn có liên quan đến dây nối dài, từ nguy cơ vấp ngã đến bỏng vì điện và giật điện. Kỳ nghỉ lễ là thời gian đặc biệt để tận hưởng khoảng thời gian bên cạnh người thân, chứ không phải để nằm viện vì bị thương. Hãy giúp gia đình quý vị tận hưởng mùa lễ trọn vẹn hơn bằng cách làm theo các lời khuyên an toàn dưới đây.
Theo tin tức từ tu viện Lộc Uyển, một trường trung tiểu học tư thục mang tên Thích Nhất Hạnh School of Interbeing sắp mở cửa tại vùng Escondido Nam California. Mục đích của trường là không chỉ giảng dạy kiến thức phổ thông như các trường khác, mà còn chú ý hướng dẫn đời sống tinh thần; để các em học sinh sau này có thể vừa thành công trong nghề nghiệp, vừa có khả năng chế tác hạnh phúc cho chính mình, cho gia đình và cho cộng đồng xã hội.
Khoảng gần 80 người đã tới tham dự Lễ Cầu Siêu cho cố Thiếu Tá Trần Thụy Ly (Cò Ly) tại chùa Di Đà, Annandale, VA trong ngày 21/12/2025 vừa qua. Hiện diện bao gồm đại diện của hầu hết các Quân Binh Chủng VNCH, Hội Nữ Quân Nhân, Hội Cảnh Sát Quốc Gia, các cơ quan báo chí, truyền hình và một số đồng hương trong vùng.
Vào dịp lễ cuối năm, Thành phố sẽ điều chỉnh lịch mở cửa phục vụ tại một vài địa điểm trong Thành phố từ ngày Thứ Năm, 25 Tháng 12, 2025 cho đến hết ngày Thứ Năm, 1 Tháng Giêng, 2026. Tòa Thị Chính (City hall) Garden Grove Tòa Thị Chính Thành Phố Garden Grove sẽ đóng cửa từ Thứ Năm, ngày 25 Tháng 12, 2025, đến Thứ Năm, ngày 1 Tháng Giêng, 2026. Các Trung Tâm Tài Nguyên Phục Vụ Cộng Đồng Trung Tâm Họp Cộng Đồng Garden Grove, Trung Tâm Phục Vụ Người Cao Niên H. Louis Lake và Trung Tâm Gia Đình Magnolia Park sẽ đóng cửa từ Thứ Tư, ngày 24 Tháng 12, 2025, đến Thứ Năm, ngày 1 Tháng Giêng, 2026.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.