Hôm nay,  

Thuốc trị ADHD có hiệu quả nhưng không theo cách các chuyên gia vẫn tưởng

09/01/202600:00:00(Xem: 176)
ADHD
Nghiên cứu mới cho thấy hai loại thuốc Ritalin và Adderall không đánh vào hệ thống chú ý của não bộ như người ta lâu nay vẫn tưởng.  Ảnh: Wiki.
 
Các thuốc kích thích thần kinh như Ritalin và Adderall đã được dùng rộng rãi nhiều thập niên để chữa rối loạn tăng động giảm chú ý (ADHD), song một công trình nghiên cứu mới công bố trên tạp chí Cell cho thấy chúng không thật sự tác động lên hệ thống điều khiển sự chú ý của não bộ như giới chuyên môn từng tin tưởng.
 
Trái lại, các loại thuốc ấy chủ yếu ảnh hưởng lên vùng phần thưởng và vùng tỉnh thức, hai trung khu chi phối hứng thú và sự tỉnh táo. Nghiên cứu được tiến hành trên gần 5.800 trẻ em từ 8 đến 11 tuổi, đồng thời nêu bật vai trò quan trọng của thiếu ngủ trong căn bệnh này.
 
“Khi lần đầu thấy kết quả, tôi tưởng mình đã đo sai, vì chẳng thấy hệ thống chú ý nào thay đổi cả,” giáo sư Benjamin Kay, Trường Y khoa Đại học Washington tại St. Louis, một trong các tác giả, cho biết.
 
Thuốc vẫn hữu hiệu – song theo cách khác

“Thoạt đầu tôi tưởng mình đo lầm, vì chẳng thấy có biến đổi nào trong hệ thống chú ý,” giáo sư Benjamin Kay, nhà thần kinh học tại Đại học Washington (St. Louis), một trong các tác giả, cho hay.
 
Tuy nhiên, theo đồng sự Nico Dosenbach, cũng thuộc viện này, thuốc không vì thế mà mất hiệu năng: “Chúng giúp trẻ được chẩn đoán ADHD học hành, làm bài tốt hơn, và cả những trẻ thiếu ngủ — mà tình trạng mất ngủ phần nào đã trở thành nếp sinh hoạt phổ biến trong xã hội Mỹ.”
 
Căn bệnh ngày càng phổ biến

Tuy ADHD thường được coi là chứng rối loạn của tuổi nhỏ, song hiện có đến 15,5 triệu người lớn Mỹ mang chẩn đoán này, gần một nửa trong số đó chỉ được xác định khi đã trưởng thành. Bệnh cũng ảnh hưởng đến 7 triệu trẻ em từ 3 đến 17 tuổi. Tỷ lệ trẻ mắc ADHD tại Hoa Kỳ tăng từ 6,1% (1997–1998) lên 10,2% (2015–2016), theo một nghiên cứu của JAMA Network Open.
 
Nguyên nhân chính xác của ADHD vẫn chưa rõ; y giới hiện chưa có xét nghiệm chuyên biệt nào cho biết chắc người bệnh có mắc chứng ấy hay không.
 
“Dẫu mang tên ‘thiếu chú ý’, nhưng ADHD là một rối loạn nhiều mặt, trong đó mất tập trung chỉ là một thành phần,” giáo sư Maggie Sweitzer (Đại học Duke) nhận xét. “Đây không phải chứng lành tính: người mắc ADHD không chỉ gặp khó khăn ở trường mà còn dễ tổn hại đến công việc, quan hệ xã hội, thể chất và tinh thần. Với nhiều người, thuốc đem lại thay đổi rất lớn.”
 
Những gì hình ảnh não bộ cho thấy

Dữ liệu hình ảnh từ chương trình Phát triển Nhận thức Não bộ Thanh thiếu niên (ADCD), khởi sự từ năm 2015. Các nhà khoa học so sánh hình ảnh não của trẻ uống thuốc kích thích trong ngày chụp với những trẻ không dùng thuốc.
 
Kết quả cho thấy thuốc khiến vùng tỉnh thức và vùng phần thưởng hoạt động mạnh hơn, nhưng không làm thay đổi vùng chú ý. Theo giáo sư Dosenbach, thuốc “tạo cảm giác được thưởng từ trước, khiến ta kiên trì với công việc mà bình thường dễ chán nản,” như trong lớp học khô khan chẳng hạn.
 
“Tuy nhiên, đây không phải là thuốc tăng trí thông minh,” ông nói. “Nó không làm người ta thông minh hơn, cũng không trực tiếp cải thiện khả năng chú ý.”
 
Ngoài ra, thuốc còn giúp những trẻ ngủ ít hơn 9 giờ mỗi đêm đạt kết quả học tập khá hơn, nhưng không đem lại lợi ích rõ rệt cho các em ngủ đủ và không mắc ADHD.
 
Các bác sĩ cho biết bên cạnh thuốc kích thích, hiện còn một số dược phẩm không kích thích, như Atomoxetine, cũng được dùng trong điều trị.
 
Vai Trò của Giấc Ngủ

Thuốc tỏ ra hữu ích không chỉ đối với trẻ mắc ADHD mà còn với những em ngủ ít hơn chín giờ mỗi đêm. Ngược lại, với các em khỏe mạnh và ngủ đủ, thuốc không tạo khác biệt đáng kể về học lực.
 
Các bác sĩ ghi nhận, ngoài nhóm thuốc kích thích, hiện nay còn có các dược phẩm không kích thích, như Atomoxetine, cũng được sử dụng trong điều trị ADHD.
 
“Thiếu ngủ là một yếu tố trọng yếu, nhưng thường bị xem nhẹ,” giáo sư Jessica Lunsford-Avery (Đại học Duke) nhận xét. “Chúng ta nên nhìn ADHD như một chứng rối loạn kéo dài suốt 24 giờ, chứ không chỉ trong giờ học hay lúc thức.”
 
Bác sĩ Sinan Omer Turnacioglu (Bệnh viện Nhi đồng Quốc gia) khuyến cáo các bậc cha mẹ cùng bác sĩ nên chú trọng rèn thói quen sinh hoạt trước giờ ngủ, giảm ánh sáng, hạn chế màn ảnh và tạo bầu không khí thư giãn. Theo ông, “thói quen này làm dịu hệ thần kinh, giúp trẻ dễ an giấc hơn và cải thiện hành vi ban ngày.”
 
Các chuyên gia cũng lưu ý, thuốc kích thích dòng Ritalin hay Adderall hoàn toàn khác với các loại nước tăng lực bán ngoài hiệu. “Chúng hoạt động theo cơ chế riêng biệt của thần kinh trung ương,” bác sĩ Turnacioglu nói.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thường sau khi chạy hoặc đi bộ lâu, cơ bắp chúng ta cần phải nghỉ ngơi. Não bộ cũng vậy – nó cũng cần nghỉ ngơi, không bị kích thích hay phải hoạt động trí óc. Nhưng bạn cứ thử “không nghĩ gì” xem, hẳn bạn sẽ nhận ra tư tưởng lại xuất hiện nhiều hơn. “Dưới góc độ tâm lý học, khái niệm nghỉ ngơi rất khó định nghĩa, tức là những gì não làm khi ta không làm gì cả”, Peter Fransson, giáo sư sinh lý học hệ thống thần kinh tại Đại học Karolinska, Thụy điển, người nghiên cứu trạng thái nghỉ của bộ não, cho biết.
Năm 2024, “brain rot” (thối não) được Oxford chọn làm Từ Của Năm, phản ánh nỗi lo rằng dùng điện thoại thông minh quá độ sẽ làm suy giảm trí tuệ. Thuật ngữ này, vốn xuất phát từ giới mạng xã hội, đang dần len vào các cuộc bàn luận khoa học, dù các nhà nghiên cứu nhấn mạnh rằng nó chưa bao giờ là một khái niệm y học chính thức, theo bài viết của Amber X. Chen, học giả Mass Media Fellow của AAAS, đăng trên trang Smithsonian ngày 12/9/2025
Mùa thu mang theo khí lạnh cũng là lúc các bệnh đường hô hấp gia tăng, đặc biệt nguy hiểm với người lớn tuổi. Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Hoa Kỳ (CDC) vừa chính thức hạ tuổi khuyến nghị chích ngừa viêm phổi từ 65 xuống 50, sau khi nghiên cứu cho thấy bệnh này có thể gây nguy hiểm ngay cả cho nhóm trung niên, nhất là những ai có bệnh nền.
Tháng 9, hàng chục ngàn sinh viên y khoa trên khắp Hoa Kỳ nộp hồ sơ xin thực tập nội trú bệnh viện (residency). Đây là lúc họ đem những gì đã học ở trường lớp áp dụng vào thực tế trong bệnh viện, phòng khám, cũng là thời điểm lựa chọn chuyên khoa và nơi gắn bó lâu dài, xây dựng sự nghiệp. Các cộng đồng địa phương cũng rất trông chờ vào thế hệ bác sĩ trẻ mới đến, bởi đây sẽ là những người chăm sóc sức khỏe cho họ trong tương lai.
Tại Bạch Ốc hôm đầu tuần, Tổng thống Donald Trump cùng Bộ trưởng Y tế Robert F. Kennedy Jr. và Giám đốc FDA Marty Makary đưa ra loạt tuyên bố gây tranh cãi về chứng tự kỷ. Họ khẳng định, không kèm chứng cứ mới, rằng acetaminophen – hoạt chất trong Tylenol – có thể là nguyên nhân gây bệnh, đồng thời ủng hộ thuốc leucovorin dựa trên vitamin B như một hướng điều trị, dù mới được thử nghiệm trên vài chục bệnh nhân. Chính phủ cũng công bố hàng triệu đô la nghiên cứu các “yếu tố môi trường,” trong đó có thuyết chủng ngừa vốn đã bị khoa học bác bỏ.
Khi nhắc đến bệnh tiểu đường, hầu hết mọi người sẽ nghĩ đến hai dạng quen thuộc là type 1 và type 2. Biết rõ mình mắc type nào là rất quan trọng để có hướng điều trị phù hợp. Nhưng còn một dạng tiểu đường nữa ít được biết đến: latent autoimmune diabetes in adults (viết tắt là LADA, xin tạm dịch là bệnh tiểu đường tự miễn dịch ngầm ở người trưởng thành), đôi khi còn được gọi là tiểu đường type 1.5.
Trong suy nghĩ của nhiều người, thừa mỡ (cholesterol cao) thường là do chế độ dinh dưỡng không lành mạnh và lười vận động. Đa số mọi người tin rằng đây là căn bệnh tích tụ dần theo năm tháng và chỉ cần lo lắng khi tuổi đã cao. Thực tế lại không hẳn như vậy. Với một số người, cholesterol cao không phải do lối sống, mà là do di truyền. Bệnh này gọi là cholesterol cao trong máu do di truyền.
Một cuộc thăm dò chung giữa Washington Post và KFF (Kaiser Family Foundation) cho thấy tình trạng ngần ngại vaccine của phụ huynh Mỹ đang gia tăng, với 1 trong 6 người cho biết đã trì hoãn hoặc bỏ qua một số loại vaccine cho con, không kể vaccine cúm hay coronavirus. Kết quả khảo sát 2.716 phụ huynh trong mùa hè năm nay cho thấy nhóm cha mẹ thường từ chối chích ngừa cho con có đặc điểm: hay dạy con tại nhà (home-school), là người da trắng theo tôn giáo nghiêm ngặt, nhận diện Cộng Hòa, hoặc dưới 35 tuổi. Trái lại, phụ huynh Dân Chủ và gốc Á ít khi bỏ qua vaccine (8% và 5%).
Đường Dây Hỗ Trợ Chăm Sóc Sức Khỏe giúp chúng ta vượt qua các trở ngại giữa người hỏi và dịch vụ chăm sóc sức khỏe tốt. Phóng viên Jackie Fortiér của KFF Health News đã nói chuyện với Ari Shapiro của NPR về một gia đình ở Minnesota đang đối mặt với hóa đơn không hề nhỏ cho các xét nghiệm thính giác của bé trai sơ sinh. “Con trai tôi được chẩn đoán mắc CMV bẩm sinh, một loại virus có thể gây mất thính lực. Một một phần của chẩn đoán này là cháu sẽ cần xét nghiệm thính giác định kỳ vài tháng một lần cho đến khi 10 tuổi. Tôi liên lạc với quý vị vì tôi muốn biết tại sao các xét nghiệm thính giác của con trai tôi không được bảo hiểm chi trả và tại sao chúng tôi phải tự trả tiền” – Anna Deutscher, 29 tuổi, từ Minnesota, viết về cậu con trai sơ sinh của cô, Beckham.
Thời gian gần đây, Probiotics thường được ca ngợi như “thuốc tiên” chữa đủ thứ bệnh, từ khó tiêu, tâm thần đến nội tiết. Nghe qua tưởng chỉ cần bổ sung vi khuẩn tốt là ruột khỏe mạnh. Nhưng thực tế không phải ai cũng phù hợp. Suzanne Devkota, Giám đốc Human Microbiome Research Institute (Cedars-Sinai), từng cho rằng Probiotics bán ngoài hiệu thuốc chỉ phí tiền. Song hai nghiên cứu năm 2018 khiến bà phải thay đổi nhận định: dùng Probiotics sau kháng sinh không giúp ích mà còn cản trở phục hồi.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.