Hôm nay,  

Vạn Người Nghĩ Đến Người Qua Đời

28/03/202500:00:00(Xem: 2393)
 
Lễ-giỗ-mãn-tang-linh-mục-Giuse-Trần-Ngọc-Thanh,-nhà-thờ-Saloong,-thuộc-Giáo-hạt-Đăk-Mót,-Giáo-phận-Kontum,-tử-vì-đạo-ngà
Lễ giỗ mãn tang linh mục Giuse Trần Ngọc Thanh, nhà thờ Saloong, thuộc Giáo hạt Đăk Mót, Giáo phận Kontum, tử vì đạo ngày 29/01/2022 được tổ chức tại Trung Tâm Công Giáo, thành phố Santa Ana, thứ bảy ngày 22/3/2025 lúc 10:30 sáng. (Ảnh: James Zoll)
  
Mai về sau nước mắt có cạn
Khi xa đời thương cho đàn con
Triệu người quen có mấy người thân
Khi lìa trần có mấy người đưa?
 
(Bài Không Tên Số 4- nhạc sĩ Vũ Thành An)
 
Nhiều người bi quan nghĩ rằng sau khi mình qua đời không có ai nghĩ đến mình, mình còn sống chưa chắc có người nghĩ đến mình, khi mình đau khổ, khi mình sắp chết gọi điện thoại có ai bắt máy? Đó là thái độ của người bi quan. Hãy nghĩ có người thương mình, khi mình lâm nguy, mình gọi điện thoại có người nghe máy, khi mình bệnh có người đưa mình đến bác sĩ và trên đời này mình không cô đơn.
 
           
Sáng thứ bảy, ngày 22/3/2025, chúng tôi tham dự thánh lễ mãn tang của cố linh mục Giuse Trần Ngọc Thanh. Cách đây 3 năm, linh mục Trần Ngọc Thanh đang rửa tội cho giáo dân ở nhà thờ Saloong, Kontum, bị một người độc ác xông vào nhà thờ chặt tay cha, cha không chết, hắn búa lên đầu cha Thanh, cha được chở đến nhà thương nhưng không qua khỏi. Trước khi qua đời, cha Thanh trăn trối cùng giáo dân phải hoàn tất việc xây cất nhà thờ Saloong.

Linh-mục-Phan-Tự-Cường-đang-dâng-Thánh-lễ-cùng-cha-An-Bình,-cha-Thắng-Nguyễn-và-thầy-Sáu.-(Ảnh-James-Zoll)
Linh mục Phan Tự Cường đang dâng Thánh lễ cùng cha An Bình, cha Thắng Nguyễn và thầy Sáu. (Ảnh: James Zoll)
           
Theo linh mục Phan Tự Cường, O.P. (vị linh mục đàn anh cùng dòng với linh mục Trần Ngọc Thanh, O.P.), người đã có nhiều năm cùng ăn cùng ở với bà con sắc tộc tại khu vực Tây Nguyên, cho đến năm 2021, trong giáo phận Kontum, ước chừng có khoảng 260.000 tín hữu Công giáo là các anh chị em thuộc các sắc tộc Bahnar, Rơngao, Sê Đăng, HơLăng, Jarai, Xơdrah, Giẻ Triêng Jơlơng, ... Trong đó anh chị em tín hữu thuộc sắc tộc Bahnar chiếm con số đông đảo nhất. Dù Tin Mừng đã được loan báo tại vùng đất này từ rất sớm, từ thời Giám Mục Stêphanô Cuénot (Thể), là vị giám mục hầm trú suốt 26 năm trời (1835-1861), nhưng việc hệ thống hoá ngôn ngữ, chuyển ngữ Kinh thánh, kinh sách, công giáo cho các anh chị em sắc tộc, vẫn là công việc còn dang dở. 
           
Cha Phan Tự Cường hiện diện tại buổi lễ ở Trung Tâm Công Giáo, giáo phận Orange County, dâng thánh lễ cùng với linh mục An Bình, linh mục Thắng Nguyễn đến từ New Mexico và thầy Sáu.
  
Người tham dự thánh lễ rất đông, trong nhà thờ không còn một chỗ trống, người ngồi ngoài sân cũng rất đông. Phụ nữ trong áo dài tím rất đẹp, ban nhạc hùng hậu, tiếng hát của phụ nữ lảnh lót như chim hót trong rừng. Người cao niên đến rất sớm để có chỗ trong nhà thờ vì ai cũng sợ lạnh rồi bệnh.
  
Buổi lễ bắt đầu đúng giờ lúc 10:30. Linh mục Phan Tự Cường đến từ nhà thờ Saloong, Kontum, Việt Nam (người phát hành sách "Anh tự giặt áo mình" gồm có bài tựa của Giám Mục Nguyễn Thái Hợp và nhiều bài viết rất xuất sắc của các linh mục trong nước), nói về cha Trần Ngọc Thanh với giọng nghèn nghẹn thương tiếc một linh mục trẻ 41 tuối qua đời quá sớm.

Đông-đảo-đồng-hương-đến-tham-dự-lễ-giỗ-mãn-tang-linh-mục-Giuse-Trần-Ngọc-Thanh-với-sự-thương-tiếc,-xót-xa-vị-linh-mục-tr
Đông đảo đồng hương đến tham dự lễ giỗ mãn tang linh mục Giuse Trần Ngọc Thanh với sự thương tiếc, xót xa vị linh mục trẻ còn nhiều ước nguyện dở dang: ước nguyện xây nhà thờ Saloong và mong ước phát triển vùng đất Kontum này. (Ảnh: James Zoll)
 
Chúng tôi nghe tiếng nức nở trong hội trường, người đi thì đã đi, người còn hiện diện thương nhớ vẫn thương nhớ, dù người ở Mỹ và người ở rừng núi Kontum chưa lần nào gặp nhau.
            
Người tham dự thánh lễ lắng nghe không có tiếng động, dưới hình của cha Giuse Trần Ngọc Thanh hoa rực rỡ như cha về đây chứng kiến tấm lòng của đồng hương ngưỡng mộ cha đã tử vì đạo.
            
Khi đến Trung Tâm Công Giáo giáo phận Orange County, miền Nam California, nhiều đồng hương tưởng nhớ cha Đỗ Thanh Hà, nguyên Giám Đốc Trung Tâm Công Giáo. Đây là ngôi nhà thờ nhỏ, nhưng đất rộng lúc ban đầu, sau đó mua thêm nhà kế bên cạnh đập nhà cũ xây lại mới kiểu của nhà thờ. Khi cha Đỗ Thanh Hà qua đời, Đức Ông Nguyễn Đức Tiến làm Giám Đốc, rồi đến Giám Mục Mai Thanh Lương, cha Nguyễn Uy Sỹ, đặc biệt ở cha Sỹ là chống phá thai. Hằng tuần, dù mưa gió, cha Sỹ và một số giáo dân đứng trước nhà thương hoặc đứng trước trung tâm phá thai đưa bản hay biểu ngữ là phò sự sống. Những linh mục Việt Nam hay Giám Mục làm Giám Đốc Trung Tâm Công Giáo là những người rất giỏi, rất nhiệt tình lo cho cộng đồng công giáo ở miền Nam California. Trung tâm này đã tiếp nhiều khách từ nhiều nơi đã đến như Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Sơn Lâm, Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn, Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, Giám Mục Nguyễn Như Thể, v.v.
  
Linh mục Phan Tự Cường được đón tiếp một cách nồng nhiệt, nhiều đồng hương xin chụp hình với cha. Một đồng hương lớn tuổi nói:
- Cha ơi cha, con cũng ở Kontum, nhưng gia đình của chúng con ở thành phố, không ở trong rừng như cha.
Cha Cường hiền lành chỉ cười.
            
Dâng thánh lễ có 3 linh mục và thầy Sáu, ra về người nào cũng muốn chụp hình với các cha. Ông Trí Nguyễn, người được mệnh danh là: cha đi đâu thì còn theo đó, vì cha Cường đi đâu thì ông Trí Nguyễn lái xe đưa cha đến đó, trừ khi cha Cường đến các tiểu bang khác. Nhiều đồng hương ở Kontum, Pleiku, Ban Mê Thuộc gặp cha Cường, hỏi thăm cha tới tấp về thành phố mà họ đã sinh ra và lớn lên.
 
Chụp-hình-lưu-niệm-sau-thánh-lễ-với-cha-An-Bình-và-cha-Phan-Tự-Cường.-(Ảnh-James-Zoll)
Chụp hình lưu niệm sau thánh lễ với cha An Bình và cha Phan Tự Cường. (Ảnh: James Zoll)
 
Sau thánh lễ mãn tang cha Giuse Trần Ngọc Thanh, cha An Bình mời đồng hương ăn trưa. Ngày hôm trước, ông Trí Nguyễn cho biết thức ăn nhiều lắm: xôi, cà ri, gỏi, và nhiều món ăn khác nữa. Cha An Bình mời đồng hương ăn xong nghe nhạc: nhiều ca sĩ như Thúy An, tình nguyện ca với trái tim của mình.
            
Nhiều người hỏi cha Phan Tự Cường:
- Sao cha không dùng cơm trưa?
Cha trả lời:
- Vui quá, no rồi, khỏi ăn.
            
Một ông cụ đứng gần cửa nhà thờ nói:
- Chắc bây giờ cha Thanh đã về nước Chúa vì cha tử đạo, vì nhiều người cầu nguyện cho cha từ 3 năm nay.
Mắt cha Phan Tự Cường đỏ vì rơi lệ.
  
Bây giờ giá nhân công đắt, vật liệu xây dựng mắc, nhà thờ Saloong phải 2 năm nữa mới xây xong nếu đủ tiền. Cha Phan Tự Cường, dòng Đa Minh cho biết theo dự tính có thể năm 2027, 2 năm nữa nhà thờ mới xây xong, nhưng hiện nay thì tiền còn thiếu. Tháng 7/2026, cha Phan Tự Cường dự định sang Mỹ một lần nữa, hy vọng dự án xây cất sẽ hoàn thành. Ai cũng biết nếu bà con của mình ở hải ngoại mỗi người biếu $1 thì sẽ hoàn tất nhà thờ Saloong nhanh hơn. Nhìn sự chân thật của cha Phan Tự Cường, ai cũng cảm động. Với sự linh thiêng của linh mục Giuse Trần Ngọc Thanh, chắc chắn cha sẽ phù hộ để hoàn tất nhà thờ như sự trăn trối của cha trước khi nhắm mắt.
  
Đồng hương ở Kontum, Ban Mê Thuộc cũng nhiều ở Hoa Kỳ cũng như ở các quốc gia khác, với tấm lòng hào hiệp của họ, chắc chắn sự hoàn tất nhà thờ Saloong không gì khó khăn.

Cha-Phan-Tự-Cường-được-đồng-hương-tiếp-đón-niềm-nở
Cha Phan Tự Cường được đồng hương tiếp đón niềm nở. (Ảnh: James Zoll)
             
Tham dự lễ mãn tang cố linh mục Giuse Trần Ngọc Thanh mới thấy rõ đồng hương ở hải ngoại rất quan tâm đến người trong nước, kính trọng người đã tử vì đạo, người còn hiện hữu lo cho người quá cố, cầu nguyện cho người quá cố. Hàng ngàn người tham dự thánh lễ, không phân biệt tôn giáo, đều quỳ trong nhà thờ, hoặc quỳ ngoài sân của Trung Tâm Công Giáo mà cầu nguyện một cách chân thành. Đồng bào về từ nhiều nơi: San Diego, Los Angeles, San Bernardino, Riverside, San Jose, v.v.
 
Lễ giỗ mãn tang linh mục Giuse Trần Ngọc Thanh không phải là dịp để khơi lại biến cố đau thương của cha Thanh, mà là dịp tạ ơn và cảm tạ Thiên Chúa về tất cả những gì mà Người đã thực hiện, ngang qua cuộc đời cũng như là sự hy sinh của cha Giuse Trần Ngọc Thanh.
 
Thương-tiếc-linh-mục-Giuse-Trần-Ngọc-Thanh-(mất-ngày-29012022)
Thương tiếc linh mục Giuse Trần Ngọc Thanh (mất ngày 29/01/2022)
 
Cha Giuse Trần Ngọc Thanh đã noi gương Chúa chọn lựa để trở thành hạt giống gieo trên vùng đất Tây Nguyên. Hạt giống yêu thương, sự hy sinh mà cha Thanh đã gieo rắc được nẩy mầm và lớn lên trong mỗi giáo dân và nơi vùng đất Saloong. Xin Chúa phù hộ, xin cha Thanh phù hộ cho nhà thờ Saloong hoàn thành sớm. Xin Chúa đem cha Trần Ngọc Thanh về hưởng nhan Thánh Chúa.
  
Orange County, 25/3/2024
KIỀU MỸ DUYÊN
([email protected])      

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chùa Bát Nhã tọa lạc tại 4717 W. First, Santa Ana, CA 92703 do Hòa Thượng Thích Nguyên Trí, Thành Viên Hội Đồng Giáo Phẩm Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ, Viện Chủ Chùa Bát Nhã đã long trọng tổ chức Đại Lễ Phật Đản PL. 2569-DL.2025 vào lúc 5 giờ chiều Thứ Hai ngày 12 tháng 5 năm 2025 (nhằm ngày Rằm tháng Tư âm lịch năm Ất Tỵ), Theo thông lệ hằng năm Chùa Bát Nhã tổ chức ngày lễ Phật Đản cũng như ngày Lễ Vu Lan đều đúng vào ngày Rằm âm lịch.
Sự ra đi của Đức Giáo hoàng Francis không chỉ để lại nỗi tiếc thương cho hàng triệu tín đồ trên toàn thế giới, mà còn đánh dấu một bước ngoặt lớn của Giáo hội Công giáo. Tất cả ánh mắt giờ đây đều đang dõi về bước tiếp theo: chọn ra người kế nhiệm. Theo truyền thống, Hồng Y Mật Nghị (Conclave) sẽ được tổ chức từ hai đến ba tuần sau tang lễ của cố Giáo hoàng. Trong thời gian này, toàn bộ Hồng Y Đoàn sẽ họp kín tại Thánh đường Sistine Chapel ở Vatican. Tại đây, các hồng y sẽ tham gia cầu nguyện, suy ngẫm và bỏ phiếu kín – cho đến khi một ứng viên đạt được hai phần ba số phiếu và trở thành Giám mục thành Rome kế nhiệm, cũng chính là tân Giáo hoàng.
Nói chung, Đức Phật ra đời không ngoài việc đánh thức Phật tánh sẵn có của mỗi chúng sanh, hướng dẫn con đường thoát khổ để đạt đến an vui thực sự. Con đường ấy đặt trên nền tảng của tánh Phật bình đẳng; cũng là con đường góp phần cho niềm phúc lạc an sinh của các cộng đồng xã hội trong toàn cõi nhân gian.
Liên tục trong tuần lễ vừa qua, tất cả các giáo xứ trên toàn thế giới đều đồng loạt cử hành Tam Nhật Thánh và cao điểm là Đại Lễ Chúa Phục Sinh. Tại Giáo phận Orange, hàng ngàn giáo dân giáo xứ Saint Barbara và Westminster đã hân hoan tham dự ba ngày thánh thiêng, quan trọng nhất của Giáo Hội Công Giáo:
Tháng tư là tháng kết thúc Cuộc chiến Việt Nam. Kết thúc không hẳn có nghĩa là chấm dứt bạo lực, thù hận, truy bức... Đó là chuyện của nửa thế kỷ trước, và có lẽ còn kéo dài trong tâm nhiều người còn sống hiện nay. Trong khi đó, thế giới chúng ta trong nhiều ngàn năm, tháng nào và ngày nào cũng có chiến tranh, chết chóc, căm thù. Vẫn đang có những cái chết hàng ngày ở Ukraine, Gaza, Myanmar và nhiều nơi khác. Bao giờ thế giới thực sự hòa bình? Đó là câu hỏi muôn đời sẽ vẫn được nêu lên, vì hình như thế giới sẽ không bao giờ ngưng chiến tranh. Tôn giáo yêu chuộng hòa bình nhất là Phật giáo, nơi giáo lý bất hại được dạy trong tất cả các kinh điển, và là giới đầu tiên cho Phật tử. Cách lý giải đôi khi khác nhau, và những lựa chọn hành động hiển nhiên là khác nhau tùy theo hoàn cảnh. Khi Vua Trần Nhân Tông và các Phật tử nhà Trần, trong đó có Tuệ Trung Thượng Sỹ, quyết định ra trận chống quân phương Bắc để bảo vệ dân tộc cũng là một lựa chọn, cân nhắc theo giáo lý nhà Phật để bảo vệ
Khi nhìn lại nửa thế kỷ Phật giáo Việt Nam hiện diện trên miền đất hứa, Hoa Kỳ, ta thấy con đường chánh niệm tỉnh thức không khởi nguồn từ một dự tính định sẵn, mà từ sự kết tinh của hoàn cảnh, của tâm nguyện và của những bước chân tìm về cõi an trú giữa bao biến động. Bởi nó như một dòng suối len lỏi qua những biến động của thời cuộc, chảy về một phương trời xa lạ, rồi hòa vào biển lớn. Từ những hạt giống gieo xuống trong lặng lẽ, rồi một ngày trổ hoa giữa lòng những đô thị phương Tây, nơi mà có lúc tưởng chừng như chỉ dành cho lý trí và khoa học, cho tốc độ và tiêu thụ, cho những bộ óc không còn kiên nhẫn với những điều mơ hồ. Nhưng rồi, giữa cái đa đoan của thế giới ấy, những lời dạy về chánh niệm, về thở và cười, về sự trở về với chính mình đã nảy mầm và lan rộng như một cơn mưa đầu hạ, làm dịu đi những khô cằn của tâm hồn.
Ngày tàn xuân thuở xưa ấy, cách nay đã 50 năm. Một cuộc đổi mới dẫn đến loạn lạc xã hội, ly tán gia đình. Máu tiếp tục đổ sau chiến tranh. Lệ nóng trào tuôn, hòa thêm vị mặn trên đại dương thống khổ. Hàng trăm nghìn gia đình bị đẩy lên những vùng ma thiêng nước độc để canh tác mưu sinh lập đời mới.
Tại Hội Quán Ban Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Hoà Hảo Nam California tọa lạc tại số 2114 W Mac. Fadden Ave. vào lúc 10 giờ sáng chủ nhật ngày 23 tháng 3 năm 2025, rất đông Quan Khách, Nhân Sĩ, một số cơ quan truyền thông cùng các đồng đạo và gia đình tham dự lễ kỷ niệm 78 năm ngày Đức Huỳnh Giáo Chủ thọ nạn.
Tại khuôn viên Công Ty Dragon Construction Company số 14411 Edwards Street, Thành Phố Westminster vào lúc 11 giờ sáng Chủ Nhật ngày 16 tháng 3 năm 2025 (nhằm ngày lễ Vía Đức Quan Thế Âm ngày 17 tháng 2 năm Ất Hợi) đã tổ chức buổi tiệc chay Buffet gây qũy để tiếp tục công trình xây dựng ngôi chùa Giác Ân phần cuối. Chùa Giác Ân tọa lạc tại số 3149 E. Ave S. Palmdale, Thành Phố Palmdale CA 93550 do Ni Sư Thích Nữ Như Thủy làm Viện Chủ.
Ngày 11 tháng 4 năm 2025, một sự kiện đặc biệt sẽ diễn ra giữa lòng đô thị New York – một con đường mang tên “Thích Nhất Hạnh Way” chính thức được khánh thành. Từ đây, đoạn đường West 109th Street nối Riverside Drive đến Broadway sẽ mang tên vị Thiền sư hiền hòa từ Việt Nam, người suốt đời hướng dẫn thế giới về hơi thở, bước chân và an lạc giữa cuộc đời này.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.