Hôm nay,  

Tiến Sĩ Bạch Xuân Phẻ Và Chánh Niệm Trong Gia Đình

27/12/202400:00:00(Xem: 3715)

bach-xuan-phe

TS Phẻ giảng về Chánh Niệm trong gia đình tại chùa Đai Bi. (Hình VIệt Báo)

 
Garden Grove (VB)- Vào chiều ngày Chủ Nhật 8 tháng 12 2024, tại Tu Viện Đại Bi (Garden Grove, California), nhóm Phật tử Đuốc Tuệ đã tổ chức buổi nói chuyện về đề tài Chánh Niệm trong gia đình, người thuyết trình là tiến sĩ Bạch Xuân Phẻ. Khoảng 50 người đã tham dự buổi nói chuyện, thuộc nhiều lứa tuổi và thành phần, từ những Phật tử cao niên cho đến những huynh trưởng trong các Gia Đình Phật Tử.

Được biết trong cùng khoảng thời gian này, các vị tăng ni thuộc tu viện Lộc Uyển cũng có những buổi nói chuyện trên zoom, cũng về đề tài Chánh Niệm trong gia đình. Điều này cho thấy những khúc mắc, mâu thuẫn trong một gia đình luôn luôn tồn tại. Các thế hệ trong gia đình không tạo được sự truyền thông tốt đẹp với nhau dẫn đến những rạn nứt, cần tìm những giải pháp để nối lại nhịp cầu thương yêu.

Tiến Sĩ Bạch Xuân Phẻ không xa lạ với cộng đồng gốc Việt California. Là một giáo viên trung học ở Sacramento, anh thường xuyên đi giảng về Chánh Niệm ứng dụng trong đời sống, trong học đường cho nhiều thành phần: giáo viên, Phật tử, và cả tù nhân. Cùng một đề tài Chánh Niệm, nhưng cách thức truyền đạt của anh luôn có những điều mới để phù hợp với những nhóm thính giả khác nhau.

Trong buổi nói chuyện ngày 8 tháng 12, T.S Phẻ nói rằng lý thuyết về Chánh Niệm anh đã nói nhiều lần, và cũng có nhiều sách vở viết về đề tài này. Anh muốn dành thời gian để cùng mọi người thực tập những phương cách cơ bản nhất mà ai cũng có thể làm được, chỉ trong vài phút vẫn đem lại nhiều lợi lạc. Trong các tu viện, giới tăng ni vẫn thực hành ngồi thiền, đi thiền hành, thiền trong bữa ăn. Ở trong đời sống hằng ngày, bất cứ ai cũng phải đi đứng nằm ngồi; đều phải ăn, phải thở. Và những giây phút đó đều có thể thực hành Chánh Niệm.

Theo T.S Phẻ, ai cũng có thể sử dụng hơi thở như là một công cụ để duy trì Chánh Niệm, bảo vệ tâm trước tác hại do cảm xúc, suy nghĩ tiêu cực thường xuyên xuất hiện trong đời sống. Mỗi ngày chúng ta thở vào ra khoảng 25,000 lần, nhưng không có mấy ai ý thức về nó. Mỗi khi lo lắng, phiền muộn, chỉ cần ý thức, trở về theo dõi hơi thở sẽ thấy tâm tĩnh lặng hơn, không bị cuốn hút theo những vui buồn, dòng suy nghĩ thầm thì trong đầu. Trong khi theo dõi hơi thở, có thể nguyện cho mình được bình an; nguyện cho người thân được bình an; nguyện cho muôn loài được bình an. Làm vậy để nuôi dưỡng tâm từ bi cùng hơi thở.

Đi cũng là một phương thức thực hành chánh niệm. Thí dụ như khi đi bộ tập thể dục, chúng ta cũng có thể kết hợp với điều hòa hơi thở, theo dõi chuyển động của bàn chân khi đi: dở chân lên, bước chân tới, đặt chân xuống. Bước từng bước khoan thoai, với ý thức tràn đầy về những gì đang diễn ra ngay trong giây phút này, ngay ở từng bước chân. Thiền Sư Nhất Hạnh từng nói rằng phép lạ là đi trên mặt đất, chứ không cần phải đi trên than hồng như những người làm xiếc.

T.S Phẻ mời mọi người cùng ăn quít trong Chánh Niệm. Ăn trái quýt với toàn bộ các giác quan: mắt nhìn rõ ràng hình dạng, màu sắc trái quýt; nhận diện cảm giác tay chạm vào vỏ quýt; bóc vỏ và ngửi thấy mùi thơm. Bỏ vào miệng nhai thật chậm, lần đầu nhai 15 lần một múi quýt rồi mới nuốt; lần sau tập nhai 25 lần. Ăn chậm rất có lợi cho sức khỏe, nhưng vì đời sống hằng ngày bận rộn không cho phép chúng ta làm điều này. T.S Phẻ kể có lần chỉ cho hai người giáo viên quen cách ăn chậm; sau một thời gian họ cho biết xuống cân rõ ràng mà sức khỏe vẫn bình thường. Lý do là vì khi ăn chậm, hệ tiêu hóa làm việc tốt hơn. Thêm nữa, hệ thần kinh có đủ thời gian truyền tín hiệu rằng cơ thể đã “no”, không cần ăn thêm nữa. Ăn nhanh quá, cảm giác “no” chưa tới mà đã ăn nhiều hơn mức cần thiết, cho nên bị tăng cân.


Cách đây hơn nửa thế kỷ, Thiền Sư Nhất Hạnh cũng nhắc một người bạn trong tù là nhớ ăn quýt trong Chánh Niệm. Người này là một nhà hoạt động trẻ, năng động, ở tù vì biểu tình chống chiến tranh. Sau đó, người bạn trẻ cho biết lời khuyên của Thầy đã cứu ông ta trong tù, giúp ông ta sống bình an hơn trong giai đoạn cuộc sống mất tự do.

Trở lại với Chánh Niệm và gia đình, TS. Phẻ mời người tham dự lên trình diễn một vở kịch vui ngắn. Một người đóng vai mẹ, một người đóng vai người con trai, nói lại những mẫu đối thoại từng xảy ra trong gia đình mình. Người con trai ở tuổi mới 15 báo cho mẹ biết mình có bạn gái; rồi muốn có quan hệ tình dục với bạn… Người mẹ trả lời hiền hòa, tỏ ý hoàn toàn thông cảm, ủng hộ con. TS Phẻ cho biết mình là cha của hai cậu con trai ở tuổi teen, cho nên không xa lạ với những mẫu đối thoại kiểu này. Hành xử của cha mẹ là quan trọng để định hướng cho con cái. Nếu cứng rắn, cấm đoán thì con cái sẽ xa lánh, không muốn đối thoại. Nếu hoàn toàn đồng ý với tất cả những điều con làm, nếu sau này có những hậu quả đáng tiếc xảy ra, cả cha mẹ và con đều hối hận. Đối thoại trong gia đình là một nghệ thuật, cần có cả hai yếu tố “hiểu” và “thương”. Hiểu hoàn cảnh, tâm lý của con trẻ, cha mẹ vẫn thương con nhưng thương đúng cách, cho con những lời khuyên để vượt qua những giai đoạn khó khăn đầu đời.

TS Phẻ khuyên các bậc phụ huynh cần có những qui ước, và làm gương cho con về cách hành xử trong gia đình. Các thành viên trong gia đình nên có thời gian cho nhau. Thí dụ, theo nghiên cứu thông kê cho biết trẻ em bây giờ dành khoảng 1 đến 10 giờ mỗi ngày cho chiếc điện thoại, chủ yếu cho các mạng truyền thông xã hội. Nên qui ước với con rằng gia đình nên dành thì giờ để có mặt cho nhau. Thí dụ như trong giờ cơm chiều hằng ngày. Trong khoảng thời gian đó, cha mẹ con cái nói chuyện với nhau như những người bạn, không làm việc gì khác. Cha mẹ nên làm gương cho con trong việc không sử dụng điện thoại trong lúc ăn. Mỗi ngày dành cho nhau dù chỉ mười phút nhưng trọn vẹn, truyền thông trong gia đình mới có thể được nuôi dưỡng, giúp con cái tiếp tục gần gũi với cha mẹ.

Vào cuối buổi nói chuyện, T.S Phẻ đề nghị mọi người ghi lại một điều thường làm cho mình vui; một điều thường làm cho mình phiền muộn, rồi bỏ mảnh giấy vào một cái chuông. Đọc những điều phiền muộn của người tham dự trong ngày hôm đó, anh nhận ra rằng nỗi phiền muộn của những gia đình trong cộng đồng vẫn không thay đổi nhiều so với hơn chục năm trước, khi anh bắt đầu đi giảng về Chánh Niệm. Con tự tử, cha mẹ ăn năn vì lẽ ra mình có thể làm tốt hơn để giúp con vượt qua khủng hoảng. Con cái không vâng lời cha mẹ. Con cái lớn lên, lo làm ăn không dành thì giờ cho cha mẹ già…

Phiền não, khổ đau là một thực tế không thể tránh trong cõi người ta. Cách thoát khổ không phải là tìm cách xóa đi đau khổ trong cuộc đời; mà là thay đổi cách nhìn về nó. Khổ đau, phiền muộn không phải là cái tâm chân thật của mình, chúng đến rồi sẽ đi. Bình thản quan sát nó cũng như mọi cảm thọ vui buồn khác, chúng ta sẽ thấy phiền não không thể làm hại hay hủy diệt mình.  Thực tập Chánh Niệm là phương cách hữu hiệu để mọi người có được sự bảo vệ mầu nhiệm này.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 11 tháng 4 năm 2025, một sự kiện đặc biệt sẽ diễn ra giữa lòng đô thị New York – một con đường mang tên “Thích Nhất Hạnh Way” chính thức được khánh thành. Từ đây, đoạn đường West 109th Street nối Riverside Drive đến Broadway sẽ mang tên vị Thiền sư hiền hòa từ Việt Nam, người suốt đời hướng dẫn thế giới về hơi thở, bước chân và an lạc giữa cuộc đời này.
Nhật Bản là một nước Phật giáo, mà cách đây một thời gian theo thống kê của Bộ Giáo dục Nhật, những người theo Phật giáo chiếm đại đa số và đúng theo lịch sử truyền bá và phát triển, Phật giáo đến nước nào thì mang sắc thái văn hóa của nước đó. Cho nên, Phật giáo khi vào Nhật Bản cũng mang một số sắc thái riêng. Nay có tác phẩm Bồ-tát Quan Âm - Tín Ngưỡng & 50 Tượng Tuyến ở Nhật Bản của nhà nghiên cứu Bùi Chí Trung, người đã sống và làm việc lâu năm tại quốc gia này sẽ cung cấp cho chúng ta một số thông tin quý báu về những nét rất riêng của Phật giáo Nhật Bản...
Xuân đã đến và xuân sắp đi qua. Lòng buồn vời vợi theo tiếng chim kêu. Nắng ấm đôi ngày rồi lại có mưa phùn. Hàng cây trước sân tuôn những đợt hoa trắng, bàng bạc rơi theo gió, như mưa tuyết. Nhớ nhà, nhớ quê, nhớ những người bạn hiền một thời chia sẻ bao kỷ niệm buồn-vui bên cữ trà hôm-sớm.
Ban Trị sự Phật Giáo Hòa Hảo/ Miền Nam California đã tổ chức buổi tiệc Mừng Xuân Ất Tỵ năm 2025, do Thanh Niên Đoàn PGHH đảm nhiệm, vào lúc 10 giờ sáng Chủ Nhật, 2 tháng 02 năm 2025, nhằm ngày mùng 5 Tết Ất Tỵ tại Hội quán PGHH, số 2114 W. Mc Fadden Ave. Santa Ana CA 92704.
Ngày ba mươi Tết, các Phật tử đến chùa hái lộc, xem múa lân, nghe đốt pháo. Chùa nào có trực tiếp truyền hình thì chùa đó có đông đồng bào đến. Các Phật tử có cơ hội đi nhiều chùa trong đêm Giao Thừa vì mỗi chùa tổ chức mỗi giờ khác nhau. Đến chùa Huệ Quang, chùa Bảo Quang, chùa Bát Nhã ở thành phố Santa Ana, chùa Điều Ngự ở Westminster, Tổ Đình Minh Đăng Quang ở Santa Ana, Đạo Tràng Nhân Quả ở Garden Grove, chùa Hải Đức, chùa Việt Nam, chùa Phật Tổ, v.v.: Phật tử phải đậu xe thật xa, đi bộ đến chùa. Chùa nào cũng có múa lân, đốt pháo, ca nhạc, kịch. Chùa Bảo Quang có trình diễn võ thuật rất hào hùng. Chùa Điều Ngự rất đông người từ Los Angeles, San Bernardino, Riverside. Chùa Điều Ngự có nhiều sinh hoạt hàng tuần cho nên Phật tử đến từ khắp nơi.
Ở Việt Nam, có nhiều nơi linh thiêng lắm, thí dụ mộ cha Trương Bửu Diệp ở Tắc Xậy. Hàng năm, hàng ngàn người ở khắp nơi trên thế giới về thăm viếng ngài. Ngài đang được giáo dân trong nước và ngoài nước xin Đức Giáo Hoàng phong Thánh cho ngài. Sớm muộn gì ngày đó cũng tới mà thôi. Chúng tôi đến Trung Tâm Hành Hương Đức Mẹ Núi Cúi thăm Đức Cha Đinh Đức Đạo, đi cùng với vợ chồng Hùng, Tuyết và cháu bé, cháu của Đức Cha Đạo. Đi đâu các em cũng nói về nhà thờ, nói về sinh hoạt của cộng đồng Công Giáo ở Kontum, vì gia đình Hùng, chồng cô Tuyết ở Kontum. Ở nơi nào thì có kỷ niệm của nơi đó, lưu luyến nơi đó. Hùng, Tuyết có những người con thành tài: Huỳnh, con trai duy nhất đang làm việc ở Sài Gòn chạy về Phú Cường thăm bố mẹ; Ngân, con gái của Tuyết, Hùng có 4 đứa con, đời sống khá giả nên những đứa bé được chăm sóc một cách chu đáo. Cô Trinh xinh đẹp, dễ thương, đợi người lý tưởng.
Đón chào xuân mới với tâm tĩnh tại, nhìn trần gian với lòng yêu thương, tha thứ; mong tất cả tai ương từ thiên nhiên hay nhân tạo đều được khắc phục, những người xấu-ác trở nên thiện lương, tham lam biến thành buông xả, hận thù hóa thành khoan dung, vô minh chuyển sinh trí tuệ. Có vậy, những ngày đầu năm mới lan tỏa niềm an lạc, hạnh phúc dưới bầu trời rực rỡ sắc xuân.
Ban Trị Sự Phật Giáo Hòa Hảo Miền Nam California trang trọng tổ chức Đại lễ Đản Sanh Đức Huỳnh Giáo Chủ vào lúc 10 giờ sáng Chủ Nhật ngày 29 tháng 12 năm 2024, tại Hội quán PGHH số 2114 W. Mc Fadden Ave. Santa Ana CA 92704. Đồng đạo MC Bạch Văn Trung bắt đầu chương trình với lễ chào quốc kỳ và đạo kỳ, giây phút mặc niệm các chiến sĩ và đồng bào tử nạn trên đường vượt biên, các nạn nhân thiên tai bảo lục và chiến tranh khắp thế giới.
Những ngày cuối đông. Lòng vô sự. Ngâm nga những bài thơ của các thiền sư cổ nhân. Vui cái vui của sự thanh lọc tinh thần, buông xả niệm trần, ngồi một chỗ mà ý hồn tiêu sái tự tại, rong chơi thủy tận sơn cùng. Tự hiểu, một khi ánh xuân chợt hiện, ngàn hoa sẽ rộ nở đón chào mùa lộc mới (*).
Giám Mục Micae Hoàng Đức Oanh (sinh 1938) là một Giám Mục của Giáo Hội Công Giáo tại Việt Nam. Ngài từng đảm trách vai trò Giám Mục chính tòa Giáo phận Kontum trong khoảng thời gian 12 năm, từ năm 2003 cho đến khi hồi hưu cuối năm 2015. Ngoài tiếng mẹ đẻ là tiếng Việt, ngài còn có khả năng giao tiếp bằng tiếng Anh, tiếng Pháp và tiếng Latinh. Ngài cũng có thể giao tiếp bằng các ngôn ngữ dân tộc Bana, Jarai và Xê-đăng. Giám Mục Hoàng Đức Oanh quê ở Hà Tây, từ nhỏ đã đi theo con đường tu trì. Năm 1954, ngài cùng gia đình di cư vào miền Nam và tiếp tục theo đuổi việc tu học. Sau quá trình học dài hạn, năm 1968, ngài được truyền chức linh mục tại Sài Gòn.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.