Hôm nay,  

Việt Nam! Việt Nam!

07/11/202500:00:00(Xem: 1086)

VN 1
Học trò lớp Đại Dương vẽ bản đồ

Giờ học hôm nay lớp Đại Dương học đọc bài hát Việt Nam! Việt Nam! của nhạc sĩ Phạm Duy. Cô giáo cắt nghĩa những chữ khó bằng tiếng Việt, học trò thay phiên nhau lên bảng viết tiếng Việt và dịch ra tiếng Đức. Trong bài hát, học trò làm quen với những chữ dùng phép ẩn dụ (Metapher) như “vành nôi”, “xương máu”... Học trò đã học “đất” là Erde, “nước” là Wasser. Giờ đây học trò hiểu thêm, khi nói chung, hai chữ “đất nước” nghĩa là quê hương, là tổ quốc. Cô giáo hỏi học trò có những ấn tượng gì sau khi đọc và hiểu nội dung bài hát. Một trò phát biểu: “Việt Nam là đất nước đẹp. Việt Nam muốn sống trong hòa bình.” Cô giáo khen trò giỏi, vì trò đã hiểu câu hát: “Việt Nam không đòi xương máu.” Trò khác nói: “Con thích nhất câu: Việt Nam! Việt Nam! Nghe từ vào đời/ Việt Nam hai câu nói bên vành nôi. Có mấy trò lại thích câu: Tình yêu đây là khí giới/ Tình thương đem về muôn nơi. Cô giáo có cùng ý nghĩ với học trò. Cô cũng thích những câu hát tràn đầy tình người. Cô giáo thật vui thấy sự tiến bộ của học trò trong chuyện học tiếng Việt. Nhớ năm nào đây, những học trò này còn bập bẹ đánh vần tiếng Việt. Giờ đây học trò đọc bài hát suôn sẻ và hiểu được ý nghĩa của bài hát.
 

Cuối giờ cô giáo mời cả lớp tham gia “vẽ” bản đồ Việt Nam. Câu hỏi đầu tiên của cô giáo: “Bản đồ Việt Nam có gì đặc biệt?” Một trò, có lẽ không chắc chắn, rụt rè: “Hình giống chữ S”. Cô giáo mừng rỡ: “Đúng rồi. Con giỏi lắm.” Cuộc trò chuyện của cô giáo và học trò rộn ràng với những câu hỏi: “Những thành phố nào trò đã đến, có nghe, có biết hoặc thích?” Cô giáo vẽ sườn bản đồ Việt Nam. Học trò vây quanh bản vẽ và ghi tên những thành phố với vị trí khá chính xác. Vài trò có cơ hội cùng gia đình và nhiều bạn bè về Việt Nam trong kỳ nghỉ hè. Các trò hào hứng kể: “Nhớ không? ở Cần Thơ tụi mình đi chơi chỗ này, ở Phú Quốc tụi mình chơi chỗ kia...Vui quá trời!” “Con tắm biển ở Vũng Tàu, ở Nha Trang. Lúc con ở Đà Nẵng, con không tắm biển được, vì trời nóng quá.” “Con thích Vĩnh Long. Vì ở đó có gia đình của Mẹ con.” Trò Hồng Hạ khoe: “Con coi hình trên internet, con vẽ Chùa Cầu Hội An. Lần tới con sẽ mang cho cô coi.” Một trò nhón chân cao để điền chữ Sa Pa vào phía bắc của bản đồ. Cô giáo hỏi: “Con đã đến Sa Pa rồi?” “Dạ, chưa. Nhưng con đã nghe về Sa Pa.”


VN 2
Chùa Cầu Hội An, học trò Hoàng Hồng Hạ vẽ.
                                             
Cô giáo hỏi: “Đến Việt Nam, máy bay đáp xuống thành phố nào?” Các học trò trả lời ngay: “Phi trường Sài Gòn” Chẳng trò nào dùng chữ thành phố HCM. Hỏi Kaiserstadt cố đô, hầu như trò nào cũng biết đó là Huế. Hỏi thủ đô nước Việt Nam, học trò mau mắn trả lời: “Hà Nội”. Cô giáo diễn tả: “Đó là một vịnh, ein Bucht có cảnh quay trong phim James Bond.” Một trò gật gù: “Ja, ja, ich weiß. Vâng, vâng con biết. À, à, vịnh Hạ Long.” Các trò khác reo lên: “Genau! Chính xác! Con cũng biết.” Phía đông ven biển, cô giáo vẽ hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa. Cô giáo định sẽ cắt nghĩa cho học trò nghe về chủ quyền của nước Việt Nam. Nhưng tiếng chuông báo hết giờ học đã vang lên. Giờ học sau, cô sẽ dành thì giờ nói về hai quần đảo này. 
 
Lớp Đại Dương sẽ tập hát bài Việt Nam! Việt Nam! để trình diễn vào dịp tết Nguyên Đán năm tới. Màn hợp ca hẳn sẽ hay hơn, bởi học trò hiểu ý nghĩa bài hát. Học trò sẽ mời mọi người cùng hòa giọng:
Việt Nam! Việt Nam!
Việt Nam quê hương đất nước sáng ngời
Việt Nam! Việt Nam! Việt Nam muôn đời.
 
Hoàng Quân
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
"Hương của tất cả các loài hoa đều bay theo gió, nhưng hương của người đức hạnh thì phất ngược hướng mà bay" là một trong những câu nói được Hoà thượng Thích Viên Huy phát biểu nhân ngày Hội Nhiếp Ảnh Việt Mỹ tổ chức buổi khai máy đầu năm 2020, tại chùa Điều Ngự.
Lễ trao Giải Oscars lần thứ 92 năm 2020 đã diễn ra lộng lẫy tại Hý Viện Dolby, thành phố Los Angeles vào tối Chủ Nhật, ngày 9 tháng 2, với Phim Parasite [Ký Sinh Trùng] của đạo diễn Bong Joon-ho giành được 4 giải lớn là chiến thắng vẻ vang cho lịch sử 101 năm nền điện ảnh Nam Hàn.
Đại diện cho Nam Hàn tranh giải Oscars 2020 là phim truyện Parasite (Ký sinh) với sáu đề cử, do đạo diễn nổi tiếng Bong Joon Ho thực hiện và nữ diễn viên Cho Yeo Jeong thủ vai chính.
Trong thập niên 1880s, không lâu trước khi qua đời, họa sĩ người Tô Cách Lan Margaret Gillies đã được nhà văn Grederick George Kitton tìm đến để tìm hiểu về điều gì đã xảy ra đối với các bức tranh đầu tiên của Gillies, theo bản tin trong mục văn hóa của trang mạng www.bbc.com hôm 24 tháng 12 năm 2019.
Một bức tranh của Marc Chagall, danh họa Nga gốc Do Thái, bán trong một cuộc đấu giá với giá rẻ chưa từng thấy: US$130,000. Bức họa nhan đề “Chiếc thang của Jocob” bị kẻ trộm đánh cắp mấy hôm trước một cuộc đấu giá năm 1996, và năm 2015 người ta tìm thấy nó tại dinh cơ của một mệnh phụ già sau khi bà qua đời.
Phỏng theo tác phẩm The Five Things We Cannot Change: And the Happiness We Find by Embracing Them .Tác giả David Richo,PH.D,M.F.T. Ông ta là một nhà tâm lý học nổi tiếng và đồng thời là giáo sư tại Esalen Institute,California.
Lễ trao Giải Âm Nhạc Lớn Nhất Grammy năm thứ 62 đã diễn ra tại Trung Tâm Staples Center, thành phố Los Angeles, vào đêm Chủ Nhật, ngày 26 tháng 1 năm 2020 trong niềm vui của những những trúng giải được chan hòa với nước mắt tiếc thương cầu thủ bóng rổ huyền thoại Kobe Bryant vừa tử nạn vì trực thăng rớt cùng ngày hôm đó.
Nước mắt người dân , đổ xuống trên cánh đồng, trên mảnh vườn, trên ngôi nhà yêu thương sống bao năm qua. Nay bỗng trắng tay biến thành kẻ lang thang.
Không biết từ bao giờ, biệt ly chia lìa gắn liền với vận mệnh dân tộc Việt Nam. Điều này thể hiện khá rõ qua văn học nghệ thuật. Văn học truyền khẩu có câu chuyện Hòn Vọng Phu, chuyện Thiếu Phụ Nam Xương về bị kịch người vợ ngóng trông chồng đi chinh chiến trở về.
NGÀY MỒNG MỘT TẾT CANH TÝ Tháng Giêng (thiếu) - Tháng Mậu Dần Thứ Bảy ngày 25 tháng 1 năm 2020 Vía: Đức Đương Lai Hạ Sanh Di Lặc Tôn Phật


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.