Thiết tha tháng mười hai

08/01/202621:21:00(Xem: 120)
Nơi gac vang
Tranh Huỳnh Lê Nhật Tấn

 

 

môi mọng bức tường rêu

thì thầm những lãng mạn không nói

màu xanh hiếm hoi chòm lá

mảnh dung nhan gỗ mục

hóa thân con sâu nhỏ la cà


người đàn bà nhìn bầu trời mở ngõ

mơ thiên thần thổi sáo

tiếng hát ca địa đàng

ru những tế bào thổn thức 

đồng cảm trên da thịt lao xao

 

bão giông mùa tháng chạp

tình yêu chợt thiết tha

sợi tóc phất phơ đầu gió

vấn vương ngày mưa lạnh

còn chút gì cho nhau giữa cuộc đời phôi pha

 

bạn bè rủ nhau về bên kia núi 

thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai 

mơ hồ lật ngửa bàn tay

tiếng gió linh thiêng rung động

gọi mãi bài thơ thiếu chữ 

 

khề khà nỗi buồn viễn xứ 

sóng sánh tình em khêu nhẹ đáy ly

 

thy an

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
anh vẫn đi trên con đường | vắng bóng hoàng hôn đời mình | đôi cánh tay nối dài đại lộ lê thê | sương khói mùa thu không về
Người Việt Nam giã từ vũ khí nhưng không vĩnh biệt chiến tranh. Có hai lý do: cuộc xung đột hai mươi năm chưa bao giờ được các bên tham dự giải quyết xong về mặt lý thuyết. Những tranh cãi không nguội đi, các khác biệt chưa giảm bớt, nguyên nhân là tồn tại những quan điểm khác nhau về ý nghĩa của chiến tranh. Căn nhà của dân tộc như bị ma ám. Thứ hai, cuộc chiến tàn khốc và kéo dài, vinh quang và nhục nhã, quá cay đắng và hào hùng, quá mất mát, hiểu lầm, hối tiếc. Vết thương ấy đã sống quá lâu. Nó không cam lòng chết đi.
tràng hạt đắng rất vô vị | giữa hồ vẫn mượt gương sen | ngựa hí. bung rồi dây mã | tàn trăng. giũ một ánh đèn
Từ trên cây | Chúng ta không còn cần ăn trái cây nữa | Dù chúng thơm ngon | Chúng ta bước lom khom trên mặt đất | Bằng hai chân | Một chân đi trước | Một chân đi sau
Chúng tôi lạc nhau ở một ngã rẽ | mà chưa hề buông tay
Thơ Chủ Nhật của các thi sĩ Hoàng Xuân Sơn - Nguyễn Hàn Chung - Quảng Tánh Trần Cầm - Thy An
Tôi về đó chỉ cần em ôn lại | Chút mơi xưa xanh ngọn lá đương thì | Tim loạn nhịp cuồng yêu cơn vồ vập | Cả sa bàn trên gân mạch li ti
Ngày mai, tôi ra đi. | Đêm nay ngồi một mình với thức. | Tự hứa với lòng, sẽ im lặng từ đây. | Sẽ vô ích, sẽ thất vọng, sẽ gây thêm thù oán.