Xin Cả Hai Đừng Chết

20/10/202500:34:00(Xem: 1201)
DCT 3
Minh họa Đinh Trường Chinh

  


Nếu mai em chết,

Kiến bò lên giường không ai thay gối chăn.

Gián lưu diễn khắp nhà, thấy anh như tượng.

Quần áo không giặc, treo lâu, gió thổi, nắng khô, thành mới.

Chỉ dây đàn thê thiết mỗi đêm.

 

Nếu mai em chết,

Anh biết làm gì với bàn tay sờ mãi bình tro lạnh?

Đôi chân tìm khổ đau lui tới nghĩa trang.

Vô vọng mùi da hương tóc ướp vào tiềm thức.

Vĩnh biệt nụ hôn tàng hình không hiện lại chiêm bao.

Xem phim yêu đương với vùng háng cô độc,

Đêm quá dài khi đắp lạnh mền không.

 

Bây giờ em chưa chết,

Anh tự hỏi làm gì mãi mãi giữ được em?

Đi ra đi vào nhìn em bỗng sợ hãi

Chỗ em nằm ngồi mai mốt sẽ ra sao?

Ai biết cách nào khác,

Ngoại trừ anh chết trước.

Rồi lo âu

Em làm gì khi không có anh?

 

Em biết không, khi em chết trước.

Giường ngủ sẽ chết theo.

Toàn thể căn nhà đều bệnh nặng.

Chỉ áo quần em còn khỏe mạnh, vui tươi.

Anh ôm áo em ngủ, nó cười vì ai khóc.

Anh mặc quần em, trăn trở suốt đêm.

Bình minh vô ích, nắng là bóng tối.

Em mất rồi, Thượng Đế sánh không bằng.

Không có em,

Anh sống triền miên suy gẫm sự chết.

Ngu Yên


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
anh vẫn đi trên con đường | vắng bóng hoàng hôn đời mình | đôi cánh tay nối dài đại lộ lê thê | sương khói mùa thu không về
Người Việt Nam giã từ vũ khí nhưng không vĩnh biệt chiến tranh. Có hai lý do: cuộc xung đột hai mươi năm chưa bao giờ được các bên tham dự giải quyết xong về mặt lý thuyết. Những tranh cãi không nguội đi, các khác biệt chưa giảm bớt, nguyên nhân là tồn tại những quan điểm khác nhau về ý nghĩa của chiến tranh. Căn nhà của dân tộc như bị ma ám. Thứ hai, cuộc chiến tàn khốc và kéo dài, vinh quang và nhục nhã, quá cay đắng và hào hùng, quá mất mát, hiểu lầm, hối tiếc. Vết thương ấy đã sống quá lâu. Nó không cam lòng chết đi.
tràng hạt đắng rất vô vị | giữa hồ vẫn mượt gương sen | ngựa hí. bung rồi dây mã | tàn trăng. giũ một ánh đèn
Từ trên cây | Chúng ta không còn cần ăn trái cây nữa | Dù chúng thơm ngon | Chúng ta bước lom khom trên mặt đất | Bằng hai chân | Một chân đi trước | Một chân đi sau
Chúng tôi lạc nhau ở một ngã rẽ | mà chưa hề buông tay
Thơ Chủ Nhật của các thi sĩ Hoàng Xuân Sơn - Nguyễn Hàn Chung - Quảng Tánh Trần Cầm - Thy An
Tôi về đó chỉ cần em ôn lại | Chút mơi xưa xanh ngọn lá đương thì | Tim loạn nhịp cuồng yêu cơn vồ vập | Cả sa bàn trên gân mạch li ti
Ngày mai, tôi ra đi. | Đêm nay ngồi một mình với thức. | Tự hứa với lòng, sẽ im lặng từ đây. | Sẽ vô ích, sẽ thất vọng, sẽ gây thêm thù oán.