Hoa mắt

26/07/202514:48:00(Xem: 1633)

IMG_9554
Minh họa Đinh Cường

 

mùa hè hoa mắt

nhìn cherry, thấy vệt đỏ đọng khoé môi

nhin mận đen, thấy mùa rượu mới

nhìn anh, tóc ngắn

những sợi xám tro bất ngờ ra mặt, thấy những riêng tư ám chỉ của nụ cười

 

trí tưởng tượng mệt nhoài

nhìn những mảnh tin rời rạc thấy bức tranh đột phá

tận cùng tàn ác đứng trên cơn đói lả

cái chết đến chậm, cái chết đến nhanh –  nơi đó

thấy nơi đây – ngập ngừng nghiêng ngả

định nghĩa lương tâm

 

trốn nắng, những con bồ câu về

đậu trên bao lơn, sự thanh thản không làm sao hiểu nổi

bay đi, thứ hoà bình giả dối

em xua tay và tức thì xấu hổ về sự ngu ngốc của mình

 

nước dừa lạnh, em uống đi

cho hạ hoả, trăm phần trăm nguyên chất

 - anh quảng cáo, không thua những người làm tiếp thị -

giọng em quá nhẹ, anh nói

kìa, những con bồ câu giả dối lại bay về

 

kc Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
thân hướng dương cháy xém / gục đầu nhìn về phía mặt trời / tiếng đạn bom vần vũ trên cao...
Em xa Phố Thị lâu rồi/ Có quên không nhỉ những nơi hẹn hò/ Khu rừng Trắc - Bá bây giờ/ Mùa Thu đã gọi vàng xưa đổ về...
Còn bao nhiêu những lần Xuân/ Ta về ở lại quê hương/ Tìm vết tích xưa chiến trường/ Gom bao mảnh vụn thịt xương...
tuổi thất thập bản tính bất thường/ bàn tay vuốt mặt đang già...
Ta đã làm xong phận sự một nhà văn. Vậy thôi.
thượng đế thì xa mà cái ác thì gần ̶ ̶ ̶ / vô vàn cuộc sống bỗng chốc đổi thay mãi mãi / những vấn nạn của bạn và tôi trở nên vô nghĩa...
Chiến tranh và ngục tù là bi kịch đau thương nhất trong lịch sử loài người, nó là kinh nghiệm không được rút tỉa để học hỏi và ngăn chặn, cứ thế lặp đi lặp lại khắp nơi trên thế giới, đánh động mãi ký ức con người nên có thể nói rằng không có cuộc chiến và nhà tù nào trở thành quá khứ, nó luôn là hiện tại với dấu lệ và máu không ngừng chảy. Kinh nghiệm chiến tranh, nhà tù, cùng hệ lụy tang thương của nó như vết cắt hằn sâu trong tâm tư tình cảm con dân Việt nam, mà nhà văn Ngô Thế Vinh đã gọi - vết thương không bao giờ lành-, nó sừng sững ở đó, trên đất đá, trên thân thể, trong tâm hồn, trong sử lịch, mà trái tim và lương tâm con người mãi thúc thủ một câu trả lời.
Cậu bé Hassan 11 tuổi ở miền Đông Ukraine vừa bằng tuổi của Oliver cũng 11 tuổi ở miền Tây Bắc Mỹ
Ôi những bà mẹ mất con/ những người vợ mất chồng/ những người yêu nhau/ đã mất nhau...
buổi chiều/ ở khúc quanh của dòng sông/ có con cò xám khẳng khiu/ cô đơn như con nước lạnh/ nhìn về xa xăm...