Ù Mọi & Hoan Tứ

16/02/202518:56:00(Xem: 2649)

1000000188

ù mọi

 

Tôi ù mọi em vào trang sách

Hai ta ngơ ngáo giữa đường chuyền

Trăm con chữ đọng vào chân ý

Mình nắm được rồi chương thảo nguyên

  

Sao em nhỏ rí làm sao chẳng

Thấy được phương sinh giữa hằng hà

Em cười như thể tóc nghịch gió

Sợi vướng môi mềm sợi bay xa

  

Ta cứ loay hoay trong bí lục

Tới lúc kệ kinh thuộc hết rồi

Từ mọi nhỏ ù lên nhân dáng

Chạy trốn tìm một câu thơ rơi

  

Ừ nhỉ trời mưa ướt đạo bùa

Đạp thấu mạng rồi tuổi sum sê

Mai sau ướm hỏi tình đang nắng

Ù mọi vào nhau một buổi về

 

)(

h o à n g x u â n s ơ n

thứ sáu mười ba

tháng 9, 24

 

 

hoan tứ

 

Anh chẳng có gì ngoài tai mắt

Thứ đã điếc rồi thứ sắp đui

Nên không còn nghe đời dằn vặt

Thấy một bài thơ chín rệu mùi

 

Là em. trên tầng môi đỏ chót

Son nồng nàn như bông mộc miên

Anh mường tượng mùi hoa gạo thoảng

Nhẹ bay ngang choàng ấm nỗi niềm

 

Anh chẳng còn gì ngoài tưởng tượng

Ngắm đời quay bông vụ sái mùa

Em đâu đó dòng đời xuôi ngược

Từ nắng vàng rụng xuống trời mưa

 

Là khúc tình hai ta hợp tấu

Rất ngẫu nhiên thời tiết đùng đoàng

Anh không nghe em vờ không thấy

Vai lạnh sờn hết một trần hoan

 

hxs@sanjose

15 FEB 25

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp, nhất là trong tập Tôi Cùng Gió Mùa, nếu cho là chủ quan, tôi vẫn nói rằng, Khí thơ của Nguyễn Xuân Thiệp là khí thu. Trăng ở thơ đó là trăng thu. Gió ở thơ đó mang cái hắt hiu thu. Không biết tại sao, chỉ thấy Khi đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp tôi lại liên tưởng đến cảm xúc của Trương Trào trong U Mộng Ảnh xưa: “Thơ và văn được như cái khí mùa thu thì là hay.”. Nguyễn Xuân Thiệp, xuất hiện lần đầu tiên trên dòng thơ của văn học miền Nam Việt Nam vào năm 1954 trên Thẩm Mỹ Tuần Báo với bài thơ Nhịp Bước Mùa Thu. Bài thơ tính đến lúc này là 71 năm -tiếng thở dài một đời người-, hôm nay tôi đọc lại, cảm xúc vẫn bị lay động bởi hình ảnh u buồn của lịch sử vào thời gian xa xăm đó.
Qua khu rừng lau chiều rất ốm cọng dài ôm cọng ngắn hấp hiu làm sao ngắt được lùm hoa sóng níu ngọn thương thân bãi dập dìu
Cây xanh trên miễu đình | Hưởng bốn mùa cúng vái | Quỳ lạy những hình nhân | Thấm đẫm mùi nhang khói
Ngày 17 tháng 9 năm 2025, thi sĩ “Công giáo” Lê Đình Bảng đã bước vào độ tuổi thượng thọ. Ông đã chính thức đạt 83 tuổi Tây và 84 năm tuổi ‘Mụ’. Một độ tuổi cần nghỉ ngơi, an dưỡng tuổi già. Song với tình yêu văn chương, chữ nghĩa và đặc biệt là niềm tin vào tôn giáo, ông vẫn như một thanh niên tráng kiện, đầy đức tin và nhiệt huyết, khi cho ra mắt thi phẩm thứ 25, sau rất nhiều tác phẩm nổi tiếng với nhiều thể loại khác nhau như văn xuôi, nghiên cứu lịch sử, tôn giáo...sáng tác kể từ năm 1967 miệt mài cho đến nay...
Thật sự chúng ta có cần/ Dựng lên hình ảnh của một người lính miền Bắc / bị người lính miền Nam thiêu sống / Mới nói lên được nỗi đau / Của cuộc nội chiến 20 năm / Chúng ta chưa đủ đau đớn / Cảnh người một dân tộc cùng màu da cùng tiếng nói / Cùng mang họ Nguyễn,họ Trần / Truy cùng đuổi tận / Căm thù,chém giết nhau / Bằng tất cả chồng chất oán hờn / Để nhân danh một chủ nghĩa nào đó
có lúc ngồi bên cửa sổ | tâm hồn lâng lâng | anh đưa em tách trà
... Thơ Trần Hạ Vi là sự hòa quyện giữa triết lý hiện đại, cảm xúc nữ tính và nhịp điệu đời sống, nơi mỗi câu chữ đều vừa biểu đạt, vừa phân tích, vừa soi chiếu – để người đọc vừa thấy mình trong đó, vừa ngỡ ngàng trước phát hiện mới về bản thân và thế giới. Phong cách này không chỉ làm nổi bật những xúc cảm đời thường được khúc xạ qua trí tuệ và ngôn từ, mà còn tạo nên một không gian thi ca nơi con người và thời đại, thân xác và ngôn từ, tình yêu và tự do cùng nhảy múa, vừa thật vừa mơ, vừa gần vừa xa, vừa dịu dàng vừa sắc sảo....
ở bên tả ngạn sương mù | áo em dính hạt mù u đến giờ | nhớ chờ anh nhé ngu ngơ | tàn cây cơm nguội đôi bờ còn thương
sau cùng thì Ba không cần nó nữa | cái thẻ có hiệu lực | hai năm hay ba năm | để được tạm trú trên đất nước của mình