marfa

16/11/202418:54:00(Xem: 2925)
IMG_4060_resized
Ảnh tác giả gửi

 

 

tôi (giả bộ) xin quá giang vào phố

không một ai dừng xe

không một ai quan tâm

 

sáng nay tôi vô ý lọt tõm xuống đáy giếng

hố đen vô tận nuốt chửng một lèo

không để lại tiếng vang

 

marfa nằm an nhiên trong hơi thở cạn

cơn mưa cuối tháng mười đã qua

đôi khi nàng thì thầm như gió

 

đôi khi thời gian đàn hồi

tôi  ̶ ̶ ̶  tứ chi ngột ngạt thịt da râm ran

nhớ màu môi tái tím dưới ánh nến trắng

 

nhớ chiếc áo khoác sắc không quá khổ

lung linh bay trên nền trời phủ bụi

và tiếng nhạc giao hưởng bầm dập nhạt nhòa

 

tôi ngoái đầu nhìn lại

những tấm phông hình nghệ thuật sắp đặt phim giant còn đó

người đã đi xa  ̶ ̶ ̶  rất xa 

 

đời chuyển động không ngừng

ở ngã tư tôi chưa hề có dịp nghĩ suy

ở ngã tư ai người đứng chỉ đường?

 

Quảng Tánh Trần Cầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Niềm vui trong mùa xuân theo truyền thống của dân tộc Việt là những thời khắc nghỉ ngơi sau các vụ mùa, hành hương các kiểng chùa, để rồi ngồi thư giãn với tách trà, nhìn ngắm hoa mai, cành đào... Và dĩ nhiên, còn nhiều niềm vui khác khi gió xuân thổi tới. Bên câu đối đỏ chúc cho năm mới an vui, cũng là những dòng thơ mang nhiều đạo vị, những dòng thơ khi đọc lên là thấy hỷ lạc, an bình. Như thế, tập thơ Một Đóa Trà My của nhà thơ Thiện Trí đã hiển lộ
mỗi ngày quên thêm vài chữ mở kinh học lại từng dòng trí nhớ làm như vô sự hơi đâu mà thuộc sắc không mỗi ngày lùi thêm vài tuổi thấy mình thơ dại hơn xưa tóc trắng còn bay mấy sợi nghe chim cổ tích ban trưa
Bây giờ mình ra đường sợ xanh máu mặt sơ teo bu di | Nội cái da vàng mũi tẹt chứng nghiệm di dân diện mục
Người đàn bà mở từng cánh tủ | những chiếc áo len rơi ra | lăn theo những dấu tay của người đàn ông | đã bỏ đi từ một mùa hè đỏ lửa (*)
trong ký ức dòng họ | nó trườn | nó rít | nó cắn | bò qua bao mùa loạn | mang lửa | mang hơi thở | tới tay bà nội
đọc đọc và đọc | đọc 3 lần (và hơn thế nữa) | tôi vẫn không hiểu tại sao một bài thơ bị bắn | đứa bé 6 tuổi chắc sẽ không hiểu tại sao mẹ bị bắn
bài thơ năm cùng tháng tận | gửi người bạn trẻ thanh tân | không còn xem smartphone ngước nhìn bầu trời mây xám
Tôi gọi viên đạn | bằng tên của chim | vì nó đến từ bầu trời | và mang theo một mùa gió khác.
Điều này anh chỉ viết, nhưng không nói rằng phải chi em là người máy để anh không phải nghe những câu hỏi về những chuyện muôn đời anh không hiểu
Đôi khi tôi làm xong vài câu thơ em đọc, ngần ngừ nhìn tôi tội nghiệp rồi nói rằng thơ anh hơi cải lương
Họ vừa bắn chết một thi sĩ Họ vừa bắn chết một bà mẹ 3 con Họ vừa bắn chết một phụ nữ 37 tuổi
Ta hát lời xưa thuần mộc | Miên hoa vẫn ngủ bên trời
anh ơi, em không tin anh ác, không tin đâu
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.