Cảnh Tượng Thiêng Liêng Này

24/08/202408:57:00(Xem: 2783)
Amanda
Amanda Gorman đọc một bài thơ vào đêm thứ ba của Đại hội toàn quốc đảng Dân chủ hôm thứ Tư, tiếp nối bài thơ “The Hill We Climb" của cô tại lễ nhậm chức của Tổng thống Joe Biden năm 2021.

Chúng ta tụ họp tại đất thiêng này vì chúng ta tin vào giấc mơ Mỹ.

Chúng ta đối mặt với một thử thách xem đất nước mà chúng ta trân quý này có bị diệt vong khỏi mặt trái đất không và liệu trái đất của chúng ta có tàn huỷ khỏi đất nước này không.

Chúng ta phải bảo đảm rằng chúng ta không chọn một kẻ không thể đứng cùng nhau, không thể đoàn kết.

Chúng ta là một gia đình bất kể tôn giáo, giai cấp hay màu da

vì điều định nghĩa một người yêu nước không chỉ là tình yêu tự do mà còn là tình yêu thương ta dành cho nhau.

Điều này vang vọng trong lời kêu gọi của tổ quốc bởi vì khi tất cả chúng ta đều yêu tự do, thì chính tình yêu mới giải phóng tất cả chúng ta.

Sự thấu cảm giải phóng, khiến chúng ta lớn lao hơn lòng căm thù hay sự phù phiếm. Đó là lời hứa của nước Mỹ, mạnh mẽ và tinh tuyền.

Chia rẽ thì chúng ta không thể kham chịu nhưng đoàn kết thì chúng ta có thể nỗ lực nhân-bản-hóa nền dân chủ của mình và khiến nền dân chủ trở nên thân thiết với nhân loại.

Và xin đừng nhầm lẫn, gắn kết là nhiệm vụ gian nan nhất mà lịch sử từng viết ra, nhưng ngày mai không được viết bởi những khó khăn mà chúng ta phải trải qua, mà bởi sự gan góc của hy vọng trong chúng ta và sức sống từ lá phiếu của chúng ta.

Chỉ lúc này, khi đến với bầu không khí lạ lùng này, chúng ta mới nhận ra rằng có lẽ giấc mơ Mỹ không chỉ là giấc mơ, mà là sự dám mơ ước cùng nhau.
Như hàng triệu rễ cây bám chặt, khiêm nhường vươn lên, tạo thành một dáng cây.

Đây là đất nước của chúng ta từ nhiều, một [*]; từ những trận chiến đã thắng, tự do của chúng ta đã được ngợi ca, vương quốc của chúng ta vừa mới bắt đầu.

Chúng ta cứu chuộc cảnh tượng thiêng liêng này, sẵn sàng cho cuộc hành trình từ đây.

Cùng nhau, chúng ta phải khai sinh nền cộng hòa sơ khai này và đạt được đỉnh cao phi thường.

Chúng ta đừng chỉ tin vào giấc mơ Mỹ. Chúng ta hãy xứng đáng với nó.


Amanda Gorman

Bản dịch của Thận Nhiên từ nguyên tác “This sacred scene”

***
Chú thích:

[*] Câu “Đây là đất nước của chúng ta từ nhiều, một;” trong nguyên tác là: “From many, one;” có nguồn tiếng Latin là “E Pluribus Unum”. Cụm từ "E Pluribus Unum" được dịch ra tiếng Anh là “Out of Many, One” (“Từ nhiều thành một"). Đây là câu khẩu hiệu của Hoa Kỳ, thường được in trên tiền giấy và đồng xu (?), thể hiện ý nghĩa về sự đoàn kết và sự thống nhất trong việc tạo thành một quốc gia từ nhiều tiểu bang và chủng tộc khác nhau.
***
Nhà thơ và nhà hoạt động Amanda Gorman đã đọc một bài thơ vào đêm thứ ba của Đại hội toàn quốc đảng Dân chủ hôm thứ Tư, tiếp nối bài thơ “The Hill We Climb" của cô tại lễ nhậm chức của Tổng thống Joe Biden năm 2021.
Bài thơ mới nhất của Gorman khai thác các chủ đề của đại hội về tự do, giấc mơ Mỹ, "sự gan góc của hy vọng" và "sức sống của lá phiếu". Nhà thơ và nhà hoạt động này đã tạo nên lịch sử vào năm 2021 khi cô gái 22 tuổi trở thành nhà thơ trẻ nhất của đất nước từng đọc thơ tại lễ nhậm chức của một tổng thống.
Năm 2017, Gorman trở thành Nhà thơ trẻ quốc gia đầu tiên đoạt giải thưởng Nhà thơ trẻ quốc gia khi cô đang theo học tại Đại học Harvard.
(Tóm lược từ nhiều nguồn trên mạng)

Video clip Amanda Gorman đọc thơ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp, nhất là trong tập Tôi Cùng Gió Mùa, nếu cho là chủ quan, tôi vẫn nói rằng, Khí thơ của Nguyễn Xuân Thiệp là khí thu. Trăng ở thơ đó là trăng thu. Gió ở thơ đó mang cái hắt hiu thu. Không biết tại sao, chỉ thấy Khi đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp tôi lại liên tưởng đến cảm xúc của Trương Trào trong U Mộng Ảnh xưa: “Thơ và văn được như cái khí mùa thu thì là hay.”. Nguyễn Xuân Thiệp, xuất hiện lần đầu tiên trên dòng thơ của văn học miền Nam Việt Nam vào năm 1954 trên Thẩm Mỹ Tuần Báo với bài thơ Nhịp Bước Mùa Thu. Bài thơ tính đến lúc này là 71 năm -tiếng thở dài một đời người-, hôm nay tôi đọc lại, cảm xúc vẫn bị lay động bởi hình ảnh u buồn của lịch sử vào thời gian xa xăm đó.
Qua khu rừng lau chiều rất ốm cọng dài ôm cọng ngắn hấp hiu làm sao ngắt được lùm hoa sóng níu ngọn thương thân bãi dập dìu
Cây xanh trên miễu đình | Hưởng bốn mùa cúng vái | Quỳ lạy những hình nhân | Thấm đẫm mùi nhang khói
Ngày 17 tháng 9 năm 2025, thi sĩ “Công giáo” Lê Đình Bảng đã bước vào độ tuổi thượng thọ. Ông đã chính thức đạt 83 tuổi Tây và 84 năm tuổi ‘Mụ’. Một độ tuổi cần nghỉ ngơi, an dưỡng tuổi già. Song với tình yêu văn chương, chữ nghĩa và đặc biệt là niềm tin vào tôn giáo, ông vẫn như một thanh niên tráng kiện, đầy đức tin và nhiệt huyết, khi cho ra mắt thi phẩm thứ 25, sau rất nhiều tác phẩm nổi tiếng với nhiều thể loại khác nhau như văn xuôi, nghiên cứu lịch sử, tôn giáo...sáng tác kể từ năm 1967 miệt mài cho đến nay...
Thật sự chúng ta có cần/ Dựng lên hình ảnh của một người lính miền Bắc / bị người lính miền Nam thiêu sống / Mới nói lên được nỗi đau / Của cuộc nội chiến 20 năm / Chúng ta chưa đủ đau đớn / Cảnh người một dân tộc cùng màu da cùng tiếng nói / Cùng mang họ Nguyễn,họ Trần / Truy cùng đuổi tận / Căm thù,chém giết nhau / Bằng tất cả chồng chất oán hờn / Để nhân danh một chủ nghĩa nào đó
có lúc ngồi bên cửa sổ | tâm hồn lâng lâng | anh đưa em tách trà
... Thơ Trần Hạ Vi là sự hòa quyện giữa triết lý hiện đại, cảm xúc nữ tính và nhịp điệu đời sống, nơi mỗi câu chữ đều vừa biểu đạt, vừa phân tích, vừa soi chiếu – để người đọc vừa thấy mình trong đó, vừa ngỡ ngàng trước phát hiện mới về bản thân và thế giới. Phong cách này không chỉ làm nổi bật những xúc cảm đời thường được khúc xạ qua trí tuệ và ngôn từ, mà còn tạo nên một không gian thi ca nơi con người và thời đại, thân xác và ngôn từ, tình yêu và tự do cùng nhảy múa, vừa thật vừa mơ, vừa gần vừa xa, vừa dịu dàng vừa sắc sảo....
ở bên tả ngạn sương mù | áo em dính hạt mù u đến giờ | nhớ chờ anh nhé ngu ngơ | tàn cây cơm nguội đôi bờ còn thương
sau cùng thì Ba không cần nó nữa | cái thẻ có hiệu lực | hai năm hay ba năm | để được tạm trú trên đất nước của mình