Hôm nay,  

Sầu Ly Hương Lẻ Bóng

08/11/202409:03:00(Xem: 8944)
blank 

SẦU LY HƯƠNG LẺ BÓNG
 
Phó Tế Nguyễn Mạnh San
 
Chúng tôi có một người bạn rất thân tuổi cao niên, góa vợ đã gần 3 năm nay rồi, sống một mình trong một căn nhà rất rộng lớn với đầy đủ tiện nghi vật chất sẵn có, do người vợ ông làm việc vất vả ngày đêm để tạo dưng ra căn nhà này đã qua đời để lại cho ông ở. Nay các con cái đã lập gia đình ở xa, lâu lâu mới có dịp về thăm Bố một lần và ông cho biết ông rất thông cảm tình trạng của các con ông vì chúng nó phải bận rộn công ăn việc mưu sinh hàng ngày, để mong có đủ khả năng tài chính chi phí nuôi dưỡng gia đình của chúng nó và để có nhiều thì giờ vào việc dạy dỗ, săn sóc các con còn nhỏ tuổi đi học, như ông đã phải từng trải qua nhiều năm trước đây cùng với bà xã khi vợ ông còn sống.

Mục đích duy nhất của chúng tôi muốn viết bài này, là chỉ để thuật lại và chia sẻ cho các độc giả đọc những lời tâm sự từ đáy lòng của ông bạn chí thân cao niên này của chúng tôi, về nỗi buồn đơn độc, đêm ngày ông ra vô căn nhà ở của ông, cũng chỉ thấy có một thân một mình ông thôi.

Ngoài ra nếu nói về công danh sự nghiệp trong xã hội, thì phải kể ông là một trong những người may mắn nhất thành công tại Hoa Kỳ do Thượng Đế (God) ban phước cho ông và cho các con cháu ông nữa. Vì như chúng ta biết ở đất nước tự do, dân chủ, bình đẳng, bình quyền trong xã hội Hoa Kỳ này, mà hàng năm biết bao nhiêu nhân tài tốt nghiệp tại các trường đại học nổi danh tại đây. Nhưng ông bạn chúng tôi đây vẫn được thượng cấp trong sở làm của chính phủ hay trong cơ quan tôn giáo đã ưu đãi và tín nhiệm, để giao phó cho ông những trách nhiệm nặng nề quan trọng hiếm quý trước khi ông được quyền hưu trí.

Thế rồi mọi cuộc vui chơi nào cũng tới lúc tàn và mọi thành công nào trên thế gian này của con người rồi trước hay sau gì cũng trở thành dĩ vãng thuộc bóng đêm. Tuy nhiên theo các bậc tiên nhân cho chúng ta biết sức khỏe và nhân cách con người là 2 điều vô giá và đáng quý nhất trên cõi đời này dù ở bất cứ tuổi nào. Vậy trong 2 điều này, điều thứ nhất ông đã được Thượng Đế đã ban ơn cho ông thân xác khỏe mạnh và lý trí minh mẫn.



Điều thứ nhì về nhân cách hay còn gọi là tư cách con người chúng ta mọi người đều hiểu rõ câu: Nhân vô thập toàn, không có một ai trên cõi đời này được coi là toàn thiện hết. Thế nhưng riêng ông vẫn được đa số người kính nể nhân cách của ông dù sau khi ông đã về hưu, không còn nắm tí quyền hành nào trong tay như trước kia nữa. Đấy là một điều rất đáng quý mà ít ai có được. Vì người ta có câu ví von rất ý nghĩa sâu sắc: Hết tiền là hết tình, hết quyền là hết đặc ân.

Tuy vậy, theo yếu tố tâm lý học, không ai có thể tránh khỏi được sự buồn rầu, cô đơn, thất vọng v.v... Nhưng hãy coi đó như là những cơn gió thoảng thổi tới thổi lui nếu chúng ta nhàn rỗi không có công việc gì để làm hoặc những đêm thanh vắng, ngồi lẻ loi một mình suy tư, thương nhớ những người mình yêu mến nhất mới qua đời, gây cho mình một nỗi buồn sâu thẳm trong tâm hồn trong những giây phút đó. Nhưng nên nhớ không phải nỗi buồn nào cũng giống như nỗi buồn nào; buồn vì mất người yêu, buồn vì bị lừa tiền lẫn tình v.v.

Nói tóm lại rất hiếm có nỗi buồn nào hay nỗi cô đơn nào kéo dài muôn thuở và hãy tin rằng thời gian là liều thuốc thần tiên sẽ chữa cho ta vượt khỏi được căn bệnh trầm luân này. Vậy để tạm kết thúc câu chuyện tình cảm cô đơn có tựa đề là "Sầu Ly Hương Lẻ Bóng" trên đây. Nội dung câu chuyện được miêu tả sự cô đơn thầm kín, thương nhớ người vợ chung thủy hết lòng trong suốt 54 năm liên tục sống với chồng, đã qua đời gần được 3 năm nay rồi, qua lời ca diễn tả của ca sĩ Ngọc Lan nói lên sự cô đơn thương nhớ vợ của người chồng tuổi cao niên trong câu chuyện này, do nhạc sĩ Phạm Đình Chương phổ nhạc..
 

Video: Nửa Hồn Thương Đau - Ngọc Lan


https://www.youtube.com/watch?v=coXsbKXfPAA 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cuối năm, vào những dịp Lễ Tết, người ta chúc lành cho nhau. Nhà văn Kiều Mỹ Duyên thuật chuyện bà đi thăm những bệnh nhân già yếu nằm chờ chết trong nhà dưỡng lão, và nhân đó, bà gửi lời chúc lành đến chúng ta. Việt Báo hân hạnh giới thiệu một đoản thiên đầy lòng nhân ái, mời quý độc giả cùng đọc,
“Chúa ơi!” Tôi lại nắm chặt cổ áo và rên lên khe khẽ. Chắc cha xứ nghe được. Cũng may mà cha xứ không nói Chúa đôi khi thử thách cả một đời người. Tôi cố xăm xoi, nhìn qua tấm màn mỏng ngăn đôi phòng giải tội nhưng chỉ thấy lờ mờ một đầu tóc bạc phơ. Tôi hình dung những nếp nhăn trên vừng trán rộng giãn ra, đôi mắt mệt mỏi sau lớp kính cận dầy nhướng lên, và lằn môi khô đang vạch một khóe cười nhân hậu.
Cách đây đúng 88 năm, Quốc Hội Hoa Kỳ thông qua Tu Chính Án thứ 21 cho phép người Mỹ nấu rượu, bán rượu và uống rượu công khai trở lại. Thiên hạ đổ xô vào các quán bar, nâng ly chúc mừng ngày chấm dứt kỹ nghệ rượu dưới trăng.
Hồi ức về tháng 12 của một người nay đã không còn trẻ. Từ tuổi ấu thơ cùng thời niên thiếu đầy hoa mộng trước 75, cho đến những tan tác đổi dời sau ngày đất nước thống nhất, tác giả Phạm Nga ngậm ngùi nhìn lại những năm tháng cũ qua bài Ký sau. Mời bạn đọc cùng thưởng thức.
Một đoản thiên dễ thương nhưng không kém phần tinh tế của nhà văn Tiểu Lục Thần Phong dành để đọc vào những ngày lạnh giá cuối năm. Việt Báo thân ái giới thiệu.
Không phải một bài viết về xương rồng mà về mối quan hệ chồng vợ trong cuộc sống hiện đại nơi xứ người. Gọi là truyện ngắn cũng được mà tùy bút, tản mạn cũng chẳng sai. Mời quý độc giả đọc một bài viết dễ thương, dễ đọc, duyên dáng, dí dỏm của tác giả Hoàng Quân. Việt Báo hân hạnh giới thiệu.
Một bài phiếm luận thú vị của một tác giả sống bên Đức Quốc. Những điều tủn mủn tầm thường của cuộc sống đôi khi lại định đoạt cho hạnh phúc của mình. Việt Báo hân hạnh giới thiệu.
Mỗi một người bỏ xứ sở của mình, đến định cư trên một miền đất lạ bằng bất cứ nguyên do nào cũng mang theo bao nhiêu kỷ niệm của quê nhà với mình. Sống xa quê bao nhiêu năm, miền đất mới bao dung hay hắt hủi mình, mỗi người bằng ngọt ngào hay cay đắng đều canh cánh mang trong lòng đầy ắp ký ức của kẻ “lưu vong”.
Mình đã mắc dịch trọn vẹn theo cái nghĩa ám tối nhất của từ này – không phân biệt nghĩa đen, nghĩa bóng gì sốt! Có điều là trải nghiệm này - tất nhiên không ai mong muốn nếm qua - rất mới lạ, nhất là cảm giác khó mô tả cho thật chính xác vào lúc 11g đêm ngày 6/11, vợ chồng mình quyết định mua bộ test nhanh về tự làm: kết quả 2 vạch! Ngay lúc sững sờ kinh hoàng ấy đã mơ hồ nghĩ đến cái rủi ro bất ngờ ai-biết-trước-được là chết-vì-dịch dù vợ chồng đã chích đủ 2 mũi vaccine
Chị đành phó mặc mọi sự cho mệnh trời. Bao lần trước bàn thờ cha mẹ của anh chị, chị lâm râm khấn nguyện, xin bốn đấng sinh thành phù hộ cho toàn thể gia đình được vạn sự an lành. Chị cầu nguyện thêm mẹ của anh, xin bà khuyên nhủ anh bớt tật gàn, chướng. Ngày bà còn sống, bà vẫn tự hào, anh luôn luôn nghe lời mẹ.
Thiền am Bờ Này ẩn mình dưới tán thông già, nếu người tinh mắt sẽ thấy bóng thiền am tựa như tảng đá lớn hay là thạch trụ giữa ngàn thông. Lúc này trong am vẫn còn leo lét ánh đèn, đêm càng về khuya, không khí tịch mịch thâm u càng sâu thêm.
Cái lạnh hỗn xược xoáy vào da thịt. Tôi nhìn quanh, trong đám người lũ lượt chung quanh. Ai cũng bó chặt thân hình bằng những chiếc áo mùa đông dầy cộm. Ai cũng xù xì như những con gấu Bắc Cực. Bầu trời xám trên cao hạ thấp xuống gần như chạm vào những mái nhà của thành phố. Dường như chỉ mình tôi là mặc không đủ ấm. Ban nãy, lúc tôi bước ra khỏi cửa chung cư cái lạnh quấn lấy tôi. Cái lạnh vạch mép áo mùa thu và luồn vào dưới lớp áo sơ mi và áo lót tôi mặc. Cái lạnh vuốt ve suồng sã lên ngực tôi. Đã lâu không ai cho tôi cảm giác ấy. Tôi vòng hai tay trước ngực che gió và giữ ấm cho chính mình. Tôi ngại những trận cúm mùa đông. Cảm giác ấm áp lan tỏa trên da dù cái lạnh vẫn gai gai trên mặt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.