Hôm nay,  

Công Tố James “Jim” Rodden của ICE tại Tòa Di Trú Texas: Mỹ là quốc gia của người da trắng, bọn di dân đều là tội phạm

14/01/202618:00:00(Xem: 513)
blank

Công Tố James “Jim” Rodden của ICE tại Tòa Di Trú Texas: Mỹ là quốc gia của người da trắng, bọn di dân đều là tội phạm
 

Bản tin của Yasmeen F. trên báo Atlanta Black Star News ghi rằng lời công khai nói “Mỹ là quốc gia của người da trắng” của Công tố viên Texas, người bị cáo buộc điều hành tài khoản mạng xã hội ủng hộ chủ nghĩa thượng đẳng da trắng, gây ra làn sóng phẫn nộ.

Một công tố viên của Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan (ICE) ở Texas, người được cho là điều hành một tài khoản mạng xã hội ủng hộ chủ nghĩa thượng đẳng da trắng, vẫn đang làm việc tại tòa án di trú bất chấp những lời kêu gọi điều tra về các hoạt động trực tuyến của ông ta.

Theo tờ Texas Observer, James “Jim” Rodden đã trở lại làm việc tại tòa án di trú Dallas, gần một năm sau khi tờ báo này lần đầu tiên đưa tin rằng Rodden đứng sau một tài khoản X (trước đây là Twitter) đăng tải những tuyên bố thù hận, phân biệt chủng tộc và bài Do Thái.

Tài khoản có tên GlomarResponder hiện đã được đặt ở chế độ riêng tư, nhưng trước đó nổi tiếng với hàng loạt bài đăng xúc phạm đối với 17.000 người theo dõi.

Một số bài đăng đó bao gồm những tuyên bố như:

“Mỹ là một quốc gia của người da trắng, được thành lập bởi người da trắng… Đất nước chúng ta nên ưu tiên chúng ta.”

“Tất cả người da đen đều là người ngoại quốc đối với dân tộc tôi, đồ ngu ngốc.”

“’Người di dân’ đều là tội phạm.”

Một báo cáo điều tra của Observer đã xem xét lịch sử mạng xã hội, hoạt động tại tòa án, thông tin tiểu sử và các tài liệu công khai của Rodden, tất cả đều liên kết phó chánh văn phòng luật sư của ICE với trang này.

Rodden đã bị loại khỏi lịch làm việc tại tòa án di trú liên bang ngay sau khi báo cáo được công bố, và ba thành viên Quốc hội — Marc Veasey, Bennie Thompson và Jamie Raskin — đã gửi thư cho Bộ An ninh Nội địa yêu cầu điều tra ông ta.

Veasey khẳng định rằng những cáo buộc chống lại Rodden “đặt ra những câu hỏi nghiêm trọng về tính liêm chính của quy trình tố tụng của ICE và cam kết của họ đối với công lý công bằng.”

Thompson, thành viên cấp cao của Ủy ban An ninh Nội địa Hạ viện Hoa Kỳ, viết rằng các hoạt động của tài khoản này vi phạm Quy tắc ứng xử của ICE, và nói thêm, “Bất cứ ai đưa ra những tuyên bố phân biệt chủng tộc và gợi ý bạo lực chống lại người nhập cư đều không đủ tư cách đại diện cho chính phủ Hoa Kỳ trong các thủ tục tố tụng di trú.”

Các cuộc biểu tình kêu gọi sa thải Rodden đã diễn ra ngay sau đó tại một tòa nhà liên bang ở trung tâm thành phố Dallas.

ICE đã trả lời thư của Dân biểu liên bang Veasey vào tháng 3 năm ngoái, tuyên bố rằng Văn phòng Trách nhiệm Nghề nghiệp của ICE (OPR) “hiểu được mức độ nghiêm trọng của các cáo buộc và sẽ đảm bảo rằng các cáo buộc được giải quyết một cách thích hợp, công bằng và nhanh chóng” và thông thường “các cuộc điều tra hành chính của OPR được hoàn thành trong vòng 120 ngày.” Tuy nhiên, vẫn chưa rõ liệu cuộc điều tra về các hoạt động xã hội của Rodden đã hoàn tất hay chưa. Ông ta đã được nhìn thấy trở lại làm việc trong những ngày gần đây. Cơ quan ICE cũng chưa đưa ra bất kỳ thông báo nào về tình trạng công việc của ông ta.

“Tôi sẽ không để chuyện này trôi qua một cách im lặng,” Veasey nói trong một tuyên bố gửi cho tờ Observer. “Những kẻ theo chủ nghĩa thượng đẳng da trắng không nên nắm giữ các vị trí quyền lực trong hệ thống tư pháp của chúng ta, và tôi sẽ làm mọi cách trong khả năng của mình để đảm bảo Rodden phải chịu trách nhiệm.”

Các hoạt động thực thi luật nhập cư của ICE đã tăng cường trong những tháng gần đây và đã gây ra nhiều cuộc biểu tình và tuần hành trên khắp cả nước, đặc biệt là sau cái chết của Renee Good, một người mẹ và nhà thơ bị một đặc vụ ICE bắn chết vào ngày 7 tháng 1.





Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm 2017, khi in tập Thơ Ngắn Đỗ Nghê, tôi viết tặng Hoàng Quốc Bảo một bài thơ ngắn: CÓ KHÔNG. Bài thơ rất ngắn, như để dành riêng cho người bạn của mình, nhưng thực ra cũng để chia sẻ cùng các bạn đang hành thiền Quán niệm hơi thở
Tôi có cơ duyên kết thân với nhà thơ Du Tử Lê là qua nhà văn Mai Thảo, ước chừng gần ba thập niên rồi. Tuy nói là thân thiết, nhưng không đúng như thế, bởi vì cả hai là một thế hệ thành danh từ trước 1975, và như vậy, tôi chỉ là một đàn em
Facebook đã xóa hơn 900 tài khoản giả chống cộng và phò Trump của Đại Kỷ Nguyên có trụ sở tại Mỹ với những người làm việc thay mặt họ tại Việt Nam, theo bản tin của Đài BBC Tiếng Việt cho biết hôm 21 tháng 12.
Hôm Thứ Năm, 19 tháng 12, các cơ quan liên bang Hoa Kỳ đã bắt 2 cư dân Quận Cam vì liên quan trong vụ giết chết một người đàn ông đã bị bắn vào đầu và nắm xuống Thái Bình Dương với những vật nặng được cột vào cổ chân của ông này, theo Đài Fox 11 cho biết hôm Thứ Năm.
Năm nào cũng vậy, không khí mùa Giáng sinh đến sớm nhất với mọi người là qua nhạc Noel. Ngoài đường phố, các nơi còn chưa trang trí, làm đẹp bên trong, bên ngoài thì nhiều quán cà phê, siêu thị, trung tâm thương mại… đã bắt đầu rộn ràng phát dòng nhạc vui tươi ấy.
Viện Kiểm Soát Nhân Dân Hà Nội đã đề nghị án tử hình cho cựu Bộ Trưởng Thông Tin và Truyền Thông Nguyễn Bắc Son hôm 20 tháng 12 năm 2019, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết hôm Thứ Sáu.
Nhóm tội phạm Việt Nam bị nghi đánh cắp thông tin cá nhân của 267 triệu người dùng Facebook chủ yếu ở Mỹ, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm 20 tháng 12.
Có tới 2,000 người Trung Quốc mở hội nghị tại thành phố Hải Phòng Việt Nam vào ngày 20 tháng 12, trong khi chính quyền địa phương nói không hay biết gì, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm 21 tháng 12.
Nói rõ, tôi không phải là một nhà văn hay một nhà báo gì cả. Tôi chỉ là một “nhà gõ”. Tôi chỉ gõ laptop mà thôi. Tôi gõ chùa, không vì tiền (gõ chùa) nhưng gõ cho vui, để tự mình trau dồi thêm kiến thức, để tự học hỏi, để tự mình giải khuây, để khỏi nghĩ quẩn, để khỏi bị bệnh Alzeihmer, để thoát ly và cũng để giảm bớt stress trong cuộc sống, v.v...
Trong không khí gây gây lạnh của ngày cuối năm, người Việt tha hương ở Nam Cali vẫn có những ngày nắng ấm hanh vàng làm tươi hồng đôi má các cô thiếu nữ đương xuân. Đèn hoa lễ hội được trang hoàng khắp nơi chào đón ngày Chúa chào đời.
Tôi gọi cha tôi là cha. Không là bố, là ba, là tía, là thầy, hay là cậu. Tôi gọi mẹ tôi là mẹ, không là má, là mạ, là măng, hay là u. Tôi “quê một cục” vì tôi sinh ra và lớn lên ở một miền quê khô cằn. Sau này tôi thấy từ “cha” sao thân thương quá, vừa nhẹ nhàng vừa âu yếm, vừa thật thà lại vừa thiết tha.
-Bữa qua có chuyện ngộ lắm. Cái bàn cầu nhà tui cứ xục xịch hoài. Cái này có từ hồi mua nhà 10 năm trước, chứng tỏ hai con ốc nó cũ tới mức nào mới lỏng le vậy.
Nghe người ta nói: Người đẹp không cần son phấn, có đúng không chị?. Em thì lúc nào cũng cần son phấn, có ngược đời không chị nhỉ?
Màu tóc tự nhiên của người Á Đông là màu đen. Màu tóc đen mướt, mịn màng rất đẹp. Tuy nhiên, thỉnh thoảng cũng nên làm cho màu tóc đen thêm phần tươi sáng nhờ vài nhiên liệu thường có sẵn trong nhà bếp, hoặc mua với giá khá rẻ ở chợ thực phẩm.
Nếu một người chủ thuê nhân viên có sự đối xử phân biệt, hoặc trả thù (ví dụ: người chủ sa thải một nhân viên bởi vì nhân viên đó đã hỏi anh ta tại sao họ không được trả tiền lương tối thiểu, hoặc bởi vì nhân viên đó nộp đơn, hoặc đe dọa nộp đơn yêu cầu tới bộ lao động), nhân viên đó có thể khiếu nại sự đối xử/ phân biệt/ trả thù tới văn phòng bộ lao động.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.