Hôm nay,  

The Stringer – Câu Chuyện Tên Tấm Hình Đi Lạc

05/12/202500:00:00(Xem: 430)
The Stringer
The Stringer là phim tài liệu do đạo diễn Bảo Nguyễn thực hiện, được Netflix phát hành toàn cầu vào cuối tuần Lễ Tạ Ơn. Phim dài gần hai giờ, do VII Foundation phối hợp sản xuất, ghi nhận lời kể của các ký giả và chuyên viên hình ảnh liên quan đến bức ảnh “Em Bé Napalm” chụp tại Trảng Bàng năm 1972.
***

Một cuốn phim tài liệu trên Netflix vừa gợi dậy lớp bụi ký ức phủ lên một trong những hình ảnh ám ảnh nhất của cuộc chiến Việt Nam: cô bé trần truồng chạy khóc giữa lằn lửa napalm, bức ảnh từng đoạt giải Pulitzer và được xem như lời chứng về nỗi đau của cả một thế hệ.

Từ nhiều thập niên, thế giới quen đọc dòng chữ ghi công Nick Út, phóng viên ảnh của AP. The Stringer lại nói một câu khác: rằng người bấm máy thật sự hôm ấy trên con đường ở Trảng Bàng là Nguyễn Thành Nghệ, một cộng tác viên ít tên tuổi, người đứng lẫn trong khói lửa và tin rằng mình đã ghi được “tấm hình của đời mình” rồi lặng lẽ rời khỏi nghề.

Câu chuyện mở ra bằng tiếng thở dài của người đã gần tám mươi: Carl Robinson, người từng biên tập ảnh cho AP giữa những năm tháng chiến tranh. Ông kể rằng hôm ấy, khi nhìn hai cuộn phim gửi về, ông thấy rõ tấm ảnh định làm chấn động thế giới được đánh dấu là của một cộng tác viên. Ông đã viết tên Nghệ. Rồi người chỉ huy bảo ông sửa lại: Nick Út.

Một chữ viết khác đi, và nửa thế kỷ rẽ sang hướng khác. Robinson mang theo điều ấy suốt đời, như một món nợ không làm sao gỡ được.

Tìm lại người đứng sau ống kính

Nghệ không còn giữ bản in AP từng trao ông làm kỷ niệm; vợ ông đã xé đi trong một cơn tức giận khi biết chồng mình không được ghi công. Ông bỏ nghề, sang Mỹ năm 1975, làm trong phòng tráng phim ở Burbank, sống cuộc đời yên lặng của người tị nạn, với chỉ một vali cho quá khứ.

Cho đến khi trên mạng xã hội, một nữ ký giả Sài Gòn – Lê Vân – tìm lại ông bằng cách đăng tấm ảnh chụp ông đứng bên quốc lộ Trảng Bàng năm ấy, chỉ vậy thôi, câu chuyện tưởng đã rơi xuống đáy ký ức lại trồi lên, chạm vào mạch nhức nhối của một nghề luôn đứng giữa sự thật và bóng mờ.

Rồi ngày họ gặp nhau trong bệnh viện ở California: Robinson đặt tay lên tay Nghệ, nói điều ông muốn nói từ năm 1972. “Chúng tôi đã lấy mất tên anh. Tôi xin lỗi. Anh là bằng chứng của tôi, còn tôi là bằng chứng của anh.”

Một tấm hình có thể vượt qua chiến tuyến, chính phủ, thời cuộc – nhưng đôi khi nó không vượt qua nổi một dòng ghi chú.

Phim dùng mô hình 3D tái dựng vị trí từng người trên mặt đường nóng bỏng ngày hôm ấy. Hình ảnh và thước phim từ ITN, NBC và cả AP cho thấy: mười lăm giây sau lúc bấm máy, Nick Út đứng cách hơn hai trăm năm mươi feet. Muốn đứng đúng vị trí để chụp bức ảnh ấy, ông phải vượt quãng đường không tưởng trong vài phút.

Tuy vậy, dữ kiện chỉ nói được đến đó. Còn ai nắm sự thật cuối cùng, có lẽ chỉ có người đứng giữa lằn bom năm ấy – và chính ký ức của họ.

Những tiếng nói còn lại

AP vẫn giữ nguyên phần ghi công cho Nick Út vì cho rằng không đủ chứng cứ để xoá đi điều đã đứng vững nửa thế kỷ. World Press Photo thì tạm gác lại việc ghi danh, nhưng giải thưởng năm 1973 vẫn được giữ.

Kim Phúc – cô bé trong tấm hình – không tham dự phim, chỉ nói rằng gia đình kể với cô như thế. Còn bản thân cô không nhớ gì ngoài lửa và tiếng khóc trẻ con.

Đạo diễn Bảo Nguyễn, con của một gia đình vượt biển, nói ông làm phim này vì nghĩ đến những người cầm máy ở Gaza, Ukraine, hay bất cứ nơi chiến sự nào: “Nhiều người sống sót chỉ để lo cho gia đình, rồi im lặng vì nghĩ tiếng nói của mình không đáng kể. Tôi muốn họ thấy rằng câu chuyện họ mang theo trong lòng cũng là một phần của lịch sử.”

Phim khép lại với lời của Nghệ, ngồi ngoài hiên ăn cùng con gái: “Tấm hình đó là tôi chụp. Giờ tôi đã có tiếng nói.”

Cung Mi sưu tầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong thế giới nhiễu động hôm nay, khi nhịp tiện nghi càng tăng thì khoảng cách giữa con người và thiên nhiên dường như càng xa, tranh của Ann Phong như một nốt lặng giữa biến tấu thời đại, đưa người xem tìm lại chính mình giữa cơn quay cuồng của văn minh. Mời tham dự cuộc triển lãm: Ann Phong: Làm Hòa Với Trái Đất - Triển lãm: Making Peace with the Earth, 415 Avenida Granada, San Clemente, CA 92672, Thời gian: 15 tháng Giêng – 8 tháng Ba, 2026, Địa điểm: Casa Romantica Cultural Center and Gardens
William Shakespeare và Anne Hathaway thành vợ chồng vào năm 1582. Chàng mới mười tám tuổi, nàng hai mươi sáu và đang mang thai. Một năm sau, Susanna ra đời. Đến năm 1585, cặp song sinh Judith và Hamnet xuất hiện, khiến căn nhà nhỏ ở Stratford-upon-Avon đầy thêm tiếng trẻ. Trong khi Anne ở lại quê chăm con và giữ nếp nhà, Shakespeare phần lớn thời gian sống giữa London—cách Stratford gần trăm dặm—nơi ông theo đuổi sân khấu và chữ nghĩa. Những năm tháng ấy, ông vẫn đều đặn đi về, nhưng cuộc sống gia đình đa phần đặt trên vai Anne.
Trung tâm Thực tập Chánh Niệm miền Nam California SoCal MPC tại Quận Cam năm nay lại tổ chức một khóa học cho đại chúng, trong zoom, theo ngày giờ ghi dưới đây. Năm ngoái họ rất thành công khi làm khóa học online về liên hệ giữa cha mẹ và các con em tuổi mới lớn (Teenagers). Hơn một trăm người tham dự, từ nhiều địa phương khác nhau (kể cả Việt Nam), Học viên đã tìm được các giải pháp để có thể giúp con trẻ trong hòa ái.
Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) hân hạnh giới thiệu cuộc triển lãm “On Refuge: 50 Years of Recomposition” (“Nơi Tị Nạm: 50 Năm Tái Tạo”), nhằm kỷ niệm 50 năm cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Triển lãm diễn ra từ ngày 4 đến 24 tháng 10 năm 2025 tại Orange County Center for Contemporary Art - OCCCA (Trung tâm Nghệ thuật Đương đại Quận Cam), quy tụ 13 nghệ sĩ Việt Nam thuộc thế hệ 1.5 và thế hệ thứ 2 với các tác phẩm khám phá bản sắc Việt vốn không ngừng tiến hóa tại Hoa Kỳ.
TinyTAN Happy Meal Magic Meetup đến Los Angeles 🎶 🍟 McDonald’s trân trọng mời bạn bước vào thế giới TinyTAN với sự kiện Happy Meal Magic Meetup tại Los Angeles, chào mừng ngày ra mắt Happy Meal TinyTAN mới. Chi tiết sự kiện: ● Thời gian: Thứ Bảy 27/9 – Chủ Nhật 28/9/2025 ● Giờ: 11 giờ sáng – 7 giờ tối (giờ California) ● Địa điểm: NYA WEST, 1520 Wilcox Ave, Los Angeles, CA 90028 Để biết thêm chi tiết và ghi danh tham dự, xin vào: https://www.happymealmagicmeetup.com.
Buổi trình chiếu "Lật Mặt 8: Vòng Tay Nắng" (Face Off 8: Embrace Of Light) diễn ra vào tối 16 tháng 9 năm 2025, tại rạp chiếu phim Regal Irvine Spectrum. Cũng tại địa điểm này, vào năm ngoái, đạo diễn Lý Hải đã có mặt để giới thiệu bộ phim “Lật Mặt 7: Một Điều Ước”. Năm nay đứng bên cạnh phu nhân Minh Hà (cũng là nhà sản xuất phim), Lý Hải nói những lần ra mắt phim với khán giả Việt ở Nam California bao giờ cũng để lại một cảm giác đặc biệt, khó quên.
Mặc dù “thú vị” là một khái niệm tương đối, phụ thuộc vào sở thích cá nhân, nhưng ngành giải trí du lịch vẫn có những tiêu chuẩn chung để xác định những thành phố, quốc gia nào thú vị nhất để sinh sống hoặc thăm viếng. Riêng ở Mỹ, tạp chí Newsweek vừa công bố dữ liệu mới từ công ty tài chính cá nhân WalletHub, qua đó xác định những tiểu bang nào thú vị nhất và kém thú vị nhất. Theo WalletHub, California là tiểu bang thú vị nhất nước Mỹ, dựa trên số lượng nhà hàng, công viên giải trí, rạp chiếu phim, phòng tập thể dục. Đây cũng là tiểu bang có số điểm du lịch bình quân đầu người đứng thứ hai ở Mỹ.
Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) bắt đầu bán vé cho Viet Film Fest 2025. Đây là lễ hội điện ảnh quốc tế lớn nhất của cộng đồng người Việt hải ngoại, nhằm tôn vinh những câu chuyện Việt Nam từ khắp nơi trên thế giới. Năm nay, khán giả có thể thưởng thức phim online từ ngày 4–19 tháng 10, đồng thời tham dự các buổi chiếu phim và trò chuyện cùng với các đoàn làm phim tại rạp The Frida Cinema, số 305 E. 4th Street #100, thành phố Santa Ana, vào các ngày 10, 11 và 12 tháng 10.
Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) hân hạnh kính mời quý vị tham dự chương trình giới thiệu phim và văn nghệ của Viet Film Fest 2025. Chương trình sẽ diễn ra vào Chủ Nhật, ngày 14 tháng 9, từ 3:00 PM đến 5:00 PM, tại The Frida Cinema, số 305 E. 4th Street #100, Santa Ana, CA 92701. Ban tổ chức sẽ công bố các phim được chọn và ra mắt đoạn phim giới thiệu chính thức (official trailer) của Viet Film Fest năm nay. Vào cửa tham dự hoàn toàn miễn phí.
Tình cờ, cộng đồng Việt ở Mỹ từ đầu năm đến giờ đã được xem đến ba cuốn phim ma Việt Nam: ma cà rồng trong Người Mặt Trời, ma da trong Thám Tử Kiên Kỳ Án Không Đầu, và nay là ma giữ của trong Út Lan Oán Linh Giữ Của.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.