Hôm nay,  

Tiếc Thu

23/10/202209:37:00(Xem: 4597)

japanese lake

Tôi thích ngắm những buổi chiều lá rụng

Nghe bâng quơ tiếng thở của thời gian

Những con đường thơ mộng một màu vàng

Đang run rẩy theo từng cơn gió bụi

 

Là tôi biết mùa thu đang tàn lụi

Mây lững lờ trôi níu kéo tơ vương

Để hồn tôi xao xuyến suốt đêm trường

Mang trăng xám chơi vơi vào giấc ngủ

 

Là lễ hội Halloween ma quỷ

Lũ trẻ con hớn hở một ngày vui

Áo quần, hoá trang những khuôn mặt người

Trick-Or-Treat rộn ràng từng góc phố

 

Tôi đã ước trở lại thời thơ bé

Đêm trung thu phá cỗ đón trăng rằm

Mơ bay cao thăm chú Cuội chị Hằng


Có thiên đường thênh thang trong ánh mắt

 

Dù vẫn biết thu nơi đây rất ngắn

Đến rồi đi, như giấc mộng, tình cờ

Tôi lang thang chưa viết hết bài thơ

Nức nở thương hàng cây trơ trụi lá

 

Là tôi biết mùa đông đang gần quá

Tuyết sẽ phủ đầy trắng xoá mọi nơi

Ngày vội đi qua, cho bóng chiều rơi

Trời đất hoang vu màu buồn man mác

 

Còn đâu nữa lá khô bay xào xạc

Để tôi ngẩn ngơ hỏi gió về đâu?

Nên chiều nay nhìn lá úa thay màu

Bỗng thấy tiếc mùa thu vàng ngây ngất

 

Kim Loan

(Edmonton, Nhìn Mùa Thu Đi)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một truyện ngắn dễ thương, lãng mạn của tuổi chớm biết yêu, của nhà văn Nguyễn thị Thanh Dương. Việt Báo hân hạnh giới thiệu.
Một truyện ngắn vui vui, mang tích cách châm biếm, của nhà văn Tiểu Lục Thần Phong.
Sau khi Sài Gòn bị đổi chủ lúc tôi chưa tròn 9 tuổi, ngoài chính sách kinh tế mới, bắt học tập cải tạo, đánh tư sản, người dân Miền Nam còn chịu nỗi đau buồn khác: là phải đốt bỏ những sách báo phim ảnh “văn hoá đồi truỵ, tàn dư của Mỹ Nguỵ”. Nên khi tôi vừa mới lớn, biết đam mê đọc sách thì không có nhiều sách để đọc. Cũng may, nhờ những người còn giữ lại sách mà chúng tôi đã có một thời say sưa với niềm vui đi mượn sách, đổi sách.
Tôi có thể giữ được chủ quan về Mưa Thuận Thành hay không, sau tất cả những huyền thoại đã nghe về Hoàng Cầm? Ông là tác giả của Về Kinh Bắc, tập thơ cho đến bây giờ vẫn tiếp tục mang vầng hào quang riêng của những tác phẩm nằm lâu trong ngăn kéo mà chỉ cái tên của nó đã hứa hẹn, và hơn cả hứa hẹn: đã thiết lập hẳn một không gian tinh thần đặc trưng, là điều mà đa số các tập thơ hiện nay không làm nổi. Nhiều người sành điệu rỉ tai nhau, rằng ông là một trong số hiếm hoi những thi sĩ thực thụ còn tồn tại. Tên ông, ngay sinh thời, dường như đã được nối vào danh sách không dài lắm của những tên tuổi được mụ thời gian tính khí rất thất thường đồng ý lưu lại. Nhưng tác phẩm của Hoàng Cầm lại đến với công chúng muộn mằn, và phải chở trên lưng một quá khứ nguy hiểm.
cây trong vườn bú mớm tháng Giêng căng/ người nhả ý giấy mềm tung sóng nhạc/ em giương buồm giữa đại dương rạo rực/ nụ tầm xuân vun ngát đỉnh trời...
Tản mạn văn học, tưởng nhớ nhà thơ Đoàn Vị Thượng, bài của nhà văn Hoàng Quân.
Ngày mái tóc không còn xanh được nữa/ Ngày đôi tay thôi dệt mộng phù hoa/ Thì em sẽ vì anh mà mở cửa/ Trông lên trời, đếm những điểm sao xa (Đếm sao, thi sĩ Tạ Ký). -- Túy bút của nhà văn Hoàng Quân..
"đêm" là nhan đề tập thơ mới nhất của nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh, và "đêm" là bài thơ của nhà thơ Trangđài Glassey-Trầnguyễn cảm tác từ tập thơ ấy.
Tản mạn về một cuốn phim nặng mùi vị tuyên truyền hơn là nghệ thuật của Trung Quốc, của tác giả Lãng Tử (NVT). Việt Báo trân trọng mời đọc.
Một đoản thiên lấy sông nước miền Nam làm bối cảnh, mà cũng là hồi ức tuổi nhỏ, của nhà văn Trần Hoàng Vy. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.