Hôm nay,  

Bé Viết Văn Việt

29/10/200600:00:00(Xem: 29379)

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 270 bis

Các bạn thân mến,

Tuần rồi Ngân Hà đã giới thiệu bài văn dự thi của bạn Trisha  H. Tonnu ( Tôn Nữ Hoàng Thảo Nhi) bằng tiếng Việt. Hôm nay, Ngân Hà đăng bài viết bằng Anh Ngữ của Thảo Nhi viết nạp ở nhà trường và  đã được cô giáo ở trường Vista Verde Junior H.S rất ngạc nhiên và khen ngợi.

DEER PARK MONASTERY

By: Trisha H. Tonnu (Tonnu Hoàng Thảo Nhi)

Thảo Nhi

A wide and rolling green hill, covered with many varieties of plants and flowers, can be seen. It does not tower, like a mountain, but is like a soft part of the landscape of Escondido, California. A dirt road marked with traces of car tires and footprints leads up and around this hill. There are no electric lights on this dirt path; the only light comes from the sun. Tall, leafy green trees also stand alongside the path, which make it harder for the sun’s rays to pass through, but they are like a soothing and blanketing shade that protect the people and animals underneath from the sun’s harsh glare. There is a certain peace and quiet on this hill; it is not like the leaves in autumn that fall upon the ground and lie there; it is more like the soft and small raindrops that gently cascade down, soaking into into the ground, there to stay and nourish the soil. The tranquillity of Deer Park Monastery can be felt inside of one, deep down, stirring regions inside one’s soul that one might never have know one had. The ambiance is comforting and reassuring, and one feels on a balance with nature, oneselt, and one’s fellow people.

This was my first pilgrimage to Deer Park Monastery. I have heard many facts about the monastery; as told to me by my aunts and uncles, parents, and grandparents. However, one can never learn so well as by seeing for oneself; it is not enough, at times, to be told by others about something that one may need to see oneself: to see, and to experience. Although I had  been told many things about the monastery, about the peace and quiet it instilled in one, it was not the same as being able to finally see it and walk about it, by myself, or with others, quietly, and slowly. Able to see things my own way, as I observed the monastery, I was awed. I felt a new-found respect for the simple way the monks and nuns lived, and the way they devoted themselves to Enlightenment, and reaching the Pure Land. As I walked, I noticed a simple sign. It read, “Breathe, you are alive”. I observed the beautifully drawn letters, written boldly, swooping and curving. However, I knew that the look of the letters was not important, their meaning was. As I realized how fortunate I was to be alive, I stopped, and took a deep breath, and let it out, slowly. “Breathe, you are alive”, I repeated to myself: “Breathe, you are alive”.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lễ hội này có sự tham dự rất đông, rất vui của các sắc tộc Á Châu như Ấn Độ, Đại Hàn, Trung Hoa
Ngày xưa có chú bé tên Cuội, mồ côi cha bé. Cuội phải vất vả kiếm ăn, chăn trâu cho phú hộ. Một hôm, bắt được
Tuần này, Ngân Hà mời các bạn đọc bài luận văn bằng tiếng Anh của Elizabeth Kim Trang Lê viết nạp ở trường
Em tên là Trần Song Phi, ba em là võ sư Song Phi Yến của Tiên Long Võ Đạo Bình Định. Em còn quá nhỏ
Các bạn cùng Ngân Hà phải vỗ tay hoan hô Kim Trang Lê mới được. Tuy đang mùa nhập học, bận rộn với bao nhiêu bài vở, công việc ở trường, Kim Trang vẫn không
Ngày xưa có một chú bé tên Cuội, chú bé mồ côi phải đi chăn trâu để kiếm sống. Cậu bé thui thủi
Tuần này Ngân Hà xin gác lại phần trả lời thư các bạn vì Ngân Hà cũng vừa mới nhập học, nhiều chuyện phải lo quá. Ngân Hà biết các bạn cũng vậy. Hẹn các bạn tuần tới. Nhân mùa nhập học, Ngân Hà chúc các bạn một niên học tấn tới, siêng năng và đạt nhiều kết quả. Cũng đừng quên gia đình Thiếu Nhi của chúng mình đó nha.
Trung Thu đã tới rồi! Chúng mình lại được đọc thơ của cô Ai Cơ Hoàng Thịnh và tranh vẽ của các bạn Học Sinh Trường Tiểu Học Footscray. Cô Ai Cơ Hoàng Thịnh ơi! Món quà cô tặng Gia Đình Thiếu Nhi Việt Báo hay quá, chúng em xin cám ơn cô và 
Hàng xóm sát cạnh nhà em là bà Stephanie, năm nay đã già. Em không biết tuổi của bà, nhưng mẹ đoán bà cũng phải trên 70 chục tuổi vì đầu tóc bà bạc phơ. Người bà gầy mà cao, khuôn mặt bà dài, có nhiều nếp nhăn nhưng mắt bà rất sáng
Ông trẳng ông trăng Trung Thu tới rồi Mắt ông mở to Chắc đòi ăn bánh Em có lồng đèn Em được múa hát Chơi dưới ánh trăng Cùng các bạn thân Ông giẳng ông giăng
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.