Hôm nay,  

Cha Em

16/12/200500:00:00(Xem: 6017)
tn_12162005_3

Elizabeth Kim-Trang Lê

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 229

Tối nay khi đánh máy xong bài “Mẹ Em” để dự thi “Bé viết Văn Việt” em thấy thật là thiếu sót nếu không viết một bài về Ba em.

Em lấy làm lạ vì em nghe thật nhiều bài hát về mẹ, mà có rất ít bài nói về cha. Hình như với mẹ, người con dễ tâm sự hơn. Em cũng vậy, khi có chuyện gì muốn nói em tìm đến mẹ trước. Lúc nào em cũng kính trọng cả ba lẫn mẹ, nhưng ba thì nghiêm nghị hơn, nên trong sự kính trọng ba, vẫn có một chút gì làm em sợ ba hơn mẹ. Năm nay ba em đã 59 tuổi rồi, sang năm là 60. Ba nói khi chết ở tuổi 60 trở lên người ta nói là hưởng thọ. Câu nói của ba làm em suy nghĩ. Phải chăng ba sẽ không còn ở lâu với em nữa" Tóc ba hình như mỗi ngày mỗi trắng ra vì có nhiều sợi bạc. Thế mà ba vẫn thức khuya, dậy sớm hàng đêm. Công việc của ba đòi hỏi phải dậy sớm. Về nhà, nghỉ ngơi một chút là phải đưa em đi học, vì mẹ em phải chuẩn bị đi làm đến 8 giờ tối mới về nhà. Suốt ngày có ba bên cạnh em, mẹ cũng được an tâm. Em có may mắn không phải đi baby-sit như nhiều bạn em. Ba kể rằng ba được gần gũi với em nhiều hơn với các chị vì khi hai chị được sinh ra là ba phải đi tù cải tạo đến hơn 9 năm. Ngày đi tù cải tạo ba mới 28 tuổi thôi, nên cả thời son trẻ của ba bị mất đi một cách vô ích. Và ngày về khi nhìn thấy gia đình túng quẩn ba lại lao vào kiếm sống phụ mẹ. Ba vẫn ước ao nếu ba đến Mỹ sớm hơn ba sẽ là người thợ máy sửa xe hơi vì ba rất có khiếu về máy móc. Em thật may mắn được sinh ra ở Mỹ nên được hưởng mọi tiện nghi trong đời sống. Ba nhắc lại sự thiếu thốn của hai chị khi còn sống ở Việt Nam lớn lên bằng nước cháo pha đường. Ba dạy em phải biết tiết kiệm, ba khuyên em đọc báo để thấy ở Việt Nam còn quá nhiều người nghèo khó. Em mang quốc tịch Mỹ nhưng em luôn luôn là người Việt Nam. Em sinh ra và lớn lên ở Mỹ nên em biết phải làm gì cho nước Mỹ. Nhưng em cũng là người Việt Nam nên cũng phải học chữ Việt và tìm hiểu về lịch sử, địa lý của nước Việt Nam. Bằng chứng là em đã trả lời được câu hỏi khó của Ban Giám Khảo Giải Khuyến Học “Phụ lưu của sông Đồng Nai là gì"” Em không một chút do dự trả lời: “Đó là sông Bé, sông Sài Gòn và hệ thống sông Vòm Cỏ”. Em thuộc trong sách sử nhưng em vẫn không biết những sông phụ đó nằm ở đâu. Em ao ước một ngày nào đó, em được trở về Việt Nam để nhìn tận mắt vẻ đẹp của quê hương em, mà em chỉ mới biết qua sách vở. Em cũng yêu nhạc Việt, nhất là tiếng đàn tranh. Biết vậy, ba đã phải bỏ công ngồi chờ em hằng giờ trong lúc em học đàn, dù trời mưa hay nắng. Em cảm ơn ba đã cho em cơ hội mà không phải bạn nào cũng có được như em. Càng lớn lên, em bắt đầu hiểu là mọi người đều có trách nhiệm đối với gia đình và xã hội. Em tự hứa sẽ làm ba mẹ vui lòng bằng cách chăm chỉ học hành và nghe lời ba mẹ dạy.

Ba ơi, con cầu mong ba sẽ sống lâu để con có dịp đền đáp công ơn của ba.

Elizabeth Kim-Trang Lê

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Kính chào phụ huynh và các em thân mến, Và đây là phần tiếp theo, kỳ 4, về Chương Trình và Sinh Hoạt ở trường
Trong những tuần lễ đầu năm mới 2018, chúng tôi muốn chia sẻ với các em câu chuyện về em Kaylynn. Năm nay Kaylynn vừa tròn 11 tuổi, đang học lớp 5.
Mỗi độ xuân về, lòng em lại thấy rộn ràng vì em rất thích Tết. Tết là ngày lễ lớn mà em thích nhất trong năm.
Lần trước, chị Tường Chinh vừa mới vô đề: Hệ thống trường tư và trường công khác biệt như thế nào. Hôm nay, chúng ta cùng đi vào chi tiết rành mạch.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai vợ chồng nông dân sinh dược một đứa con trai, nuôi hoài cũng chỉ lớn bằng ngón tay cái. Một hôm nhân giúp cha đánh xe vào rừng, cậu bé gặp hai người lạ đòi mua cậu để mang đi trình diễn. Cậu bằng lòng, nhưng đi giữa đường cậu bé trốn thoát. Trên đường về nhà, cậu gặp hai tên trộm, chúng đang bàn nhau cạy cửa vào nhà cha xứ. Cậu hứa sẽ lẻn vào bên trong giúp chúng. Nhưng khi vào bên trong, cậu lớn tiếng trả lời hai tên trộm, làm khuấy động nhà thờ, vậy là hai tên trộm bỏ chạy. Cậu bé chui vào đống rơm để ngủ và chờ sáng đi về nhà...nhưng chuyện đời thật éo le...
Phỏng vấn em Minh Phạm và Thịnh Nguyễn và bé Trixie về Hội Chợ Tết Sinh Viên.
Mấy hôm nay thời tiết thay đổi nhiều lắm. Tuy trời còn rất lạnh, nhưng những cây trơ trụi trong mùa đông đã đâm chồi. Có những sáng sương mù, có những ngày mưa, càng tưới tẩm cho mần lớn mạnh, xanh tươi hơn. Đó là những dấu hiệu báo Tết sắp đến, ngày Tết Ta của những người Việt Nam, mà những thiếu nhi như chúng em nao nức mong chờ!
Chị Tường Chinh sau một thời gian lập gia đình, dù các con còn nhỏ xíu, nhớ tới trang thiếu nhi, cũng đã phải trở lại với các em đây. Và hôm nay là bài viết của chị Tường Chinh:
Tóm tắt: Ngày xưa có hai vợ chồng nông dân sinh được một đứa con trai, nhưng nuôi mãi mà cậu chỉ lớn bằng ngón tay cái. Một hôm cậu giúp cha đánh xe vào rừng, giữa đường có hai người đàn ông nhìn thấy xe ngựa chạy mà không có người điều khiển, tò mò đi theo và phát hiện ra cậu bé. Họ đề nghị mua để đem cậu đi các tỉnh trình diễn, cậu bằng lòng và người cha có một khoản tiền lớn. Một người đặt cậu trên vành mũ. Giữa đường cậu đòi xuống “có việc” và khi xuống thì cậu chui vào mấy luống đất rồi chui vào một hang chuột.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.