Hôm nay,  

Bạn Em

03/04/200500:00:00(Xem: 5329)
tn_04032005_4

Năm nay đi học, em vui nhất là có người bạn mới tên là Li. Bị em học trường Mỹ, mà nhà em ở rất xa nơi có người Việt Nam ở nhiều, nên trong trường tuy có học sinh Việt Nam mà lớp em lại không có, chỉ một mình em thôi. Vì vậy, từ khi gia đình em tới thành phố này, đi học nói toàn tiếng Mỹ, em quên dần tiếng Việt Nam. Điều này rất là xấu đối với em, vì quên như vậy, lâu lâu ông bà ngoại em về thăm, mấy cô dì, mấy chú cậu về chơi, nói toàn tiếng Việt nên em cứ chui rúc vô trong phòng, đóng cửa lại.
Bây giờ em có Li, cô giáo lại ưu tiên cho hai đứa ngồi gần nhau, nên trong giờ học hay giờ chơi, hai đứa giúp đỡ nhau, nói tiếng Việt Nam với nhau, em dần dần nhớ lại, như vậy là quá tốt đối với em.
Bạn em không cao hơn em bao nhiêu, nhưng khi đứng đo chung thì em có ngắn hơn Li một chút. Tóc Li không phải màu đen như tóc em mà hơi nâu nâu. Li nói tại vì Li sinh ra ở một nước xa lắm, ở vùng Bắc Âu là xứ tuyết, sau đó mới sang nước Mỹ. Li nói ở bên kia thì lạnh, còn California thì lại nóng quá, nếu chia đều cho nhau thì mới là mát mẻ. Em rất thích nghe Li nói chuyện, Li có trí nhớ rất tốt, hồi ở bên xứ Bắc Âu Li còn bé tí tẹo mà chuyện gì cũng không quên. Li nói lúc nhỏ xíu Li đã biết tắm tuyết. Bạn có biết tắm tuyết là sao không" Không phải ra đứng giữa trời cho tuyết rơi đầy cả người mình đâu, mà lấy xẻng xúc tuyết thành một cái lỗ vừa người nằm, rồi nằm xuống cho tuyết phủ xung quanh. Không biết Li có nói thật không, nếu Li làm được vậy là em phục bạn lắm. Li học cũng rất giỏi, bạn giỏi nhất là môn toán và tiếng Mỹ. Khi em tới nhà Li chơi, thấy Li có một phòng riêng mà lúc nào cũng ngăn nắp. Li còn biết làm homework giúp mẹ, còn vẽ tranh để treo trong phòng riêng. Em thích nhất là bức tranh màu nước Li tự vẽ mình. Li nói Li soi mặt trong gương để vẽ, nhưng thấy buồn cười lắm, vì cái cổ của Li cao như cổ con cò, còn tóc thì loe ngoe vài sợi. Li vẽ con mèo của Li, con mèo của Li mặt hiền khô mà Li vẽ rất dữ, thấy giống con cọp nhiều hơn. Li nói, khi nào vẽ giỏi mới dám vẽ ba má của Li, vì má Li đẹp lắm, Li vẽ sẽ không đẹp. Li có anh chị nhiều hơn em và vì Li là em út nên được cưng chiều. Li rất thích cột tóc chẻ thành hai cụm hai bên, Li nói đó là kiểu tóc tai thỏ của Li.


Li cũng như em, rất thèm ăn mì gói. Bữa nào em hay Li có được một gói mì gói là giờ ra chơi chia nhau ăn chung. Đâu cần phải nấu chín lên, cứ vậy mà hai đứa em ăn ngon lắm. Mấy đứa bạn Mỹ cũng xin ăn thử rồi ghiền luôn, nên dấu đem theo được một gói mì là ăn ít lắm, vì các bạn xúm lại là sạch sẽ liền.
Li còn biết nhiều trò chơi, khéo tay nữa. Mỗi giờ chơi, hai đứa ra góc sân, ở đó có nhiều cỏ và nhiều hoa mọc chen với cỏ. Hai đứa hái thật nhiều và Li nối lại thành cái vòng hoa cùng với cỏ để đeo cổ. Em rất thích cái mùi của nó, mấy đứa bạn Mỹ cũng xin đeo và hửi mùi đó. Chúng nó làm sao biết được những trò chơi dễ thương như Li.
Từ ngày có Li bên cạnh, em không còn nhút nhát hay sợ hãi như trước nữa, mà tiếng Việt em cũng nói giỏi hơn. Mỗi lần ông bà ngoại, các chú cô dì cậu về là em chào hỏi và nói chuyện bằng tiếng Việt, ai cũng khen em giỏi. Ai cũng khen em giỏi nhưng không biết tại sao em giỏi. Thì cũng vì có Li là bạn em, nên em nói tiếng Việt và mạnh dạn hơn nhiều. Em rất thương Li, em muốn Li là bạn của em từ giờ cho tới khi em lớn.

Tạ Cát Cát

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Xưa có một bà hoàng hậu già, vốn là phù thủy, sinh được một cô công chúa nhan sắc tuyệt trần. Mụ phù thủy có lệnh ai muốn cầu hôn con gái phải trả lời được các câu hỏi của mụ, bằng không thì phải chết, vì vậy mà nhiều người đã bị rơi đầu. Có một vị hoàng tử nọ si mê cô gái, ốm tương tư ba năm, vua cha phải cho hoàng tử đi cầu hôn. Dọc đường hoàng tử kết nạp sáu người kỳ dị đem theo.
Chuyện một cô giáo dạy trường tiểu học Long An phạt học sinh vi phạm kỷ luật bằng hình thức quỳ gối. Sau đó, nại lý do là học sinh này sợ hãi, không đến lớp học làm phụ huynh của em nổi giận. Họ đã kéo tới trường để hạch hỏi tội cô giáo.
Một lần cô nướng bánh pumkin cho chúng em ăn và cô giai (giải) thích về trái pumkin. Em còn nhớ vào ngày cuối năm học cô cho chúng em ăn cà rem và cô còn mua pizza cho tất cả lớp cùng ăn. Một lý do khác em thích cô là cô rất rất vui vẽ (vẻ) với mọi người. Có lần cô mua bông bóng xà phòng cho chúng em thổi và đặt tên bông bóng.
Các bạn thân mến, Chị Tường Chinh vẫn còn viết về bài bệnh tự kỷ. Những kỳ trước, Tương Chinh phân tích rất kỷ về bệnh tự kỷ và những trẻ mắc bệnh, những dấu hiệu để phân biệt các em không bình thường vì bệnh. Nhưng ít ai hiểu được nguyên nhân nào thường làm người mẹ sinh ra những đứa con mắc bệnh này.
Tóm tắt: Xưa có một bà hoàng hậu già, vốn là một phù thủy, sinh được người con gái rất xinh đẹp. Mụ phù thủy có lệnh ai trả lời được câu hỏi của mụ mới gả con gái cho, vì vậy có nhiều người bị rơi đầu. Có một vị hoàng tử nọ si mê cô gái, đã ốm tương tư ba năm. Cuối cùng vua phải cho hoàng tử đi cầu hôn. Dọc đường hoàng tử gặp và kết nạp ba người kỳ dị, một có cái bụng cao như ngọn núi, một anh chàng áp tai xuống đất thì xa đến mấy cũng nghe được và anh chàng thứ ba có đôi mắt sáng đến nổi nhìn vào vật gì thì vật đó nổ tung...
Hai người Việt cùng hợp tác với nhau qua một truyện bằng tranh , mang tên là “A Different Pond” vừa đoạt giải thưởng Caldecott Medal Honor dành cho thiếu nhi trong tháng Hai vừa qua. Anh Bảo Phi, sinh năm 1975, lớn lên cùng gia đình ở Minnesota, anh là một nhà thơ viết tiếng Anh.
Đến hôm nay, Tết đã qua lâu rồi, Nhưn (Nhưng) đứa em trai của em cả ngày kêu “Hết Tết rồi, buồng (buồn) quá lun (luôn).
Tiếp theo đây là những biểu hiệu của các em bị bịnh tự kỷ: 5. Hành vi lập đi lập lại
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.