Hôm nay,  

Tìm Hiểu

04/04/200400:00:00(Xem: 7015)
tn_04042004_3

CÂY XƯƠNG RỒNG

Mùa hè, Tí Cận được đi chơi với gia đình bằng xe hơi. Xe qua một sa mạc, cây cối cháy nắng chết hết trơn, riêng những bụi cây xương rồng thì vẫn xanh tươi, vươn cao mạnh mẽ. Tí Cận ngạc nhiên lắm, vì đất sa mạc làm gì có nước để nuôi dưỡng cây. Tò mò, Tí Cận xin ba dừng xe xuống để xem xét thì thấy đất khô tới nứt nẻ, xung quanh các bụi xương rồng không có một cây nào sống được. Tí Cận có bứng một cây xương rồng con đem về trồng trong chậu. Nhưng Tí Cận ham chơi, bữa tưới bữa quên, quên nhiều hơn nhớ, đôi khi cả mấy tuần lễ, khi nhớ tới, tưởng cây đã chết queo, ai dè, cây vẫn tươi tốt. Tí Cận đọc sách thì được giải thích:


"Cây xương rồng là một loại cây mọc nhiều ở sa mạc và chịu khí hậu nóng bức, hạn hán khô khan rất giỏi. Thân cây xương rồng no tròn, bên trong chứa đựng được nhiều nước, như một cái bể chứa nhỏ. Mỗi khi gặp mùa khô, xương rồng có đủ số nước dự trữ trong thân thể để tự nuôi sống. Thân cây xương rồng có lớp vỏ dày láng bên ngoài, giống như được tráng một lớp sáp không thấm nước và lá của cây xương rồng thuộc dạng gai nhờ thế lượng nước giữ trong thân cây không bị bốc hơi. Vì chỉ sinh sống trong các vùng đất sa mạc, để thích ứng với đất cằn khô, cây xương rồng đã tự "rèn luyện" được những khả năng trên để chịu đựng.
Một nhà khoa học đã kể, ông ta đem một cây xương rồng gai chưng bày trong nhà, ông đã bỏ quên cây tới sáu tháng trời, không tưới mà cây vẫn sống.
Tí Cận cho biết, em không dam bỏ quên cây xương rồng của em lâu vậy. Nhỡ nó chết queo thì sao! Mất công lắm em mới nài nỉ ba cho xuống xe để kiếm một cây xương rồng gai về nuôi, coi như là kỷ niệm một chuyến đi lý thú xuyên qua vùng sa mạc nóng bỏng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Một ngày cuối năm, cô bé bán diêm đi từ sáng tới tối không bán được một que diêm, còn bị một cổ xe ngựa tông ngã, tất cả diêm đựng trong làn đều bị rơi xuống tuyết và văng đâu mất cả đôi giày của cô.
Vừa về đến nhà, tôi mở hộp thư ngay, tôi đi chợ đã hơn 2 tiếng rồi, và đã có 11 thư mới, chờ tôi đọc. Thật là bất ngờ, một em học sinh cũ của tôi (đã nghỉ học gần 2 năm nay)
Hôm nay em gọi cô mà cô không có bắt. Má đưa em tới nhà cô, nhưng cô không có nhà. Em sui thiệt. Em có làm một cái thiệp chúc cô, cái thiệp này đệp (đẹp) lắm, em biết cô thích vì em làm mất 2 giờ lận,
Những ngày Lễ kéo dài từ Thanksgiving, đến Giáng Sinh và thêm một năm mới đến. Mùa đông lạnh lẽo không thấm thía gì với sự ấm cúng của niềm vui sum họp gia đình, đêm Giáng Sinh và ngày Happy New Year!
Tóm tắt: Một ngày cuối đông, trong lúc mọi người ăn mặc đẹp đẽ, ấm áp, đi mua sắm thì có một cô bé mặc bộ quần áo cũ, mỏng manh, cầm một cái làn đựng diêm đi bán.
Cô giáo Trúc Xanh vì bận việc và bệnh, đã ngưng viết trang thiếu nhi một thời gian. Cô đã khỏe mạnh lại, bắt đầu đi dạy và viết lại với mục “Tâm Tình Thầy Trò”.
Hôm nay trời mưa, mà mưa có đá, em nhớ hồi năm củ (cũ), cô gọi chún (chúng) em sem (xem) đá từ trên trời rớt xuốn (xuống), và cô dạy em chử (chữ) mới: mưa đá.
Giáng Sinh vừa qua, chắc bạn nào cũng được ăn bánh “khúc cây” sau bữa cơm gia đình, và sau đó là mở những gói quà dưới gốc cây thông.
Bé Terry vừa lên 5 tuổi thì không may, một trận hỏa hoạn làm cháy căn nhà, thiêu rụi luôn người cha và 3 em nhỏ của bé. Bé ở với người dì tên là Liz Dodler.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.