Hôm nay,  

Thơ Bé

23/02/200300:00:00(Xem: 6085)
tn_02232003_3tn_02232003_4

Các bạn ơi!
Làm thơ gửi tiếp, chớ không, các bạn phải đọc thơ Ngụ Ngôn của La Fontain dài dài.

CON BÚP BÊ

Con búp bê của em
Tên là Salina
Có mái tóc vàng rất đẹp
Hai mắt xanh biếc

Salina rất thích nghe em
kể chuyện
ở trường học
Salina biết nghe mà
Vì khi em lắc tay hỏi
"Salina có hiểu không""
Bạn búp bê của em
chớp chớp đôi rèm mi
cùng cặp mắt xanh biếc.

Mi Nhon

Thơ Ngụ Ngôn của La Fontain

CON NHÁI MUỐN TO BẰNG CON BÒ
(Các bạn thân mến,
Chuyện ngụ ngôn này các bạn đã đọc một lần qua văn vần. Hôm nay, các bạn đọc lại theo thể thơ của cụ Nguyễn Văn Vĩnh dịch.)

Con nhái nom thấy con bò,
Hình dung đẹp đẽ mình to béo tròn.


Nhái bằng quả trứng tí hon,
Lại toan cố sức bằng con bò vàng.
Ngậm hơi, cổ bạnh, bụng trương,
Kêu:"Chị em đến xem tường cho ta.
Đã bằng chưa, chị trông nà!
Bạn rằng: "Còn kém"-Nhái đà phồng thêm.
Hỏi rằng"Được chửa, chị em""
Bạn rằng: "Chưa được, phải thêm ít nhiều".
"Chị ơi! Còn kém bao nhiêu""
Bạn rằng: "Còn phải phồng nhiều. Kém xa!".
Tức mình chị nhái oắt ta,
Lại phồng bựng quá vỡ ra chết liền.
Ở đời lắm kè thật điên,
Sức hèn lại muốn tranh tiên với người.
Dại thay những thói đua đòi,
Vinh gì cuộc rượu, trận cười mà ganh.
Để cho cơ nghiệp tan tành.
( Trích Ngụ Ngôn La Fontain của cụ Nguyễn Văn Vĩnh dịch)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa có một cặp vợ chồng, cầu khấn mãi mới sinh được một mụn con gái. Đứa con gái này nuôi hoài không lớn nên hai vợ chồng bàn nhau, đem bỏ trong rừng.
Lâu lắm rồi mới thấy bạn Mai Hân viết bài gửi cho trang thiếu nhi, B.N thông cảm thôi, vì các lên lớp lớn, bạn càng dành thì giờ để học nhiều hơn. Cuối tháng 2 vừa qua,
Đa số các bạn thiếu nhi đều thích các màn trình diễn, bay vọt lên khỏi mặt nước của loài cá heo, và loại động vật này rất dễ thân thiện, gần gũi với con người nếu được huấn luyện.
Một năm sau, Ka Điêng sinh một bé trai mặt mày khôi ngô, tuấn tú. Nàng không còn quạnh hịu như trước nữa. Mặc dù không biết cha của đứa bé là ai, nhưng nàng vẫn cảm thấy vui sướng.
Văn phòng chưa mở cửa, tôi lững thững đi về lớp. Tôi mở tất cả các cửa sổ để đuổi mùi mốc trong phòng. Không khí trong lành ùa vào phòng, tôi rùng mình và vội khoác thêm chiếc áo len.
Em đã trễ, và em phải chạy vội vào lớp, em không muốn bị mất tiền “mừng tuỗi (tuổi)”. May quá, các bạn đan (đang) chúc Tết cô em, em đi mau về chỗ ngồi của mình.
Chủ Nhật tuần rồi, Bảo Ngọc được tham dự một buổi sinh hoạt và Văn Nghệ “Hội Xuân Bắc Ninh” do Hội Đồng Hương Bắc Ninh Nam California tổ chức..
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.