Hôm nay,  

Thơ Bé

14/12/200200:00:00(Xem: 7648)
Chị Mỹ Lan ơi!
Em ở xa California lắm. Nhưng Ba em có đem về một tờ Việt Báo ngày Chủ Nhật, em đọc trang Thiếu Nhi và thích lắm, nên có một bài thơ gửi góp mặt, có dở các bạn đừng cười. Chào tất cả các bạn và xin làm quen. Hưng Trần, 14 tuổi ở Utah.Ù

MÙA ĐÔNG

Gió thì lạnh buốt
Cây cối xác xơ
Chỉ còn nhánh cành
Khô cóng như củi

Cây phong trước nhà
Lúc đầu lá vàng
Về sau lá đỏ
Rồi rụng xuống hết

Bãi cỏ trước nhà
Không như mùa Xuân
Xanh mướt cỏ mềm
Eøo xèo héo úa

Cảnh buồn làm sao
Người đi co ro
Mũ che mặt mũi


Dế không buồn kêu

Còn bà của em
Áo hai ba lớp
Còn thấy lạnh run
Không dám ra vườn

Nhưng khi đông đến
Có nhiều ngày lễ
Trong nhà ấm cúng
Hạnh phúc biết bao!

Đến ngày Giáng Sinh
Bên cây thông xanh
Ngoại cười như trẻ
Sum họp gia đình

Những quà lớn nhỏ
Dưới gốc cây thông
Với nến với lửa
Chan hòa tình thương

Mặc trời đông lạnh
Bên ngoài tuyết rơi
Vui vầy con cháu
Ngoại cười vẫn tươi

Bây giờ cây phong
Nhánh khô chỉ trời
Nhưng nay mai sẽ
Nhú biết bao chồi

Rồi cỏ sẽ mọc
Rồi hoa sẽ tươi
Cây đâm chồi lộc
Khi đông tàn rồi.

Hưng Trần

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sam Grimer giờ đây đã 8 tuổi, với khuôn mặt thông minh và nụ cười tươi, vẫn còn chiếm tình cảm của mọi người, nhưng gia đình em đang gặp khó khăn.
Ngày xưa có một đôi vợ chồng sống ở một túp lều tranh ven rừng và họ rất nghèo. Một hôm người vợ nhìn thấy một loài hoa lạ màu tím nên nài nỉ chồng vào khu vườn nọ hái cho được bông hoa ấy.
Ngày xưa có một đôi vợ chồng sống ở một túp lều tranh ven rừng và họ rất nghèo. Một hôm người vợ nhìn thấy một loài hoa lạ màu tím nên nài nỉ chồng vào khu vườn nọ hái cho được bông hoa ấy.
Chủ Nhật vừa qua, tôi nghỉ dạy nên đi Orange County thăm bác tôi và đi chợ. Đường Bolsa, khu trung tâm Sài Gòn Nhỏ, khu sinh hoạt của người Việt tại O.C thật đông đúc.
Mới có một ngày lễ Trứng đó, mà hôm nay đã qua một tuần rồi. Nhưng ngày Lễ Trứng năm nay có bà ngoại của em tới chơi và ở với chúng em nên vui nhiều lắm.
Năm nay, Lễ Phục Sinh được nghỉ một tuần, nhưng nhóm của Tâm lại bận rộn, không được mỗi ngày “ngủ nướng” thêm một hai tiếng đồng hồ.
Ngày xưa, có một người đã nghèo nàn lại không có nghề nghiệp nên phải đi xin ăn. Nhưng hắn đi đến đâu cũng bị mọi người lắc đầu, chê bai:
Khi các em nghe lớp học tiếng Việt vẫn học bình thường, các em kêu Ô! Một tiếng thật ngạc nhiên và xịu mặt xuống. Các em hỏi tôi, sao trường không nghỉ?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.