Hôm nay,  

Thơ Bé

02/04/200200:00:00(Xem: 6837)
BÀ EM
Lúc nào em cũng vui
Cũng cười đùa bên mẹ
Cũng ríu rít bên ba
Cũng ngồi trong lòng bà
Nghe hoài chuyện cổ tích

Bánh mẹ làm ngon ghê
Aùo bà đan ấm quá
Chiều ba đi làm về
Đu tay ba, thật đã

Đến trường em học chăm
Tiếng Việt em đánh vần
Về nhà thưa ba mẹ
Bà cười cháu bà ngoan

Rồi một hôm bà bịnh


Ba chở đi nhà thương
Bà không về nhà nữa
Từ đó mất bà luôn

Cả nhà em đều buồn
Má khóc không dỗ được
Mắt ba lệ rưng rưng
Còn em thì khỏi nói
Thời gian đâu dừng lại
Nên nhớ bà dài hơn….

Bây giờ em đã biết
Đâu lúc nào cũng vui
Mất một người thân thuộc
Buồn thương cả một đời!

Tiểu Ngọc

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bởi vì em đọc chuyện cổ tích của Ông Doãn Quốc Sỹ dịch ra tiếng Việt, chuyện “Con Ong, Đàn Thụ Cầm, Con Gián và con Chuột”, nên em rất thích con ong. Con gián thì em có thấy nó khi nào đâu mà biết. Con chuột em cũng không thấy luôn, chỉ nhìn hình vẽ chuột trong sách giáo khoa khi em học tiếng Việt.
Kính chào quí phụ huynh và các em thiếu nhi,
Chương trình sinh hoạt trong tháng 8, cô Thuy Minh Hồng, trưởng chương trình Việt ngữ Căn bản VVH đã thuyết trình về đề tài:
CON ONG, ĐÀN THỤ CẦM, CON CHUỘT VÀ CON GIÁN (The Bee, The Harp, The Mouse and The Bum- clock)
David Phạm đã đóng góp nhiều hình ảnh, bài vở đặc sắc trong trang thiếu nhi Việt Báo. Tuần trước, Bảo Ngọc đã giới thiệu bài “My Mom” của bạn viết bằng Anh Ngữ, và tuần này là bài viết bằng tiếng Việt.
Tôi đã chuẩn bị 3 tuần lễ cho buổi thực tập đầu tiên trong nghề “gõ đầu trẻ” của tôi. (Không biết tại sao người ta gọi nghề dạy học la “gõ đầu trẻ”? Làm sao lại “gõ”, các em ngây thơ, dễ thương lắm, đâu cần đến hình phạt này, và nếu gõ sao lại gõ “đầu”,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.