Hôm nay,  

Thơ Bé

19/01/200300:00:00(Xem: 5766)
Các bạn thân mến,
Chuyện ngụ ngôn của La Fontain chúng ta đọc cũng đã nhiều, nhưng lần này Mỹ Lan đặc biệt giới thiệu với các bạn bài thơ vần dịch từ sách "Les Fables de la Fontaine"- Thơ ngụ ngôn của La Fontain do cụ Nguyễn Văn Vĩnh dịch.

CON MÈO GIÀ
VÀ CON CHUỘT
(Les vieux Chat et la jeune Souris)

Thím chuột nhắt trẻ người non dạ
Bị mèo già vồ đã nguy nan
Lẻo mồm còn cứ kêu van:
"Xin ngài sinh phúc kẻo oan phận này,
Thân chuột nhắt phỏng tầy mấy chút:
Nhặt của rơi thiệt hụt gì ai!
Hãy khoan, lượng nghĩ, xin ngài,
Vì tôi đã để cho ai đói nào!


Miệng này phỏng ăn bao nhiêu hạt;
Chỉ cơm rang góc bát là no,
Sá chi thân phận gầy gò,
Để dành các cậu, các cô thì vừa."
Chuột bị bắt, trình thưa như vậy,

Mèo bảo rằng:
"Lời ấy khó nghe.
Thôi đi, đừng nói nữa đi!
Tao đây chứ phải giống gì mà mong.
Mèo, lại già hẳn không dung xá,
Rất đang tâm, mi lạ chi ta,
Thôi cho mi xuống làm ma,
Kêu cùng Thập điện họa là có nghe.
Con tao chẳng thiếu chi thực phẩm".
Mèo nói xong bèn lẩm chuột ranh.
Chuyện này nghĩa lý rành rành
Đầu xanh vẫn thị tinh ranh khoe mầu.
Già hay tàn nhẫn biết đâu!

(Trích trong Ngụ Ngôn La Fontain,
Cụ Nguyễn Văn Vĩnh dịch)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mùa hè, ba mẹ em cho em về Việt Nam thăm bà ngoại. Bà ngoại em ở dưới quê xa lắm, phải đi xe hơi mất nhiều giờ, và em rớt (rất) là mệt vì trời nón (nóng).
Đúng hôm nay, các bạn thiếu nhi được đến tham dự ngày phát Giải “Bé Viết Văn Việt”, cũng như hàng năm, giải “mầm non” này được dựa vào những cây “thông lớn” vững chãi.
Bà phù thủy đã cho người đàn bà hiếm muộn một hạt lúa. Người đàn bà đem về trồng, hạt lúa mọc mầm thành một cây hoa và cô bé tí hon ở giữa nhụy của bông hoa đó.
Chị em tên là Bảo Trân, tên ở nhà là chị bé Nhỏ, mà em đâu thấy chị nhỏ, chị cao lắm, mà gầy, gầy ốm thì đâu phải là bé.
Mình tên là Bích Đào, tên Mỹ của mình là Catherine. Năm nay mình 10 tuổi. Vì ba mình là Mỹ lai da den, nhiều đời, nên khi sinh ra mình, da mình không trắng, mà nâu.
Cô bé Tí Hon ngồi trên tàu lá sen, khóc sướt mướt vì không muốn ở nhà của lão cóc và không muốn lấy thằng con gớm ghiếc của lão cóc già.
Đã nhiều năm, tôi không hề nghỉ Hè vì tôi chẳng đi đâu. Hơn nữa, Trung Tâm Việt Ngữ nơi tôi cộng tác vẫn mở lớp Hè cho các em,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.