Hôm nay,  

Thơ Bé

24/12/200100:00:00(Xem: 6081)
CỔ TÍCH
(Tặng các bạn Thiếu Nhi Việt Báo)

Em không còn thiếu nhi
Ở tuổi trưởng thành rồi
Nhưng ai cấm em
Muốn làm con nít

Hôm qua bà kể chuyện
Công chúa ngủ trong rừng
Bầy em thơ xúm xít
Bu quanh bà lắng nghe

Em cũng chen vô giữa
Chờ tới đoạn chuyện hay
Là khi hoàng tử cỡi
Ngựa thần phóng như bay

Người đẹp đã tắt thở
Hoàng tử trễ bước rồi
Dù rơi ngàn giọt lệ
Cũng đành thua số trời

Bà lắc đầu nhỏ giọng
Chỉ cần một giọt thôi
Lệ tình rơi trên má
Công chúa lại nói cười

Nghe cả trăm ngàn lần
Tới đoạn người đẹp chết
Đâu cần chờ hoàng tử
Em khóc mắt ướt rồi

Muốn đi tìm công chúa
Công chúa ngủ trong rừng
Rừng núi đâu xa lắm
Mỏi mắt không thấy đâu!

Lớn lên bên cạnh bà
Nghe trăm chuyện đời xưa
Chắc về sau chỉ nhớ
Nhớ bà và tuổi thơ!

Bây giờ còn có bà
Xa một chút đã nhớ
Mai sau còn nhớ hơn
Bà đã là cổ tích

Trần Quế Lâm
(Tennesse)

*
GIÁNG SINH

Em đã gặp ông già Noel
Chui ra từ lò sưởi
Lửa đang cháy
Em lấy tuyết dập tắt lửa cho ông già
Nên áo ông bị cháy đỏ
râu ông dính tuyết trắng
Bao đồ chơi còn trên lưng

Chắc chắn em đã gặp
Ông già đêm Giáng sinh
Nên sáng trở dậy
Nhìn trong chiếc bí tất
Treo chân giường em coi
Đầy áp quà
Đồ chơi và bánh kẹo
Còn ba em
Trước giờ ngủ mơ em thấy
Ba rón rén bỏ quà ở đầu giường cho má em
Làm như em không nhìn thấy vậy!
Bày đặt hông à
Má lớn rồi
Đâu phải con nít!

Tí Phá

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Một ngày cuối năm, có một cô bé mặc bộ áo quần cũ, mỏng manh, xách cái làn đựng diêm đi bán trong lúc mọi người ăn mặc ấm áp đang rộn ràng đi sắm Tết.
Nó làm em ngứa ngáy khi cái lưỡi đã vô tình đụng vào nó, và từ đó phải đụng nó hoài. Em muốn giật nó ra nhưng lòng em chưa đủ can đảm nên nó tiếp tục làm phiền em, nó là một chướng ngại ở trong miệng bây giờ.
Từ sau ngày Lễ Tạ Ơn, nhà các bạn đã có cây thông xanh để chuẩn bị chào đón Lễ Giáng Sinh. Vậy từ đâu mà có cây thông xanh trong mùa lễ?
6 mẫu vẽ để hoàn thành một chú Cún dễ thương. (Jolleen Trương)
Tóm tắt: Một ngày cuối năm, có một cô bé mặc bộ áo quần cũ, mỏng manh đi bán diêm giữa tuyết rơi lạnh lẽo trong lúc mọi người ăn mặc ấm áp, đẹp đẽ tấp nập đi mua sắm Tết.
Cô giáo giúp em làm tấm thiệp, em nghĩ là em cũng phải có một tấm thiệp gửi cho cô giáo, nhưn (nhưng) em sẽ làm ở nhà.
Cô giáo giúp em làm tấm thiệp, em nghĩ là em cũng phải có một tấm thiệp gửi cho cô giáo, nhưn (nhưng) em sẽ làm ở nhà.
Vào tháng 8 vừa qua, nhóm Cánh Buồm đã ra mắt cuốn sách “Văn và Tiếng Việt”, trong phần hỏi đáp, một học sinh lớp 8 đã dơ tay xin có ý kiến. Cậu bé phát biểu:
Hôm đó là một ngày cuối của năm. Màn đêm buông xuống. Tiết trời lạnh giá đáng sợ. Mọi người đổ ra đường đi đón giao thừa. Họ đều mặc áo quần mới,
Hôm đó là một ngày cuối của năm. Màn đêm buông xuống. Tiết trời lạnh giá đáng sợ. Mọi người đổ ra đường đi đón giao thừa. Họ đều mặc áo quần mới,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.