Hôm nay,  

Thư Tín

06/12/200100:00:00(Xem: 6651)
- Nguyễn Hồng Lynhthy
Tuần trước Mỹ Lan đã nhắn Lynhthy, sao chưa thấy gửi ảnh. Bài của Lynhthy đã sẳn sàng, chỉ chờ hình của bạn thôi. Vậy nhớ gửi gấp cho Mỹ Lan nhá. Cả bạn Stanley Nguyen cũng vậy. Cho Mỹ Lan hình để đăng bài.

- Mỹ Lan thân mến,
Hoan hô cô giáo T.S ở Garden Grove đã đề nghị mở một mục ảnh "ngộ nghĩnh" thiếu nhi. Thật vậy, nhiều lúc đi ra ngoài gặp chuyện bực mình, về nhà lật sách báo, chỉ nhìn hình một em bé dễ thương, ngộ nghĩnh là quên hết phiền muộn. Mỹ Lan nhớ "nghiên cứu" lời đề nghị này sớm sớm nhé.
(Thanh Thảo. Westminster)

- Cô Thanh Thảo thân mến,
Cám ơn cô đã cổ võ cho lời đề nghị mở mục ảnh "ngộ nghĩnh" của cô T.S. Mỹ Lan sẽ cố gắng kêu gọi các phụ huynh gửi những tấm hình chụp "bất ngờ" của thiếu nhi để phụ huynh và thiếu nhi có những giây phút vui vẻ, thoái mái với nhau.

- Chị Mỹ Lan ơi.
Em đọc bài Ba Vuông Mẹ Tròn của bạn Tí Phá, thiệt phục bạn quá. Em cũng làm một bài về ba má gửi chị Mỹ Lan và hồi hộp chờ. Không phải lần đầu tiên em tập làm thơ đâu, mấy bài trước má em nói đó là văn vần chớ không phải thơ. Em hy vọng lần này không đến nổi phải xé bỏ. (Tí Cô Nương)

- Tí Cô Nương
Trang thơ của Thiếu Nhi đã có Tí Phá, nay thêm Tí Cô Nương nữa thì thiệt là xì trum cái xì trum số dách. Bài thơ Tí Cô Nương viết cho Ba Mẹ hay quá là hay, Mỹ Lan nghĩ là khi đăng lên, các bạn sẽ phục Tí Cô Nương như Tí Phá. Từ nay trang Thiếu Nhi sẽ có một họ nhà Tí "thi sĩ". Bài của Tí Cô Nương sẽ đăng. Các bạn nhớ chờ bài thơ không vuông mà tròn của Tí Cô Nương nhé.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong chuyến đi này, gia đình em gồm có bố, mẹ, hai chị gái, em, và em gái của em. Chuyến đi khởi hành lúc 7:30 tối và đến nơi lúc 3:00 giờ sáng. Trên xe mọi người đều ngủ chỉ trừ bố phải thức để lái xe.
Chúng ta vừa qua một ngày đón mừng Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ. Và đêm đến, trên khắp bầu trời của lãnh thổ nước Mỹ, pháo bông sáng rực màn đêm, cả nước Mỹ
Ngày xưa có một ông Vua và bà Hoàng hậu ngày nào cũng mong: “Ước gì mình có một đứa con”, nhưng ước hoài mà không thấy.
Ngày xưa có một ông Vua và bà Hoàng hậu ngày nào cũng mong: “Ước gì mình có một đứa con”, nhưng ước hoài mà không thấy.
Hai tuần lễ trước, tôi kể cho các em nghe về trận động đất ở Nepal. Tôi cho các em xem một vài tấm hình chụp cảnh tượng động đất.
Chúng ta đã qua ngày Lễ Mẹ, ngày Lễ Cha với lòng biết ơn hai vị sinh thành, đã một đời hy sinh tận tụy vì con. Bao nhiêu lời cám ơn cũng không đầy tình thương rộng như trời biển.
Tóm tắt: Có hai đứa bé lớn lên trong một ngôi làng, cô gái bị câm, chúng rất thân thiết với nhau và khi đứa con trai tới tuổi phải theo đoàn ghe ra biển tập nghề chài lưới.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.