Hôm nay,  

Thơ Bé

29/11/200100:00:00(Xem: 6352)
EM MÚA
(Chị Mỹ Lan, tên em là Sương Sương Le, nhưng mẹ gọi em là Bé Nhè, năm nay em mười bốn tuổi, lớn rồi, không nhè nữa đâu)

Em thích múa lắm kìa
Mẹ cho đi họ vũ Ba-lê
Ngày đầu tiên em té
Đầu gối sưng đau tê


Làm em phải nghỉ học
Ở nhà buồn chán quá
Em tập vẽ bằng tay
Hình mẹ sao xấu tệ!


Mẹ em đẹp lắm cơ
Như bà tiên trong mơ
Chuyện đời xưa bà kể
Thôi em tập làm thơ


Dỗ con mẹ kể chuyện
Những bà tiên trong mơ
Nhưng với con chỉ có
Mẹ là người trong thơ


Lành chân em học múa
Bài vũ đã nhuyễn rồi

Em ôm chầm lấy mẹ
Mẹ mới đẹp nhất đời!

Bé Nhè

*
THĂM BÀ

Hôm qua đi thăm bà
Bà Nội tuổi đã già
Nhưng trí nhớ rất tốt
Thấy em bà nhận ra

Nhà có mảnh vườn nhỏ


Em giúp bà nhổ cỏ
Hái hoa bà cúng Rằm
Tủ bày tượng Phật nhỏ

Mẹ em thường nhắc nhở
Bà sanh ra ba em
Nên em nhỏ tới lớn
Càng thương bà nhiều hơn

Bà ơi cháu thương bà
Thương bà như thương ba
Thương bà như thương mẹ
Con thương hết cả nhà

Ngân Hà Phạm
(Lớp 6 trường Ethan Halen- Fountain Valley. Việt Ngữ Lớp Ba San Barbara)

*
BA

Em không có ba
Ba là gì vậy"
Bạn em trả lời
Ba là nhất à
Ba ẳm ba bồng
Ba lo tắm rửa
Ba cưng ba chìu
Ba mua đồ chơi
Ba đi làm việc
Chiều tối mới về
Còn lo dạy học

Em về hỏi mẹ
Ba em ở đâu
Mẹ buồn rơi lệ
Ba đi không về

Khi biết có ba
Con thương con nhớ
Con trông con chờ
Con gọi thầm ba
Ba có nghe không"
Ba ơi ba ơi!

Tiểu Ngọc.
(11 tuổi. Lớp 9.)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong chuyến đi này, gia đình em gồm có bố, mẹ, hai chị gái, em, và em gái của em. Chuyến đi khởi hành lúc 7:30 tối và đến nơi lúc 3:00 giờ sáng. Trên xe mọi người đều ngủ chỉ trừ bố phải thức để lái xe.
Chúng ta vừa qua một ngày đón mừng Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ. Và đêm đến, trên khắp bầu trời của lãnh thổ nước Mỹ, pháo bông sáng rực màn đêm, cả nước Mỹ
Ngày xưa có một ông Vua và bà Hoàng hậu ngày nào cũng mong: “Ước gì mình có một đứa con”, nhưng ước hoài mà không thấy.
Ngày xưa có một ông Vua và bà Hoàng hậu ngày nào cũng mong: “Ước gì mình có một đứa con”, nhưng ước hoài mà không thấy.
Hai tuần lễ trước, tôi kể cho các em nghe về trận động đất ở Nepal. Tôi cho các em xem một vài tấm hình chụp cảnh tượng động đất.
Chúng ta đã qua ngày Lễ Mẹ, ngày Lễ Cha với lòng biết ơn hai vị sinh thành, đã một đời hy sinh tận tụy vì con. Bao nhiêu lời cám ơn cũng không đầy tình thương rộng như trời biển.
Tóm tắt: Có hai đứa bé lớn lên trong một ngôi làng, cô gái bị câm, chúng rất thân thiết với nhau và khi đứa con trai tới tuổi phải theo đoàn ghe ra biển tập nghề chài lưới.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.