Hôm nay,  

Thơ Bé

02/11/200200:00:00(Xem: 5151)
tn_11022002_2
Bé Bông Hoa Lê


MÙA ĐÔNG VÀ BÀ NGOẠI

Mùa thu đã qua rồi
Bây giờ đang mùa đông
Trong vườn
không còn hoa nào nở
Những chiếc lá
rụng từ bao giờ
Cây với cành
trơ trụi

Mỗi sáng
ngoại vẫn ra vườn
với chiếc áo len dày
mủ len
và khăn quàng cổ
Ngoại tìm gì vậy"
Ngoại làm gì vậy"
Không tìm gì
Cũng không làm gì
Ngoại đứng dưới những
thân cây khô
mà cành chỉa thẳng
lên bầu trời xám
nhìn thật buồn
Em biết mà
mùa đông của ngoại

Mùa đông cali không có tuyết
Nhưng tuyết là
mái tóc ngoại bạc trắng

Nếu mùa đông qua nhanh
Để ngoại
như cây khô héo
mùa xuân sẽ đâm chồi
mọc lá xanh
tươi tốt
thì em sẽ
yêu mùa Xuân.

Nhưng em biết
ngoại không vậy đâu
Ngoại đã là
mùa đông
Mùa đông ở lại với ngoại
mãi mãi.

Em biết,
một ngày nào đó
em sẽ mất cả bầu trời tuyết
ởû Cali
Vì tuyết đã khô trên mái tóc bạc
của ngọai
Mất mái tóc bạc
là em mất ngoại.

Em ước mơ
Mùa đông
đừng đi qua
quá vội
Đừng đi qua, mùa đông hỡi!
Ngoại ơi,
cháu yêu ngoại
yêu ngoại
Yêu ngoại lắm cơ!

Bông Hoa Lê

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Con Thiềm Thừ, trong truyện cổ tích “Tết Trung Thu” của nghệ sĩ Trịnh Bách.
Tuy thứ Hai mới là ngày rằm Trung Thu, nhưng hôm nay, chị Hằng Nga cũng đã rực rỡ hiện ra với tất cả thiếu nhi chúng ta rồi! Tất cả thiếu nhi đều thích chị Hằng Nga, vậy chị Hằng Nga là ai vậy?
Cứ khi Trung Thu về là em nhớ bà ngoại nhiều nhứt (nhất). Bây giờ thì bà ngoại ở xa lắm, nhưn (nhưng) em nhớ có một năm nhà em đón bà ngoại cũn (cũng) vào Tết Trung Thu.
Hôm nay là ngày các em và gia đình cùng nhau đón trăng mừng Tết Trung Thu, là Tết của Nhi Đồng. Theo truyền thuyết, trăng rằm tháng tám thường to và sáng lắm, còn chiếu lung linh hình chị Hằng Nga, chú Thỏ Ngọc, cậu Út của gia đình Thỏ tình nguyện đến cung trăng ở với Hằng Nga. Còn có chú Cuội, cứ ôm cây đa mà nhớ nhân gian. Cô muốn cho các em biết về truyền thuyết chú Cuội:
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông vua cho trồng một vườn thượng uyển rất đẹp, trong vườn có một cây táo kết quả vàng. Nhưng cứ sau một đêm cây táo mất đi một quả. Vua sai người con cả thức canh, người con cả buồn ngủ quá, nên hôm sau vẫn mất đi một quả táo. Đến người con thứ, sau 12 giờ lại lăn ra ngủ nên lại một quả táo mất đi. Đến người con Út, ráng thức canh thì thấy một con chim vàng tới tha quả táo nên bắn một pháï tên. Tên không trúng chim mà chỉ làm rớt một cọng lông vàng.
Năm nào em cũn (cũng) hỏi mẹ goài (hoài): “Mẹ ơi, khi nào trung thu vậy?” Mẹ nói còn lâu lắm. Rồi em hỏi nữa. Mẹ nói khi nào con thấy các cửa tiệm bánh treo bán đèn trung thu thì sắp tới Tết Trung Thu”.
Một màn vũ của Thiếu Nhi Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ trong “Đêm Hội Trăng Rằm”
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông vua sai trồng một vườn cây đẹp sau cung điện. Trong vườn có một cây táo kết quả vàng, nhưng cứ sau một đêm thì cây táo lại thiếu một trái. Nhà vua sai hoàng tử cả và hoàng tử thứ đi canh hai đêm thì hai chàng đều bun ngủ và vẫn mất hai trái táo, Đến phiên hoàng tử Út, hoàng tử cố gắng thức và thấy một con chim vàng đến ăn táo.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.