Hôm nay,  

Bục Giảng

23/10/201100:00:00(Xem: 5991)
Bục Giảng

lop_1-large-contentTôi lơ đãng bước lên bục và vấp vào bục, không kịp vịn bàn và ngã xuống sàn nhà. Các em đang đứng chào tôi ồ lên, chạy vội lại đỡ tôi. Tôi gượng đứng lên với sự giúp đỡ của các em. Chân tôi đau quá, tôi ráng ngồi xuống ghế, chân tôi bị chảy máu. Em đứng gần cửa nhất vụt chạy và em trở lại với cô y tá. Mọi người giúp tôi tới phòng thuốc của trường.

Không sao, tôi bị một vật bén cào rách da, cô y tá đã bôi thuốc cầm máu và băng vết thương cho tôi. Vài em lấp ló ngoài cửa để thăm dò với nét lo lắng (dù trước khi rời lớp tôi đã dặn ban trật tự bảo học sinh ngồi yên chỗ của mình). Tôi trở về lớp, ngạc nhiên thấy bục giáo sư kéo ra ở cửa lớp và Thức lúi húi với cục gạch trong tay đang hì hục đóng đóng, gõ gõ.
Tôi ra hiệu cho các em về chỗ để bắt đầu giờ học. Các em cho biết đã dời cái bục, vì lớp không cần bục để tránh cô thầy có thể vấp ngã. Thức nói đã tìm ra lý do chân tôi bị chảy máu. Em đã đóng lại cây đinh bị trồi ra.
Tôi bảo các em lấy tập ra đọc để che dấu sự cảm động của mình.
Cành Hồng, Giải Khuyến Học Việt Olympiad

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Để có một ví dụ về câu chuyện ảnh, các bạn đọc những giòng ghi chú chuyện ảnh về Vincent Bảo Phương, do Ngân Hà soạn
Em tên là Thủy Tiên, tên tiếng Việt. Em chỉ một nửa Mỹ thôi. Năm nay em sáu tuổi
Các bạn nhìn coi Quỳnh Như nè! Tuy Quỳnh Như có vẻ người lớn nhưng vẫn trong tuổi thiếu nhi
Trang thiếu nhi Việt Báo của chúng mình đã có thêm hai cuộc thi về ảnh và hội họa nữa. Ngân Hà mong các bạn tiếp sức với Ngân Hà tham dự cuộc thi để mình có
Ngày Chủ Nhật của em không phải là một ngày được nghỉ ngơi hay đi chơi mà là một ngày rất bận rộn
Mỗi giải gồm một giải nhất 300 mỹ kim và nhiều giải khuyến khích gồm 100 mỹ kim và tặng phẩm. Các bài viết, tranh ảnh sẽ được in báo, in sách, triển lãm vào tháng 8-2007.
Sáng nay có cơn mưa Tưới ướt khắp mặt đất Mặt trời trốn mất biệt Tìm không thấy, mưa khóc! Chim chóc trốn đâu hết 
Em bé mù ở Ấn Độ Em không hề để ý tới Con mắt của em Lúc ngủ, em nhắm mắt lại Để giấc ngủ thật yên ổn trong đêm
Bé Eric Pham ngồi kiểu người lớn, trông that là oai. Bé rất ngoan nên ba mẹ rất yêu.
Việt Nam là một nước nông nghiệp. Vì vậy, bài ca dao dưới đây cho thấy con trâu gắn liền với đời sống của người nông dân
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.