Hôm nay,  

Bục Giảng

23/10/201100:00:00(Xem: 5691)
Bục Giảng

lop_1-large-contentTôi lơ đãng bước lên bục và vấp vào bục, không kịp vịn bàn và ngã xuống sàn nhà. Các em đang đứng chào tôi ồ lên, chạy vội lại đỡ tôi. Tôi gượng đứng lên với sự giúp đỡ của các em. Chân tôi đau quá, tôi ráng ngồi xuống ghế, chân tôi bị chảy máu. Em đứng gần cửa nhất vụt chạy và em trở lại với cô y tá. Mọi người giúp tôi tới phòng thuốc của trường.

Không sao, tôi bị một vật bén cào rách da, cô y tá đã bôi thuốc cầm máu và băng vết thương cho tôi. Vài em lấp ló ngoài cửa để thăm dò với nét lo lắng (dù trước khi rời lớp tôi đã dặn ban trật tự bảo học sinh ngồi yên chỗ của mình). Tôi trở về lớp, ngạc nhiên thấy bục giáo sư kéo ra ở cửa lớp và Thức lúi húi với cục gạch trong tay đang hì hục đóng đóng, gõ gõ.
Tôi ra hiệu cho các em về chỗ để bắt đầu giờ học. Các em cho biết đã dời cái bục, vì lớp không cần bục để tránh cô thầy có thể vấp ngã. Thức nói đã tìm ra lý do chân tôi bị chảy máu. Em đã đóng lại cây đinh bị trồi ra.
Tôi bảo các em lấy tập ra đọc để che dấu sự cảm động của mình.
Cành Hồng, Giải Khuyến Học Việt Olympiad

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo tục lệ thì vào dịp Lễ Giáng Sinh, Ông già Santa Clauss thường chui vào ống máng từng nhà để tặng quà cho trẻ con,
Vợ ông ra mở cửa, thấy chồng mình về an toàn, bà ôm ông hôn, đỡ bó củi ông đeo sau lưng, phủi tuyết dính trên giày, nhắc ông bước vào trong.
Vợ ông ra mở cửa, thấy chồng mình về an toàn, bà ôm ông hôn, đỡ bó củi ông đeo sau lưng, phủi tuyết dính trên giày, nhắc ông bước vào trong.
“Không biết nói tiếng cám ơn, tiếng xin lỗi thì không thể thành người tốt.
Hôm Thứ Năm, ngày Lễ Thanksgiving gia đình em vui quá, có nhiều người đến và em gặp anh và chị em họ. Ai cũng ăn mặc đẹp. Ai cũng vui vẻ, nhưn (nhưng) buồn chúc(chút) ít, vì không có ai cho quà ai hết.
Thanhksgiving vào ngày Thứ Năm tuần rồi. Các bạn đã có một ngày ấm áp, đầy thương yêu trong gia đình thân mến.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai người tiều phu băng qua một cánh rừng đúng vào ngày lạnh nhất. Rừng núi đã mặc toàn màu áo băng tuyết.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai người tiều phu băng qua một cánh rừng đúng vào ngày lạnh nhất. Rừng núi đã mặc toàn màu áo băng tuyết.
Vì chân đau, tôi phải nghỉ dạy một tuần, nằm nhà, tôi nhớ các em quá. Suốt tuần qua, ngày nào cũng có vài em gọi thăm. Tôi mong chân mau lành và mau đến Chủ Nhật để gặp các em.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.