Hôm nay,  

Thơ Bé

06/12/200100:00:00(Xem: 6655)
BÚP BÊ VẢI

Em có một em bé
Là con búp bê vải
Búp bê không đẹp lắm
Nhưng em quí nhất đời

Bạn em cười nhăn mũi
Mua tiệm đẹp hơn nhiều
Còn con này xấu xí
Sao cứ giữ chơi hoài

Bị bạn em không biết
Ngoại đã làm cho em
Chắt chiu bao buổi tối
Trước khi ngoại không còn
Ngoại đeo chiếc kính tuổi
Xâu sợi chỉ khó khăn
Em phải làm giúp ngoại
Không biết bao nhiêu lần

Em giữ hoài kỷ niệm
Của bà ngoại thân thương
Dù mai sau có lớn
Búp bê vải vẫn còn.

*
ÔNG NỘI

Nhà em có ông nội
Nội đã già, tóc bạc
Nhưng lái xe rất giỏi
Sáng sáng
Nội đưa em tới trường
Trưa Nội đón em
Rồi hai ông cháu đi ăn
Hăm-bơ-gơ!

Andy Trần
10 tuổi. Trường Etan Halen Fountain Valley. Lớp 4 Việt Ngữ)

*
CON KIẾN

Kiến làm em phiền quá
Mỗi sáng khi em rửa mặt
Đánh răng
Thì kiến bò quanh bồn
Đôi khi
em vô tình đụng nó
Nó chết rất tội nghiệp
Em biết làm gì hơn
Là xin lỗi chú kiến!

Anna Nguyễn
(14 tuổi. Lớp 5 Việt Ngữ)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một trong những lời tôi được học và đã nhập tâm ngay từ lần đầu nghe tới là Thâm Tín Nhân Quả, nghĩa là Phải Tin Sâu Vào Nhân Quả. Hình như luôn luôn có cái gì đáng sợ trong cuộc đời mà tôi lúc nào cũng cảm nhận được. Không phải là những điều cụ thể như sợ thất bại trong đời, mà là một nỗi lo mơ hồ không rời,
Nơi tôi ngồi, bên kia khung kính là biển. Cát chạy dài, nước liếm từng lượn nhỏ xuống và lên. Cầu tàu đi từng nhịp khẳng khiu. Dăm người đi tới lui dưới ánh đèn vàng tỏa trên vai cầu. Tôi nhìn. Sóng vỗ sủi tăm. Phía trong, người ca sĩ Mỹ đứng nhịp chân hát; mặt nàng thật tươi. Người nhạc
Tôi cầm thư Hòa, và thật chậm, rọc mép thư, đọc từng dòng chữ một. Nhiều năm rồi, tôi mới được thư anh. Hàng tem in ở góc với con số hơn tám ngàn đồng Việt Nam , tôi biết đây là một hy sinh lớn; anh không nhiều tiền. Anh thuộc loại người xông xáo làm đủ mọi chuyện để kiếm sống và nuôi gia đình, nhưng định mệnh
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.