Hôm nay,  

Phần 53

28/02/201100:00:00(Xem: 19231)
Ăn uống xong xuôi, anh Tình và tôi trở lại phòng chúng tôi. Căn phòng sơ sài, chỉ có một cái giường nhỏ, một cái bàn và một cái ghế đơn sơ. Tôi nói:

-- Anh Tình nằm giường này nhé! Tối nay Quang ngủ đất! Bàn thì xài chung, từ từ rồi tính. Với lại, Quang cũng ít khi ở đây, gần mặt trời, nóng lắm! Có ngày bị cháy!

Anh Tình cười, nhận ra câu nói hóm hỉnh của tôi:

-- Không được, mình ngủ đất được mà! Ở Ayunpa mình cũng đi lại đây đó, tránh xa văn phòng, nên mắc võng và ngủ đất, ngủ sàn hoài. Để mình ngủ đất đi!

-- Đừng nói lôi thôi! Anh ngủ giường, Quang ngủ đất! Đã nhất định rồi!

Thấy tôi cương quyết, anh Tình buông tay cười xoà:

-- Được, gia chủ quyết định thế thì tôi phải tuân theo.

-- Anh nằm nghỉ trưa chút đi, anh đi xe lên đây, chắc cũng mệt rồi. Chiều nay anh đi với Quang sắp xếp nơi ăn chốn ở cho giáo sinh. Quang giới thiệu anh với người trong các làng, các xã luôn. Được anh lên trợ lực, đúng là trời chấp thuận lời cầu của Quang đó!

-- Quang làm như mình là ... người yêu không bằng!

-- Cũng suýt soát đó anh! Anh là đại ca của tiểu đệ mà!

-- Lại cải lương nữa kìa!

Tôi cười, xua tay:
-- Thôi anh nghỉ đi, Quang sang gặp cô Hương chút!

Hồi xưa lúc Du còn ở Phòng Giáo Dục, Du ở chung phòng với cô Hương nên cô Hương vẫn xem tôi là bạn và phòng cô Hương cũng rất quen thuộc, đơn sơ. Du đi thì chị Nhung, lúc đó đang ở chung phòng với chị Hiệp, xin qua chung phòng với cô Hương. Không ai hỏi, nhưng ai cũng đoán biết là vì quan hệ giữa chị Hiệp và anh Nhật. Ban ngày chị Hiệp làm việc trên phòng anh Nhật, còn chị Nhung làm việc ngay tại phòng mình, cũng có giường, cũng có bàn như phòng tôi, khác là chỗ trang trí và số giường nằm thôi.

Khi vào phòng cô Hương và chị Nhung, tôi sực tìm ra cách giải quyết cho chuyện giường ngủ của anh Tình và tôi. Tôi có thể xin anh Nhật lấy chiếc giường dư trong phòng chị Hiệp ra cho anh Tình. Chị Nhung là người thấy tôi gõ cửa và vào đầu tiên nên chị đứng lên nói:

-- Chị đi ra ngoài để hai em nói chuyện tự nhiên nhé!

Tôi chưa kịp xua tay nói chị cứ ở lại vì giữa cô Hương và tôi chẳng có chuyện gì riêng tư, nhưng cô Hương đã nhanh nhẹn nói:

-- Chị cô tụi em chừng 15 phút được rồi! Em chỉ có tí chuyện riêng với Quang thôi!

Tôi ngạc nhiên thấy cô Hương có vẻ hơi bí mật, nhưng cười trừ, không biết nói gì. Chị Nhung nói:

-- Em ngồi xuống ghế nói chuyện với Hương đi, chị ra ngoài nha!
-- Cám ơn chị

Khi chị Nhung khuất rồi, cô Hương mới bắt đầu nói:

-- Quang tầm bậy lắm nhé! Hồi quen Du và Hương, chẳng hề đả động hay nói gì về vợ chưa cưới! Sau đó thì nói đã đính hôn chưa cưới, tuần rồi lúc Du đi xe đò chung với hôn thê của Quang mới biết là quan hệ hai người đã như vợ chồng rồi!

-- Sao Hương nói vậỷ
-- Du không hỏi chuyện với Nhung, nhưng thấy Nhung nói lên Phòng Giáo Dục tìm Quang và trên đường đi ói mửa tùm lum thì Du đoán biết việc gì mà!
-- Tại đường xe gồ ghề, giồng dềnh thôi mà! Đi không quen thì ói mửa là chuyện thường.

Cô Hương trừng mắt nhìn tôi:
-- Quang ngu hay là giả nai vậy" Bọn này là đàn bà con gái đấy nhé! Ói mửa lúc ốm nghén, có thai, khác xa với ói mửa vì say sóng, say xe nha!

Tôi há hốc định phân trần, nhưng sực nhớ tới vai trò của tôi nên lặng yên, không nói gì. Cô Hương nghĩ im lặng là chấp thuận nên tiếp tục lên lớp phê bình tôi.

-- Cũng may mà Du nó chưa nhẹ dạ nói yêu Quang đó, chứ Du thương Quang lắm. Ngay từ hồi mới ****, có anh kia, quen với chồng chị Xuân, chị của Du, muốn hỏi Du làm vợ mà chưa được. Từ khi Du quen với Quang anh ấy cũng hỏi Du hai ba lần nữa mà Du từ chối, nhưng lần này thì không chừng...
-- Không chừng gì" Hương nói hết đi!
-- Không chừng nhận lời vì Quang đã sắp làm chồng, làm cha rồi còn gì!
-- Du có yêu người đó không cái đã chứ"
-- Chưa yêu thì cũng sẽ yêu thôi, đâu còn gì lựa chọn đâu! Người con gái lớn lên như Du, như Hương chỉ mong tìm được một người yêu thương hoà hợp tâm đồng, nhưng nếu không được lấy người mình yêu, thì lấy người yêu mình thì cũng tốt đẹp thôi! Tình yêu rồi sẽ nảy nở thôi mà!

Tôi cảm thấy choáng váng trước tiết lộ bất ngờ đó. Thì ra Du về thị xã để làm đám hỏi, hay đám cưới. Thật là vội vàng! Nói cho đúng, tôi không thể trách Du được vì chứng cớ hiển nhiên trước mặt. Ai mà thấu hiểu chuyện tình ngay lý gian, hoàn cảnh éo le của tôi." Thôi ngồi thừ, thở dài...

-- Tiếc rồi hở" Đào hoa chi lắm, lăng nhăng cho lắm làm chi! Thôi về tự hỏi lòng xem rằng mình yêu ai và phải cưới ai đi! Đàn ông con trai người nào cũng có tính sở khanh cả!

Bị rủa oan, tôi ức làm, muốn phân bua, nhưng ráng nhịn, biết làm sao hơn. Tôi buồn bã đứng lên:

-- Cám ơn Hương đã cho Quang biết sự thật! Quang sẽ suy nghĩ xem mình phải làm gì!
-- Còn phải làm gì nữa" Trời ơi, Quang không biết danh dự là gì sao" Quang phải cưới Nhung chứ còn làm gì nữa, mặc dầu Hương chẳng quen biết gì Nhung, cứ như thường thì Hương mong Quang và Nhung nên lứa đôi. Nhưng muộn quá rồi! Các người sẽ đau khổ cho mà coi!

Hương đẩy tôi ra khỏi phòng, mắt hình như muốn khóc:

-- Thôi Quang đi đi, việc Hương muốn nói, Hương nói rồi! Hương giận Quang quá đi!


Nguyên Đỗ

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cảnh sát Na Uy loan báo: vụ nổ súng hôm Thứ Bảy 10 tháng 8 tại đền Hồi Giáo ven đô đang được điều tra như là bạo động khủng bố
Vòng đàm phán sau cùng giữa Hoa Kỳ và Taleban đã ngưng sáng Thứ Hai 12 tháng 8
Chữ khéo của nhà nước CSVN thay cho chữ đình công là “ngừng việc” hay “ngưng việc”
Trên đường Đi Tìm Vết Chân Đức Phật tôi tháp tùng theo phái đoàn Phật giáo Mỹ và Canada đi thăm viếng Malaysia
Khởi hành từ Yangon Miến Điện, Air Asia đưa chúng tôi qua Kuala Lumpua Thủ đô nước Mã-Lai-Á
Các chuyến giao hàng xe hơi của Trung Quốc hồi tháng trước tiếp tục sút giảm
Công ty Saudi Aramco hôm Thứ Hai tuyên bố rằng họ đã đồng ý mua lại 20%
Các du khách ngồn ở trước quày check-in khi tất cả các chuyến bay đều bị hủy bỏ
Danh từ “đế quốc của tội ác” đã được Cựu TT Hoa Kỳ Ronald Reagan sử dụng để minh thị miêu tả Liên Bang Xô Viết, lúc đó còn là lãnh đạo thế giới Cộng Sản toàn cầu. Danh từ này lập tức được gắn liền với các quốc gia cộng sản nói chung và đi vào lịch sử của nhân loại.
Và vào Tháng 8/2019 vừa qua, cư sĩ Nguyên Giác ở Hoa Kỳ đã cho ấn hành một bản dịch từ tiếng Tây Tạng- tức bản thứ ba ra đời và được tác giả coi như đây là bản đầu tiên dịch từ nguồn gốc Tây Tạng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.