Hôm nay,  

Nữ Công Nhân Quét Rác

24/08/199900:00:00(Xem: 7263)
Bạn,
Theo Công ty Môi trường đô thị, hiện nay tại thành phố Sài Gòn có trên hơn 8 ngàn công nhân vệ sinh đường phố, trong đó nữ công nhân chiếm đến hơn 5 ngàn người, trên 60%. Thời gian làm việc của các nữ công nhân được chia theo ca, tùy theo mỗi quận, trong khoảng từ 5 giờ 30 buổi chiều đến 6 giờ sáng hôm sau. Một vòng thành phố sau lúc 0 giờ, khách đi đường sẽ gặp từng toán nữ công nhân trong những bộ đồng phục, mũ nón, khẩu trang lặng lẽ quét dọn xe đẩy rác. Công việc của họ diễn ra âm thầm trong đêm vắng như ghi nhận sau đây của một nữ phóng viên báo Sài Gòn:
Trong không gian yên lặng, đó đây trên khắp các nẻo đường thấp thoáng các nữ công nhân vệ sinh. Dừng chân trên đường Nguyễn Thị Minh Khai, bên hông dinh Thống Nhất, lúc 1 giờ sáng, chúng tôi lân la trò chuyện với chị Võ Tuyết Phượng, công nhân Công trình đô thị quận 1. Chị Phượng chưa đến 30 tuổi, trước kia làm công nhân thêu cho một xí nghiệp tư nhân lương bổng không bao nhiêu, mới vào đây làm việc được một năm nay. Công việc của chị bắt đầu từ 5 giờ 30 chiều đến 2 giờ sáng hôm sau, thường khoảng hai, ba chị em được phân công một đoạn đường, đầu hôm đổ rác ở nhà dân, cơ quan, xí nghiệp đến 9 giờ tối bắt tay vào quét dọn. Thường thì các chị lãnh nhiệm vụ quét đường, còn các anh xúc rác vào xe đẩy. Chị Phượng cho biết: Cứ tưởng dọn thế này là chuyện thường thôi, ai dè lúc đầu cũng mỏi nhừ cả tay, vì cây chổi dài quá và phải quét liên tục trong mấy tiếng đồng hồ. Nhưng bây giờ thì quen rồi, tuy phải thức đêm, nhưng bù lại, trời mát mẻ. Có điều, gặp những đêm mưa gió thì vất vả lắm, phải dội mưa làm việc. Nếu đường phố bị ngập nước không quét được, cũng phải lội nước để cào hốt rác, đảm bảo đường phố phải sạch sẽ vào sáng hôm sau.

Rời đường Nguyễn Thị Minh Khai, chúng tôi dạo xe sang đường Lê Quý Đôn thuộc địa bàn quận 3, ở đây gặp 3 chị đang ngồi bó chổi trên đường. Dưới ánh đèn đường sáng choang đã soi rõ hình ảnh một chị trông tướng mạo đầy trí thức với cặp kính cận dày cộm đeo trên mắt. Đến khi bắt chuyện, nhận xét của chúng tôi không sai. Chị tên Bắc (nhưng không cho biết cả họ tên) vốn là một trí thức, làm việc này đã 19 năm nay. Chị kể: Hồi mới vào làm cũng ngượng ngập lắm, nhưng dần rồi quen đi và cảm thấy đây không những là công việc đàng hoàng, có thu nhập ổn định dù không nhiều, mà mình còn làm sạch đường phố. Đúng không cô" Chị cười hỏi tôi như vậy. Mười chín năm qua, đêm đêm làm bạn với cây chổi, chị Bắc đã cùng chồng nuôi con ăn học nên người. Nhắc đến chuyện chồng con, tôi còn tò mò muốn hỏi nhưng còn e ngại thì anh bạn đồng nghiệp đi cùng đã lên tiếng: Làm việc từ lúc 0 giờ đến sáng, coi như mất trắng một đêm, như vậy rồi làm sao “tâm sự” với chồng. Hiểu ý, chị bẽn lẻn: Thì một tuần được nghỉ một ngày là được rồi. Chúng tôi hỏi tiếp: Vậy ban ngày các chị có làm thêm gì không" Nghe vậy, chị Huệ ngồi bên trả lời thay: Ban ngày phải tranh thủ ngủ bù, rồi lo cho con cái, nhà cửa, có khi đang ngủ giật mình dậy không biết là ban ngày hay ban đêm, hoảng hốt sợ trễ giờ đi làm. Vòng qua đường Nguyễn Trãi chúng tôi tấp vào quấy rầy một chị khoảng 40 tuổi đang cặm cụi quét dọn, chị không cho biết tên. Đang đứng chống chổi trả lời, bất ngờ một luồng gió mạnh thổi qua, cuốn tung đống rác chị vừa gom lại chưa kịp hốt. Chị phải hấp tấp đến quét lại và còn nói thêm: Vậy đó, đến mùa lá rụng cực lắm, phải quét hốt luôn tay, nếu không gió thổi tung lên kể như công toi. Mỗi năm có 3 tháng lá bay thường phải làm thêm giờ.
Bạn,
Theo ghi nhận của phóng viên, bao trùm trên hết là sự mặc cảm của các nữ công nhân với nghề này, vì vẫn còn những người trong xã hội chỉ là dân quét rác với vẻ coi thường!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trời hành cơn lụt mỗi năm… bây giờ mưa lụt kéo tới hoài, mới lạ…
Quốc doanh có nhiều dự án đầu tư ra nước ngoài, nhiều dự án có lời đã giảm và các dự án lỗ lại tăng…
Câu chuyện ô nhiễm môi trường càng lúc càng bi thảm… không chỉ thiên nhiên làm cho đời sống gian nan hơn, ngay chính con người cũng làm thêm tệ hại.
Thành Cổ Loa bây giờ còn gì? Vẫn còn đứng vững sau hơn hai ngàn năm? Thực ra là điêu tàn, những vẫn còn đủ để kinh doanh du lịch.
Có ai hài lòng với chất lượng không khí ở hai thành phố lớn không? Có, và có rất ít.
Trong khi đội tuyển Việt Nam thắng đội Indonesia với tỷ số cách biệt, một tin buồn cho ngành du lịch y tế Việt Nam là một Việt Kiều về Sài Gòn căng da mặt và chết cũng vì ca giải phẫu của bệnh viện thẩm mỹ…
Cổ vật rồi cứ chắp cánh bay xa… vĩnh viễn xóa đi những quá khứ văn hóa.
Việt Nam đang có bao nhiêu người mù chữ? Câu trả lời theo thống kê là khoảng một triệu rưỡi người mù chữ.
Cứ vào ngày 11 tháng 10 hàng năm, thế giới lại đón Ngày Quốc Tế Trẻ Em Gái (International Day of the Girl Child), còn gọi là Ngày Trẻ Em Gái (Day of Girls) – một ngày để gây ý thức về các vấn đề mà 1.1 tỷ bé gái trên thế giới phải đối diện, và cũng là ngày để tăng thượng quyền trẻ em, đặc biệt là quyền trẻ em gái.
Nhiều doanh nghiệp Việt Nam vẫn tránh né bảo hiểm xã hội…


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.