Hôm nay,  

Lá Cờ Thiêng

28/01/202110:02:00(Xem: 5448)

Sau ngày 11 tháng 9 năm 2001, ngày xảy ra thảm kịch: một góc Ngũ Giác Đài cùng hai tòa cao ốc ở New York sụp đổ do bàn tay nhuốm máu dã man của bọn khủng bố cuồng tín, giết hại khoảng 3000 lương dân vô tội, không chỉ nước Mỹ chấn động mà khắp thế giới đều gục đầu thương cảm...

Bên cạnh những kế hoạch, những chương trình cứu trợ tới tấp được tổ chức tại địa phương xảy ra tai nạn cũng như được trải đều trên 50 Tiểu Bang Hiệp Chủng Quốc, một sự hiện chứng tỏ lòng yêu nước từ trước đến nay chưa bao giờ hiển hiện một cách nhiệt thành đến như vậy: vận động treo quốc kỳ!

Người ta thấy, từ thành thị đến thôn quê, từ trước những cửa kính trên đường phố sang trọng tấp nập, đến trước cửa những căn nhà lụp xụp ở vùng xa xôi hẻo lánh... hàng ngàn, hàng triệu lá quốc kỳ sọc đỏ với 50 ngôi sao trắng sáng rực một góc trên nền xanh đậm, treo rũ đánh dấu một ngày tang khó chung của dân tộc Hoa Kỳ. Thậm chí đến xe cộ lưu thông, lá cờ tưởng niệm ngày đau thương lịch sử cũng xuất hiện trên kính xe, hay quả quyết hơn, có người còn giương cao để lá cờ tung bay phấp phới trong gió khi xe luân chuyển.

Báo chí đăng tải cách thức treo quốc kỳ. Người người hối hả đi mua quốc kỳ, đến nỗi các hiệu tiệm bán cờ không còn cờ để bán! Không mua được cờ lớn để treo trước nhà, người ta cố lục trong góc tủ một lá cờ giấy nhỏ để dán trên cửa kính... Miễn là có một lá cờ, bất luận lớn hay nhỏ, lá cờ tượng trưng cho lòng ái quốc vô biên của mọi người công dân!

Hơn cả một lá quốc kỳ trước cửa, người ta còn chuyền tay nhau những khoen nút, những lá cở nhỏ xíu làm bằng tay, để đính trên bâu áo; thanh thiếu nữ tặng nhau những vòng chuổi có ba màu xanh, trắng đỏ để đeo trên cổ tay...
Sự ồ ạt, lòng yêu nước hăng say nhiệt thành đó khiến tôi nghĩ nhiều đến lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, lá quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa, tuy đã hơn 20 năm “mất nước” vẫn còn hiển hiện vững vàng trong tâm trí người Việt Quốc Gia.

Khơi lại một số sự kiện lịch sử trước đây về lá quốc kỳ Việt Nam Công Hòa, tôi nhớ... năm con tôi còn học tại Oregon State University ở thành phố Corvalis. Một ngày cuối tuần con tôi về nhà kể chuyện : trường có một phòng khánh tiết treo dọc dài những lá cờ của tất cả các quốc gia trên thế giới –vì trường nhận rất đông sinh viên các nước bạn- , trong số đó có lá cờ... Việt Cộng –tức là cờ đỏ sao vàng ! Lá cờ treo sẳn từ lúc nào không biết, nhưng khi con tôi vào học trường này, cháu hiện diện trong Ban Chấp Hành Hội Sinh Viên Việt Nam của trường. Lập tức, vấn đề lá cờ được đặt ra trong buổi họp thường lệ. Một phái đoàn đại diện sinh viên Việt Nam được cử đến gặp Ban Giám Đốc trường để trình bày về ý niệm “lá cờ Việt Cộng treo trên sảnh đường không đại diện cho Sinh Viên Việt Nam học tại trường”. Kết quả, Ban Giám Đốc công nhận sự hợp lý ý kiến và đề nghị của Ban Đại Diện Sinh Viên và đồng ý thay lá cờ VC bằng lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ ! Buổi văn nghệ mừng Xuân năm đó, tôi đã đến trường, nhìn lá quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa đứng song hàng cùng quốc kỳ các quốc gia khác, lòng thấy tràn ngập hân hoan !



Cũng tại Tiểu Bang Oregon, thành phố Portland được mệnh danh là Thành Phố Hoa Hồng, mỗi năm có một đại lễ tưng bừng với gần 100 xe hoa kết toàn hoa hồng diễn hành trên đường phố. Trước đó có vài cuộc diễn hành phụ thuộc nho nhỏ tổ chức về đêm hoặc trên những trục lộ khác. Trong một buổi diễn hành phụ thuộc, một điều gai mắt là người ta thấy lá cờ Việt Cộng được đứng chung với cờ các quốc gia khác trên một chiếc xe hoa “quốc tế”. Hôm sau nhiều thư và điện thoại của người dân Oregon, Đại Diện Cộng Đồng Người Việt Oregon gửi đến Ban Tổ Chức Lễ Hoa Hồng phản đối về lá cờ “vừa không dại diện vừa nhục mạ người Việt Tỵ Nạn sinh sống trên đất Mỹ”. Ngay sau đó, Ban Tổ Chức Lễ Hoa Hồng gửi thư đến Cộng Đồng Người Việt Oregon và Văn Phòng Điều Hợp Tỵ Nạn Portland ngõ lời chính thức xin lỗi về sự vô ý này. Trong buổi diễn hành chính , mọi người thoải mái vì không còn thấy cờ VC trên chiếc xe hoa đêm trước!

Tôi cũng nhớ rõ, buổi Tổ Chức Kỷ Niệm Ngày Quốc Hận 30 tháng Tư tại thính đường Đại Học Cascade thuộc vùng Đông Bắc Oregon, có bàn thờ Tổ Quốc trang trọng, có lễ rước quốc kỳ uy nghiêm –do Gia Đình Mũ Đỏ trách nhiệm-, có phút mặc niệm các chiến sĩ vị quốc vong thân, có chương trình văn nghệ hướng về quê hương...v..v . Sau buổi tổ chức, các “anh HO” đón ban tổ chức trước thềm cửa để nói “cho được một câu” : Chúng tôi không cầm được nước mắt khi nhìn thấy lại lá cờ Vàng Sọc Đỏ, lá cờ mà sau 75 và những ngày lao tù chúng tôi tưởng đã mất hẳn ! Cám ơn Ban Tổ Chức đã đốt lại ngọn lửa quê hương qua lá cờ thiêng mà chúng tôi được thấy lại hôm nay.”

Còn, còn rất nhiều chuyện về Lá Cờ Thiêng đáng kể trên khắp các Tiểu Bang nước Mỹ, nói riêng và trên thế giới nói chung. Rừng cờ của hàng chục ngàn người Việt Quốc Gia tại Cali trong cuộc mít tinh liên tiếp cả tháng trời phản đối tên Trần Văn Trường treo cờ Việt Cộng là một thí dụ điển hình. Rừng cờ phất phới suốt cả tháng đã gâ sục sôi tinh thần chống Cộng của những kẻ nhiệt thành, ngoài ra còn có tác dụng hâm nóng lòng yêu nước của một số người tưởng lòng đã nguội lạnh sau hơn 20 năm bỏ nước ra đi!

Tưởng cũng nên nhắc lại với những người Việt Nam quên mất lá quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa... Xin đừng quên một sĩ nhục lớn sau ngày mất nước: Việt Cộng đã cố tình dùng vải vàng ba sọc đỏ để may quần lót. Sĩ nhục này ngàn đời khó quên!

Những người Việt Nam đang sống trên đất Hoa Kỳ! Những người Việt Nam đã trở thành công dân Hoa Kỳ ! Những người Mỹ gốc Việt đang treo quốc kỳ Hoa Kỳ trước cửa ... Liệu chúng ta có thấy đẹp hơn và hảnh diện hơn nếu treo kèm thêm một lá quốc kỳ Việt Nam màu Vàng Ba Sọc Đỏ bên cạnh? Lá cờ thiêng của chúng ta đó!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Với bản lĩnh giáo điều, bảo thủ và cực đoan ngoại hạng, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Cộng sản Nguyễn Phú Trọng là lãnh đạo đầu tiên công khai chính trị hóa giáo dục để “nhuộm đỏ” thầy cô, học sinh và sinh viên.
Mới hôm qua khí trời còn lành lạnh, hoa cỏ mùa xuân còn biếc lắm. Ấy vậy mà hôm nay đã nóng lên rồi, ngoài vườn, ven đường, thảo nguyên…
Sáng nay thứ Hai, thức dậy trễ như ngày cuối tuần vì được nghỉ Lễ Lao Động ở Hoa Kỳ.
với từng tác phẩm, dù là thơ, tùy bút, truyện hay dịch, Trịnh Y Thư đầy tinh tế và ẩn mật, với những hình ảnh và âm vang rất lạ, luôn luôn mới, luôn luôn làm chúng ta kinh ngạc.
Một người bạn thân báo tin ông đã mua vé đi Seattle thăm thầy Lê Văn Đặng cũng là dịp họp mặt với đại gia đình của một bạn học quen nhau từ bảy mươi năm trước. Tôi nảy ý tháp tùng để thăm người đồng nghiệp có thời cùng dạy chung ở trường Nguyễn Đình Chiểu, Mỹ Tho rồi Petrus Ký, Sàigòn của thời xa xưa, thập niên sáu mươi, nhân đó cũng là dịp thăm vài ba người viết lách ở đây.
Đúng vậy, Hồng Kông đứng trước một tình thế hoàn toàn mới. Khởi đầu từ trưa hôm qua tại Hồng Kông đã có biến chuyển có thể nói là rất quan trọng cho tiến trình biểu tình phản kháng chống Trung Cộng (đã kéo dài 3 tháng rồi !).
Mỗi ngày hai buổi đi, về sở làm, Quốc phải đi qua ga xe điện-ngầm Montparnasse làm trạm trung chuyển.
Nhưng, nói gì thì nói, tôi với anh Thành Tôn đã kết thân từ hơn hai mươi năm qua, tôi coi Thành Tôn như người anh, vì tôi biết những tính tốt của anh đối với bạn bè.
Bốn giờ sáng trời còn tối đen, ra đề máy xe mà lạnh thấu xương, mặt kiếng đóng một lớp băng mờ, không thấy đường đành chờ mươi phút cho tan vậy.
Mỹ chỉ giúp đỡ khi Việt Nam là đồng minh của Mỹ, trái lại, Mỹ sẽ đứng ngoài xem “hai nước Cộng Sản đã và đang trò hề ở khu vực Biển Đông”. Như thế, liệu Việt Nam có dám làm đồng minh với Hoa Kỳ hay không?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.