Hôm nay,  

Trúng Độc Đắc

23/10/201814:00:00(Xem: 10587)

 

 “To die rich, or not to die rich – That is the question.”

(Nhái lời Shakespeare)

 

*

 

Lời giới thiệu

 

Vào năm 2015 tôi đã viết ngẫu nhiên một bài dài “Tạp ghi” về vấn đề trúng xổ số.  Riêng tuần này (10/22/2018) vì tổng số tiền độc đắc của hai loại xổ số liên tiểu bang “Power Ball” và “Mega Millions” lên tới mức phá kỷ lục trong lịch sử về trị giá (trên 1.6 tỷ đô-la), làm tôi chẳng đặng đừng phải viết vội vàng đoản văn “Trúng Độc Đắc” này để bàn góp vài lời thô thiển giúp vui cùng độc giả.

 

TVG

 

*

 

Đây không phải là vấn đề quen thuộc “Có triệu người vui” và “Có triệu người buồn,” mà là “Có cả trăm triệu người buồn” chỉ “Có một (hay vài) người vui” thôi.  Bây giờ, chuyện “Có…” có vẻ trái cẳng ngỗng.  Thiệt tình!

 

Đối với “một vài người vui” sẽ trúng độc đắc, các thầy tâm lý học và thầy bói quan sát chuyện cờ bạc có nhiều quan tâm: 

 

“Nhiều hậu quả xấu vô lường sẵn sàng sẽ theo chân người trúng số?!” 

 

Tin tức cho tầu chạy ven biển hàng ngày cho thấy cuộc đời của rất nhiều người đã trúng số độc đắc xuống dốc rất thê thảm” như các hoàn cảnh bị phá sản, bị cướp, bị lường gạt, bị đầu độc, bị bắt cóc… thậm chí bị giết, thủ tiêu một cách dã man.  Nói vậy chứ đa số (95%) người trúng số độc đắc sống cuộc đời hạnh phúc sung sướng nhưng tin loại này (good news) chẳng thấy báo đài nào nói đến vì “tin xấu (chuyện hết tiền một cách mau chóng)” mới có chuyện để nói (?)

 

Hiển nhiên trúng xổ số là giấc mơ lớn của người nghèo (Winning is not only thing.  It is everything! Người nghèo mặc dù không có đủ tiền để trả “bills” thúc đít hay đi chợ mua thực phẩm, nhưng vẫn phải để dành một số tiền lớn đầy mồ hôi nước mắt để mua vé số hàng tuần, tiền cúng cô hồn mà không cần nhang khói!  Danh hiệu của chương trình xổ số tiểu bang California (State’s Lottery Program) là một chữ “L” to tổ bố treo trước các gian hàng bán xổ số không đủ để đánh thức đám dân nghèo mê ngủ (“L” là chữ viết tắt của “LOSERS”).  Tôi đã từng biết nhiều ông da trắng nhà giầu chưa hề biết hay mua vé số bao giờ trong đời sống.  Các tài liệu khảo cứu, các thống kê trời ơi đất hỡi cho thấy người càng nghèo càng có khuynh hướng mua vé xổ số nhiều.  Vì vậy chúng ta nhìn thấy đa số người trúng độc đắc từ lớp người nghèo và người có đời sống bất hạnh (disadvantaged background).  Họ có một mẫu số chung: Thiếu giáo dục căn bản, nghiện ma túy, nghiện rượu, nghiện cờ bạc, có tiền án, có tình trạng gia đình đổ vỡ, thân nhân con cái có tiền án, làm những công việc rất khiêm nhường cực nhọc.  Nói tóm lại, phần lớn cuộc sống của họ đã có sẵn các vấn đề nan giải trước khi họ trúng số.  Chuyện bỗng nhiên có một số tiền lớn (trúng độc đắc) không giúp họ duy trì được đời sống tốt đẹp vững vàng lâu dài như các trường hợp trúng số của người trung lưu có đời sống đã ổn định rồi (?)

 

 

Không có gì là ngạc nhiên khi thấy người trúng độc đắc vội vã bỏ căn nhà tồi tàn, mua ngay vài căn biệt thự hùng vĩ, xe hơi đắt tiền, du thuyền, máy bay riêng, hút ma túy đánh bạc thả dàn, xắm thêm hàng và trăm thứ đắt tiền hoàn toàn không cần thiết, lấy thêm vợ trẻ… đến lúc hết sạch tiền trong một thời gian thật ngắn hồi nào hổng hay.  Người hiểu biết (IQ cao?) có 2 triệu đô-la hay 200 triệu đô-la thì đời sống của họ vẫn không thay đổi bao nhiêu: Chỉ cần mua căn nhà đủ khang trang, trả hết nợ nần nhà băng và thẻ “Credit,” bỏ tiền vào nhà băng và hàng tháng sống thong thả trên tiền lời cho đến mãn kiếp.  Có nhiều tiền rồi, chẳng cần phải tính chuyện đầu tư làm chi cho mệt xác và nhớ đừng nghe lời dỗ dành ngọt ơ của các ông “cố vấn tài chánh” (Financial Planner/Advisor) về các chương trình đầu tư viễn vông đầy cạm bẫy; miễn sao họ không lo có “bills” lớn phải trả là đã sống thoải mái hạnh phúc rồi.  Các anh nhà nghèo trúng số và tay chơi thể thao, tài tử trẻ giàu mau đều có chung các khuyết điểm về vấn đề sử dụng tài chánh cẩu thả như vậy!

 

 

Riêng cá nhân tôi, xin thành thật nói là tôi không cần phải trúng xổ số bởi vì hiện tại tôi đang sống ngay trong giấc mơ nhỏ của chính tôi:  Tôi làm việc chăm chỉ hàng ngày, sống cần kiệm để dành tiền cho lúc hưu trí.  Qua ngày tháng, dù cho giá cả thị trường có tăng hay giảm, nhưng tôi vẫn yên chí vì chẳng nợ nần gì ai đồng nào.  Căn nhà nhỏ mua 21 năm, tôi đã trả xong một  năm rồi… Nếu tôi có $20 đô-la trong túi mà tôi không phải trả “bills  hay phải trả nợ cho ai, thì tôi cảm thấy y như đang trúng số vậy…

 

Cái gì đến dễ thì đi cũng dễ (“Easy come easy go”). Không cần phải giải nghĩa một cách khoa học, rõ ràng là xổ số làm dân nghèo… nghèo hơn.  Xổ số là một phương tiện khá hữu hiệu mà chính phủ dùng để đánh thuế người nghèo.  Chính phủ nếu có thực tâm muốn cải thiện đời sống dân nghèo, có lẽ xổ số cần phải bị hủy bỏ toàn diện… Còn không, nếu chính phủ muốn tiếp tục duy trì chương trình xổ số thì tôi mạo muội đề nghị là nên có một luật nào đó bắt buộc người mua xổ số phải trình giấy chứng minh trình độ kiến thức tối thiểu, kết quả của “IQ Test” chẳng hạn, thì mới mong thăng tiến xã hội, làm người  dân nghèo tự giúp mình đừng nhắm mắt xài tiền cho…  xổ số.

 

Mục đích bài viết này không phải để an ủi những người sống lương thiện không trúng xổ số; hay ngăn cản mọi người đừng nên mua xổ số. Đây là chuyện to tát ngoài khả năng, người viết không làm nổi.  Ngoài ra, như đã nói là có đến 95% người trúng số có đời sống rất hạnh phúc mà không ai hay.

 

 

Nếu không mua vé số thì mọi người chúng ta đều “thắng cuộc”!?  Lạ thật! Thời buổi này mà còn có chuyện “Bất chiến tự nhiên thành” à!

 

 

Vài lời thô thiển…

 

 

Trần Văn Giang

Orange County

10/23/2018

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm 2012 Tập Cận Bình được bầu làm Tổng Bí Thư Trung Ương Đảng; năm 2013 trở thành Chủ Tịch Nước; đến năm 2018 tư tưởng Tập Cận Bình được chính thức mang vào Hiến Pháp với tên gọi “Tư tưởng Tập Cận Bình về chủ nghĩa xã hội với đặc sắc Trung Quốc trong thời đại mới”. Tập Cận Bình đem lại nhiều thay đổi sâu sắc trong xã hội Trung Quốc, mối bang giao Mỹ-Trung và nền trật tự thế giới...
Xem ra thì người Mỹ, không ít, đang chán tự do và nước Mỹ đang mấp mé bên bờ vực của tấn thảm kịch mà nước Đức đã sa chân cách đây một thế kỷ khi, trong cuộc bầu cử năm 1933, trao hết quyền tự do cho Adolf Hitler, để mặc nhà dân túy có đầu óc phân chủng, độc tài và máu điên này tùy nghi định đoạt số phận dân tộc. Mà nếu tình thế nghiêm trọng của nước Đức đã thể hiện từ trước, trong cương lĩnh đảng phát xít cả khi chưa nắm được chính quyền thì, bây giờ, với nước Mỹ, đó là Project 2025.
Từ 20 năm qua (2004-2024), vấn đề hợp tác giữa người Việt Nam ở nước ngoài và đảng CSVN không ngừng được thảo luận, nhưng “đoàn kết dân tộc” vẫn là chuyện xa vời. Nguyên nhân còn ngăn cách cơ bản và quan trọng nhất vì đảng Cộng sản không muốn từ bỏ độc quyền cai trị, và tiếp tục áp đặt Chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh “làm nền tảng xây dựng đất nước”...
Cái ông Andropov (“nào đó”) nghe tên cũng có vẻ quen quen nhưng nhất thời thì tôi không thể nhớ ra được là ai. Cả ủy ban nhân dân Rạch Gốc và nhà văn Nguyên Ngọc cũng vậy, cũng bù trất, không ai biết thằng chả ở đâu ra nữa. Tuy vậy, cả nước, ai cũng biết rằng trong cái thế giới “bốn phương vô sản đều là anh em” thì bất cứ đồng chí lãnh đạo (cấp cao) nào mà chuyển qua từ trần thì đều “thuộc diện quốc tang” ráo trọi – bất kể Tây/Tầu.
Việt Nam và Trung Quốc đã ký 14 Văn kiện hợp tác an ninh Chính trị, Kinh tế-Thương mại và Văn hóa-Báo chí trong chuyến thăm Trung Quốc đầu tiên của Tổng Bí thư Tô Lâm từ ngày 18 đến 20/08/2024. Trong số này, Văn kiện kết nối và thiết lập 3 Tuyến đường sắt giữa hai nước được gọi là “anh em” đã giúp Trung Quốc liên thông ra Biển Đông và bành trướng thế lực kinh tế...
Tại Campuchia, kênh đào Phù Nam Techo, trị giá 1,7 tỷ USD sẽ kết nối Phnom Penh và Vịnh Thái Lan, tượng trưng cho niềm tự hào dân tộc, an ninh và kết nối thương mại quốc tế. Người ta có thể cảm thấy như thế qua lời tuyên bố của Thủ tướng Campuchia Hun Manet và của ông Hun Sen, trong cương vị cố vấn, người đã chuyển giao quyền lực từ cha sang con vào năm ngoái...
Danh từ được tác giả dùng trong bài này không phải là danh từ theo tự loại mà là một thuật ngữ của Việt Cộng. Thuật ngữ Việt Công hay là danh từ Việt Cộng là những thuật ngữ, những từ được dùng trong nước dưới chính quyền Cộng sản Việt Nam. Ở trong nước người ta không dùng từ “Việt Cộng” mặc dầu Việt Cộng chỉ có ý nghĩa là Cộng Sản Việt Nam chớ không có nghĩa gì khác. Phải nói rõ ràng và dài dòng như vậy để tránh hiểu lầm và hiểu sai. Những danh từ đề cập trong bài viết này đa số là những danh từ kinh tế, vì chủ đề của bài viết là kinh tế, phân tích những ván đề kinh tế, nhận định về kinh tế chớ không phải chính trị, mặc dầu kinh tế không thể tách rời khỏi chính trị, xuất phát từ chính trị và tác động trở lại đời sống của mỗi con người chúng ta.
“Tôi hơi chậm hiểu lại rất chóng quên nên dù đã lê lết qua hơi nhiều trường ốc (trong cũng như ngoài nước) nhưng trình độ học vấn và kiến thức cũng chả̉ tới đâu, vẫn chỉ ở mức làng nhàng. Nói tóm lại là thuộc loại “xoàng”! Ơ! “Xoàng” thì đã sao nhỉ? Cũng không đến nỗi trăng/sao gì đâu, nếu tôi biết điều (biết chuyện – biết thân – biết phận) hơn chút xíu. Khổ nỗi, tôi lại cứ tưởng là mình cũng thuộc loại đầu óc trung bình (hoặc chỉ dưới mức đó không xa lắm) nên ghi danh học – tùm lum/tùm la – đủ thứ phân khoa: Triết Lý, Tâm Lý, Xã Hội, Nhân Chủng …
Một bài viết ngay sau khi được bầu vào chức Tổng Bí thư đảng CSVN cho thấy ông Tô Lâm đã hiện nguyên hình một người giáo điều, bảo thủ và hoài nghi trong “hợp tác quốc tế” với các nước. Trước hết ông cáo giác: “Các thế lực thù địch, phản động chưa bao giờ từ bỏ âm mưu lật đổ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản, chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.” Lời tố cáo này không mới vì chỉ “nói cho có” và “không trưng ra được bằng chứng cụ thể nào”, giống hệt như những người tiền nhiệm...
- Mình lúc này không muốn theo dõi tin tức nữa. Mệt lắm. - Mình cũng vậy, không đọc báo, chỉ xem phim hoặc nghe thuyết pháp, tránh nhức đầu. - Đời người ngắn ngủi, sao phải tốn thì giờ… - Ở tuổi này, chuyện gì không vui xin miễn, tội gì phải đọc tin tức rồi tự mình làm khổ mình. Trong những năm gần đây, những phát biểu đại loại như trên từ bạn bè khiến những người trong ngành chúng tôi đôi lúc không khỏi ngán ngẫm về công việc báo chí của mình, một việc làm nếu đã không được tưởng thưởng tài chánh tương xứng, thì phần thưởng tinh thần từ ý nghĩa tự nó cũng không đủ bù đắp. Đọc báo hay không đọc báo?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.