Hôm nay,  

Ba Quả Lừa Đầu Năm

05/03/201400:00:00(Xem: 9400)
Trong thông điệp dài đầu năm 2014 Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tô đậm ý định dân chủ hóa và xây dựng nền pháp trị nghiêm minh.

Các cuộc họp của Ban Chấp hành Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam gần đây đều nói đến niềm tin của nhân dân đối với đảng CS đã giảm sút đến mức báo động và ý định của lãnh đạo là khôi phục niềm tin ấy, coi đó là ‘’vấn đề cực kỳ hệ trọng, có quan hệ đến sự tồn vong của chế độ’’, như Tổng bí thư Nguyễn Phú trọng từng nhấn mạnh.

Cuối năm năm 2013, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng công khai tuyên bố đã giao cho Bộ Ngoại giao và Bộ Giáo dục lên phương án kỷ niệm 35 năm cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới (tháng 2 và tháng 3/1979) và đưa cuộc chiến tranh chống xâm lược ấy vào nội dung giáo dục trong môn sử của các trường phổ thông, nhưng sau đó lời hứa đó đã rơi vào câm lặng. Một quả lừa to đùng xúc phạm lòng yêu nước của toàn dân, xúc phạm anh linh hàng chục ngàn chiến sỹ và nhân dân bỏ mình vì Tổ quốc.

Trong thông điệp dài đầu năm 2014 Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tô đậm ý định dân chủ hóa và xây dựng nền pháp trị nghiêm minh, coi đó là «cặp song sinh trong một thể chế chính trị hiện đại‘’. Thật là quý hóa khi những lời vàng ngọc ấy được thốt ra từ miệng một người đứng đầu chế độ độc đảng. Ông cũng đưa ra một phương châm tuyệt vời:’’Người dân có quyền làm tất cả những gì luật pháp không cấm và xử dụng pháp luật để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mình. Cơ quan Nhà nước và cán bộ viên chức chỉ được làm những gì luật pháp cho phép‘’. Phương châm vàng ngọc này rất nên được kẻ thật đẹp treo cao tại cổng các cơ quan công quyền, các trụ sở Ủy ban nhân dân, Công an nhân dân, Tòa án nhân dân, trại giam các cấp…để thực hiện thật đúng, thì sẽ là hạnh phúc cho toàn dân. Nhưng thực tế người ta vẫn làm trái ngược thông điệp này khi dở trò hành hung vợ chồng anh Nguyễn Bắc Truyển, khủng bố chị Bùi Minh Hằng, chị Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và anh Nguyễn Văn Minh khi 3 người này đến thăm vợ chồng anh Truyển ở Đồng Tháp, và vẫn bỏ tù anh Lê Quốc Quân với một bản án kinh tế ‘’trốn thuế‘’ thô bạo, bất chấp sự can thiệp của thế giới văn minh. Vậy thì luật pháp Việt Nam có điều khoản nào cấm công dân không được yêu nước, chống bành trướng, thương yêu đùm bọc nhau trong cơn hoạn nạn, và Nhà nước VN có cho phép tòa án xử theo luật rừng công dân của mình hay không? Hoá ra bản thông điệp đầu năm hay ho đẹp đẽ đến tuyệt đỉnh của ông Nguyễn Tấn Dũng chỉ là một quả lừa to đùng nữa của ngài thủ tướng hay sao ?


Và quả lừa thứ 3 nữa là lời hứa ngày 5/2/2014 tại Geneva của Chính quyền Việt Nam là sẽ thật sự cải tiến, thúc đẩy việc tôn trọng nhân quyền, thì chính những chiến sỹ nhân quyền của Việt Nam khi trở về nước đã bị hành hung và trả thù, khi nhà báo tự do Phạm Chí Dũng được Human Rights Watch mời sang Thụy Sỹ bị chặn lại một cách thô bạo ở sân bay. Và tại Hải Phòng công an đã phá đám, gây rối loạn lễ tang của Cụ Nguyễn Thị Lợi, thân mẫu của cô Phạm Thanh Nghiên, một chiến sỹ nhân quyền - dân chủ yêu nước chống bành trướng Trung Quốc kiên cường. Một quả lừa to đùng nữa cho nhân dân VN, cho toàn thế giới về thực thi và cải thiện nhân quyền của nhà nước độc đảng chuyên nói một đàng làm một nẻo.

Sự bất quá tam. Ba quả lừa to đùng đầu năm là quá đáng, quá nhiều rồi, quá sức chịu đựng của nhân dân và công luận.

Khôi phục niềm tin bằng những quả lừa hoành tráng liên tiếp từ đầu năm như thế thật là một thái độ nguy hiểm, tự mình giáng những tảng đá xuống chân mình, vì ‘’dối trá không thể đi xa’’ là câu châm ngôn dân dã rất thâm thúy và chuẩn xác.

Bùi Tín

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bằng cách làm suy yếu các đồng minh của Mỹ, chính quyền Trump đã làm suy yếu việc răn đe mở rộng của Mỹ, khiến nhiều quốc gia cân nhắc liệu họ có nên có vũ khí hạt nhân cho riêng mình không. Nhưng ý tưởng về việc phổ biến vũ khí hạt nhân nhiều hơn có thể ổn định dựa trên nền tảng của các giả định sai lầm.
Tạp chí TIMES kết thúc cuộc phỏng vấn với Tổng thống Trump nhân dịp đánh dấu 100 ngày ông ta quay lại Tòa Bạch Ốc (20/1/2025) bằng câu hỏi, “John Adams, một công thần lập quốc, vị tổng thống thứ hai của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ (1797 – 1801) đã nói chúng ta là một quốc gia pháp trị, chứ không phải bất kỳ người nào, Tổng thống đồng ý không?” Donald Trump trả lời: “Chúng ta là một chính phủ do luật pháp cai trị, không phải do con người sao? Ồ, tôi nghĩ vậy, nhưng anh biết đấy, phải óc ai đó quản lý luật pháp. Bởi nên, con người, nam hoặc nữ, chắc chắn đóng một vai trò trong đó. Tôi không đồng ý với điều đó 100%. Chúng ta là một chính phủ mà con người tham gia vào quá trình thực thi luật pháp, và lý tưởng nhất là anh sẽ có những người công chính như tôi.”
Chuyện “Ngưng bắn…” kể cho độc giả Bloomington ngày ấy, đã là chuyện quá khứ. 30 tháng Tư năm sau, cuộc chiến trên đất Việt tàn. Chủ nghĩa Cộng sản, nguyên nhân của nạn binh đao, dìm quê hương tôi trong biển máu hàng thập kỷ, cuối cùng đã hưởng hết 70 năm tuổi thọ. Tưởng chuyện đau thương trong một ngày ngưng bắn của gia đình, vì sự an toàn, phúc lợi của loài người, phải trở thành cổ tích. Vậy mà hôm nay, trong thời đại này, chuyện buồn chiến tranh của tôi đang tái diễn...
Mười năm, 20 năm, và nhiều hơn nữa, khi lịch sử kể lại buổi chuyển giao quyền lực hứa hẹn một triều đại hỗn loạn của nước Mỹ, thì người ta sẽ nhớ ngay đến một người đã không xuất hiện, đó là cựu Đệ Nhất Phu Nhân Michelle Obama.
Chiến tranh là chết chóc, tàn phá và mất mát! Có những cuộc chiến tranh vệ quốc mang ý nghĩa sống còn của một dân tộc. Có những cuộc chiến tranh xâm lược để thỏa mãn mộng bá quyền của một chế độ hay một bạo chúa. Có những cuộc chiến tranh ủy nhiệm giữa hai chủ nghĩa, hai ý thức hệ chỉ biến cả dân tộc thành một lò lửa hận thù “nồi da xáo thịt.” Trường hợp sau cùng là bi kịch thống thiết mà dân tộc Việt Nam đã gánh chịu! Hệ lụy của bi kịch đó mãi đến nay, sau 50 năm vẫn chưa giải kết được. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, một nữ chiến binh cộng sản miền Bắc có tên là Dương Thu Hương khi vào được Sài Gòn và chứng kiến cảnh nguy nga tráng lệ của Hòn Ngọc Viễn Đông thời bấy giờ đã ngồi bệch xuống đường phố Sài Gòn và khóc nức nở, “khóc như cha chết.” Bà khóc “…vì cảm thấy cuộc chiến tranh là trò đùa của lịch sử, toàn bộ năng lượng của một dân tộc dồn vào sự phi lý, và đội quân thắng trận thuộc về một thể chế man rợ. Tôi cảm thấy tuổi trẻ của tôi mất đi một cách oan uổng ...
Ngày 30 tháng 4 năm 2025 là một ngày có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong lịch sử Việt Nam đương đại, cũng là dịp để chúng ta cùng nhau hồi tưởng về ngày 30 tháng 4 năm 1975 và những gì mà dân tộc đã sống trong 50 năm qua. Ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã kết thúc chiến tranh và đáng lẽ phải mở ra một vận hội mới huy hoàng cho đất nước: hoà bình, thống nhất và tái thiết hậu chiến với tinh thần hoà giải và hoà hợp dân tộc. Nhưng thực tế đã đánh tan bao ước vọng chân thành của những người dân muốn có một chỗ đứng trong lòng dân tộc.
Điều thú vị nhất của nghề làm báo là luôn có sự mới lạ. Ngày nào cũng có chuyện mới, không nhàm chán, nhưng đôi khi cũng kẹt, vì bí đề tài. Người viết, người vẽ, mỗi khi băn khoăn tìm đề tài, cách tiện nhất là hỏi đồng nghiệp. Ngày 26 tháng 3, 1975, hoạ sĩ Ngọc Dũng (Nguyễn Ngọc Dũng: 1931-2000), người dùng bút hiệu TUÝT, ký trên các biếm hoạ hàng ngày trên trang 3 Chính Luận, gặp người viết tại toà soạn, hỏi: “Bí quá ông ơi, vẽ cái gì bây giờ?”
Sau ngày nhậm chức, Tổng thống Donald Trump đã ban hành hàng loạt sắc lệnh hành pháp và bị một số tòa án tiểu bang chống đối và hiện nay có hơn 120 vụ tranh tụng đang được xúc tiến. Trump cũng đã phản ứng bằng những lời lẽ thoá mạ giới thẩm phán và không thực thi một số phán quyết của tòa án. Nghiêm trọng hơn, Trump ngày càng muốn mở rộng quyền kiểm soát hoạt động của các công ty luật và công tố viên nghiêm nhặt hơn. Trong khi các sáng kiến lập pháp của Quốc hội hầu như hoàn toàn bị tê liệt vì Trump khống chế toàn diện, thì các cuộc tranh quyền của Hành pháp với Tư pháp đã khởi đầu. Nhưng Trump còn liên tục mở rộng quyền lực đến mức độ nào và liệu cơ quan Tư pháp có thể đưa Trump trở lại vị trí hiến định không, nếu không, thì nền dân chủ Mỹ sẽ lâm nguy, đó là vấn đề.
Khi Bạch Ốc công bố công thức tính thuế lên các quốc gia với các thang thuế khác nhau, người ta nhận ra đó chỉ là một một phép tính toán học căn bản, chẳng liên quan đến kinh tế học hay mậu dịch lẫn các dữ liệu thực tế nào cả. Chúng chỉ là những số liệu vô nghĩa và phi lý. Việt Nam không đánh thuế hàng Mỹ đến 90% và đảo hoang của những chú chim cánh cụt có liên quan gì đến giao thương. Điều này thể hiện một đối sách vội vã, tự phụ và đầy cảm tính, cá nhân của Donald Trump nhằm tạo áp lực lên thế giới, buộc các nước tái cân bằng mậu dịch với Mỹ hơn là dựa trên nền tảng giao thương truyền thống qua các hiệp ước và định chế quốc tế. Hoặc nhỏ nhặt hơn, để trả thù những gì đã xảy ra trong quá khứ: Trump ra lệnh áp thuế cả những vật phẩm tâm linh từ Vatican đưa sang Mỹ như một thái độ với những gì đức Giáo Hoàng Francis từng bày tỏ.
Tổng thống Donald Trump vào hôm qua đã đột ngột đảo ngược kế hoạch áp thuế quan toàn diện bằng cách tạm dừng trong 90 ngày. Chỉ một ngày trước đó đại diện thương mại của Trump đã đến Quốc Hội ca ngợi những lợi ích của thuế quan. Tuần trước chính Trump đã khẳng định "CHÍNH SÁCH CỦA TÔI SẼ KHÔNG BAO GIỜ THAY ĐỔI". Nhưng Trump đã chịu nhiều áp lực từ những nhân vật Cộng Hòa khác, các giám đốc điều hành doanh nghiệp và thậm chí cả những người bạn thân thiết, đã phải tạm ngừng kế hoạch thuế quan, chỉ duy trì thuế căn bản (baseline tariff) 10% đối với tất cả những đối tác thương mại.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.