Hôm nay,  

Thổn thức

31/12/201100:00:00(Xem: 13919)

Thổn thức

BS Mai Băng Thanh

Mấy hôm nằm trên giường bệnh, lòng đã dặn lòng không được suy nghĩ mông lung, nhưng nhìn qua khe cửa, thấy ánh nắng mặt trời rạng rỡ thì lòng tự hỏi lòng, mình còn có bao nhiêu ngày để nhìn thấy ánh sáng mặt trời nữa .

Một trận mưa chiều , bầu trời u ám, những hạt mưa tí tách rơi, tôi lại buột miệng sao mưa buồn quá , rồi lại chạnh lòng tự hỏi , đến một ngày nào thì sẽ không thấy mưa buồn nữa ????

Từ khi tôi ngã bệnh , chồng tôi không rời xa tôi nửa bước. Anh dịu dàng dành tất cả phần chăm sóc tôi , cương quyết không mướn người giúp việc . Nhìn anh tự tay chăm sóc cả những phần dơ bẩn nhất , rồi đến cả những phần tế nhị nhất , nhiều lần tôi đã không kềm được cảm xúc . Tôi òa lên khóc như một đứa trẻ lên ba , nức nở : Em không muốn sống thêm nữa... Anh đã nhẹ nhàng an ủi tôi , vì anh biết tôi đang rất mong manh .

Tôi là một người đàn bà nhiều nghị lực . Việc đổ một giọt nước mắt đối với tôi rất khó khăn . Nhiều khi đối diện với nhiều trái ngang của cuộc sống , tôi đã muốn khóc cho lòng nhẹ nhàng bớt , nhưng vẫn không thể nào khóc được.

Vậy mà giờ đây tôi trở nên mong manh như hạt sương mai . Tôi dễ khóc , không phải vì buồn hay hối tiếc cho số phận mình ngắn ngủi , mà vì tình yêu thương của những người chung quanh tôi.

Tôi đã sẵn sàng đón nhận điều xấu nhất xảy ra cho cuộc đời tôi . Bởi vì tôi vẫn hiểu rằng , cuộc sống là quy luật Sanh , Lão , Bệnh , Tử của tạo hóa. Bây giờ tôi đang ở trong quy luật thứ ba , rồi sẽ đến dấu chấm tận cùng của sự lạnh lùng . Cát bụi sẽ trả về cát bụi . Từ lâu tôi vẫn quan niệm rằng : Hãy sống như thế nào mà lúc tôi sinh ra mọi người cười khi tôi cất tiếng khóc chào đời , và khi tôi ra đi , tôi sẽ mỉm cười thì những người chung quanh tôi đều khóc . Tôi không phải là một thánh nhân , mà là một người đàn bà bình thường trong cuộc sống . Tôi chỉ đem tấm chân tình đối đãi với tất cả mọi người . Tôi chỉ biết phải làm người con hiếu thảo với cả tứ thân phụ mẫu , làm người vợ đúng nghĩa đối với chồng , làm người mẹ hiền đối với con cái .

Tôi sống chan hòa với tất cả mọi người . Lúc nào tôi cũng muốn đem niềm vui đến cho bạn bè chung quanh mình . Tất cả đắng cay , mặn chát của cuộc đời , tôi thường nuốt ngược vào trong . Tôi muốn mọi người xung quanh tôi được vui . Ở nhà chỉ có hai vợ chồng , tôi thường tíu ta tíu tít kể cho anh nghe nhiều chuyện trên trời dưới đất . Lúc nào anh cũng lắng nghe tôi nói . Có khi tôi lại nghêu ngao hát, những bài hát không đầu , không đuôi . Tôi muốn cuộc sống vui vẻ, không tham vọng nhiều tiền tài hay danh lợi , chỉ cần một cuộc sống bình dị , không xa hoa phù phiếm . Với tôi như vậy đã là quá đủ cho một đời người .

Vậy mà nay tạo hóa trêu ngươi . Người muốn thử thách tôi , hay muốn trừng phạt tôi, vì tôi thường tỏ ra rất bình thản khi đón nhận căn bệnh nan y của thế kỷ . Tôi vẫn thường nói với chồng tôi một cách rất tự nhiên rằng , nếu tôi mắc bệnh , hãy để tôi tự xử . Nhưng nay, tôi đâu có quyền làm theo ước nguyện của mình . Chồng tôi níu kéo tôi hằng giây, hằng phút. Anh luôn lo sợ cái ngày mà tôi không còn hiện hữu . Anh sợ mất tôi. Ôi, cái nghĩa tào khang sao mà nó thiêng liêng đến như vậy? Bên anh đâu còn hình ảnh người phụ nữ trong ngọc trắng ngà, vui tươi, sinh động . Bây giờ là một cơ thể bệnh hoạn rã rời , với vết mổ chằng chịt . Tôi xót xa nhìn lại chính mình , nghẹn ngào cho sự thay đổi đột ngột. Rã rời thân xác , trí tuệ của tôi có còn chăng sự minh mẫn của ngày nào ??

Ước nguyện tự AN TỬ không thành, tôi phải chấp nhận sự hành xác . Ngay phút giây được đưa ra khỏi phòng mổ, tôi đã cảm nhận được cơn đau muốn xé nát cả con người mình . Tôi không khóc, không đổ một giọt nước mắt cho cơn đau thể xác , nhưng tâm hồn tôi gào thét đớn đau như sóng thần cuồn cuộn. Tôi cắn chặt răng, cố mỉm cười với gương mặt của chồng tôi đang cúi sát nhìn tôi vì lo lắng . Anh không thể tự mình đi xe được . Dắt xe ra khỏi nhà, anh vấp té mấy lần . Quá nguy hiểm nên con tôi bắt anh phải đi xe taxi để lên Bệnh Viện thăm tôi . Tôi cố nói với anh rằng tôi khỏe , tôi không sao , nhưng nhìn trong ánh mắt của anh , tôi biết rằng anh không thể tin rằng tôi nói thật . Hình ảnh tôi sinh động , ham công tiếc việc vẫn còn nguyên vẹn trong anh mà . Tất cả đều xảy ra quá đột ngột , nên làm sao anh có thể tin rằng người đang nằm trên giường bệnh là tôi , người đang níu kéo cuộc sống vì anh là tôi ???

Những gương mặt thân yêu lần lượt cúi xuống nhìn tôi với nhiều thương cảm . Những giọt nước mắt của các em từ Huế bay vào , và từ trên Dalat đi xuống rơi trên gương mặt tôi . Những giọt nước mắt của tình anh chị em , nồng nàn , nhưng mặn chát . Rồi những gương mặt bạn bè thân quen , nhạt nhòa những giọt lệ ân tình . Các bạn khóc cho tôi , cho cuộc đời ngắn ngủi của tôi .Những gương mặt thân tình yêu thương nhiều quá!!! Tôi đếm sao hết được , kể sao hết được khi trang giấy thì ngắn mà tình cảm bạn bè thì quá dài . Đằng sau xa xa , hình ảnh những cô bạn thân thương đang khóc ngất . Tôi cảm thấy hạnh phúc trào dâng , nhưng trong lòng thì nước mắt tràn lên như những cơn sóng trong những ngày biển động mạnh , cuốn phăng tất cả chút tàn hơi còn sót lại trong cơ thể bệnh hoạn rã rời của tôi . Nhìn xuống thấy Mỹ Hạnh đang chăm chút cho thân thể của tôi , tôi cảm động không thốt được nên một lời nào . Hình ảnh người phụ nữ mạnh mẽ, năng động nay đâu rồi???? Tôi muốn gào thét lên thật to, cho tiếng gào vang đến tận Trời cao , tại sao? tại sao? nhưng tôi đành bất lực .

Rồi các bạn ở khắp nơi : Huế , Dalat , cả nửa vòng trái đất và nhiều nhiều nữa , gọi điện thoại về từ rất nhiều nơi . Các bạn cũng khóc ngất cho số phận của tôi. Tôi không còn chút hơi tàn để trả lời điện thoại . Con gái tôi thay mặt gia đình cám ơn sự quan tâm của các bạn . Nhiều lúc tôi nghe tiếng sụt sùi của con khi đang tiếp chuyện điện thoại . Tôi quay mặt vào trong , cố che dấu những giọt nước mắt đang chực trào thành dòng suối trên khóe mắt .

Những viên thuốc mang nặng ân tình được các bạn gửi trao cho tôi chống chọi với căn bệnh ác tính . Những chén cháo ly sữa .. gói gọn yêu thương được các bạn thay nhau mang đến cho tôi . Tôi uống từng viên thuốc , ăn từng muỗng cháo , uống từng ngụm sữa…mà như nuốt trọn tình cảm yêu thương của các bạn dành cho tôi .

Như vậy đó , cuộc sống vô thường nhưng tràn ngập yêu thương . Tôi không biết tôi sẽ kéo dài cuộc sống như thế nào , khi chỉ thị của thần chết đã xem mặt , đặt tên? một tháng , một năm hay vài năm nữa? Điều tôi không thể nào biết được . Tôi chỉ biết những ngày tháng sắp tới , tôi phải chiến đấu với bệnh tật bằng những đợt thuốc hóa trị tàn phá tế bào ung thư nhưng đồng thời cũng sẽ tàn phá cơ thể tôi . Cầm trên tay cái đầu tóc giả do bạn bè trao tặng , tôi cảm thấy thật ngậm ngùi .

Tứ thân phụ mẫu đều đã quy tiên . Đó là hạnh phúc của tôi , khi tôi đã làm tròn chữ hiếu , lo cho cha mẹ hai bên mồ yên mả đẹp . Nếu cha mẹ tôi còn sống , ông bà sẽ rất đau đớn và vật vã khi đứa con yêu thương mắc vào căn bệnh ác tính này . Vì vậy, ơn Trời, tôi không phải chứng kiến những giọt nước mắt của cha mẹ , vì chắc chắn rằng điều đó sẽ làm tôi đau khổ nhất .

Tôi chỉ muốn nói với người bạn đời yêu thương rằng : Em xin lỗi , em đã không thể theo anh đến tận ngày răng long đầu bạc để cùng nhau chia xẻ vui buồn trong cuộc sống mà em phải ra đi trước . Chỉ mong anh đón nhận nghịch cảnh , chấp nhận hoàn cảnh không thể nào thay đổi được . Chỉ ước mong anh sống thật bình yên trong những ngày không có em . Tôi muốn nhắn nhủ với con cái rằng : Hãy yêu thương nhau khi còn có thể . Hãy xây dựng hạnh phúc gia đình bền chặt , dạy dỗ con cái thành người hữu dụng cho gia đình và cho xã hội.

Tôi muốn nhắn nhủ với các em tôi rằng : Chị được chào đời trước thì ra đi trước là chuyện đương nhiên . Hãy sống thật tốt và bảo vệ gia tộc từ đường như truyền thống của gia đình được cha mẹ hun đúc từ khi chúng ta còn trẻ dại.

Lời cuối cùng , tôi muốn nói với bạn bè và những người quen biết hay không quen biết , nhưng đã quan tâm , chia xẻ nỗi đau của tôi bằng email , điện thoại , hay lời thăm hỏi từ khắp nơi : Tôi xin tri ân tất cả những gì các bạn đã gửi trao cho tôi . Tôi sẽ chiến đấu như mong ước của gia đình và bạn bè , nhưng nếu lực bất tòng tâm thì xin các bạn nghĩ cho rằng : Tôi luôn luôn hiện hữu trong lòng của các bạn . Khi lật những hình ảnh trong album , các bạn sẽ vẫn thấy tràn ngập hình ảnh của tôi với nụ cười rạng rỡ . Khi mở blog Tiengsonghuong ra , các bạn cũng vẫn nhìn thấy tôi sống động với nhiều bài viết từ tâm tư trong cuộc sống đời thường của tôi . Chiếc thuyền nhỏ chở cuộc đời tôi đã vượt qua nhiều thác ghềnh , bão táp , vượt qua nhiều sóng gió, phong ba , nay sắp đưa tôi đến một bến bờ bình yên vĩnh cữu .

Đừng khóc vì thương tiếc tôi , mà hãy vui mừng cho tôi, vì tôi đã sống một cuộc sống có ý nghĩa .

Và tôi sẽ bất tử trong lòng những người yêu thương tôi .

BS MAI BĂNG THANH

Tháng 12 năm 2011

Ý kiến bạn đọc
26/07/202515:22:57
Khách
Khó mà có được một người chồng như vậy , đó là một niềm an ủi lớn lao cho người bệnh.
31/12/201119:22:25
Khách
Bài viết rất hay, xin cho một tí góp ý tiếu lâm, sở dĩ ông xã đã chăm sóc cho cô rất kỷ, bởi vì, nếu không, cô sẽ gọi luật sư vào tận gường bệnh để thay đổi tên người thừa hưởng bảo hiểm nhân thọ. Vui.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sartre là con người hoài nghi muôn thuở nổi trôi giữa hai cực Hiên Hữu và Hư Vô- L'Être et Le Néant. Chủ thuyết Existentialisme của Jean Paul Sartre là hiện thân của nước Pháp và Châu Âu ở hậu bán thế kỷ thứ XX. Charles De Gaule có lý khi ông bảo Sartre là nước Pháp- "Sartre, c'est la France"./.
Chúng ta nên công nhận rằng "cuộc tranh luận về lạm phát" hiện nay như là những gì mà nó đang là: một dấu vết sai lầm được đặt ra bởi những người tìm cách cản trở những nỗ lực của chính quyền Biden để giải quyết một số vấn đề cơ bản nhất của Mỹ. Thành công đòi hỏi nhiều công chi. Cuối cùng, Hoa Kỳ cũng may mắn có được giới lãnh đạo kinh tế mà họ sẽ không chịu khuất phục trước nỗi sợ hãi.
Trước khi hạ cánh an toàn, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã không quên bầy tỏ sự quan ngại sâu sắc về cái mối tình hữu nghị (rất) mong manh giữa nước ta và nước bạn: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc.”
Hôm nay tôi và quý vị là người được đón nhận ngày lễ quốc gia đầu tiên để ghi nhớ ngày Juneteenth. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào lịch sử để ôn và tìm hiểu thêm về ngày này và hi vọng từ đó chúng ta sẽ có những bài học sẽ làm cho cuộc sống ta thêm phần ý nghĩa về tình người cũng như đạo đức.
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.