Hôm nay,  

Phóng Sinh

02/08/200800:00:00(Xem: 10125)

Mái ấm gia đình riêng nho nhỏ, đôi khi còn gọi là Tổ Ấm Gia Đình nữa; Trong Tổ Ấm ấy có: Cha Mẹ, Vợ Chồng, Con Cái; Sự sum họp sống chung trong tình thương yêu lẫn nhau như thế gọi là hạnh phúc gia đình.

Chúng ta trân quí nhau, trân quí cái hạnh phúc thiêng liêng của gia đình mình: Trên kính, dưới nhường, đắng cay, ngọt bùi, phúc cùng hưởng, họa cùng đau, cùng học hỏi tinh tấn, cùng bao bọc hy sinh cho nhau và cùng cố gắng chu toàn, cũng như bảo vệ nhau về mọi mặt để bảo tồn mãi cái hạnh phúc gia đình riêng tư đó.

Nhưng nếu có những tai biến, hoạn nạn xảy ra, hoặc có những hoàn cảnh không hay phải chia lìa, hoặc trong gia đình có ai chết là chúng ta lâm ngay vào cảnh kẻ mất người còn, biệt ly tan tác thì ai lại không khóc lóc, đau thương, cô đơn, và buồn thảm!

Với loài người là như thế, thì với loài vật cũng chẳng khác gì! Chúng cũng có tình cảm, cũng thương yêu, cũng biết hy sinh, đùm bọc, bảo vệ nhau và cũng có bổn phận trách nhiệm với nhau.

Nếu chúng ta quan sát kỹ sẽ thấy:

* Cảnh gà mẹ phồng mang, dương cánh bao bọc đàn gà con khi thấy diều hâu đến bắt con mình!

* Cảnh chó mẹ gầm gừ thật dữ dằn nếu có ai đụng đến chó con của nó!

* Cảnh một tổ chim ríu rít, hạnh phúc ấm êm...Hằng ngày chim bố và chim mẹ thay phiên nhau đi kiếm mồi về nuôi mớm đàn chim con...đến khi bị tai biến! Các chim con bị bắt, tổ chim tan tành! Trước cảnh tang thương ấy chim bố và chim mẹ về nhớn nhác, ngỡ ngàng...cứ bay lòng vòng quanh quẩn mãi để lùng kiếm và réo gọi các chim con, chúng gọi thất thanh! Chúng gọi thảm thiết! Tiếng chim như khóc lóc, như than van, như đứt ruột, đứt gan! Cứ thế quẩn quanh mãi nơi tổ chim bị phá hủy và mất con!

Rồi đến độ quá đau thương chim mẹ chết! Chim bố lẻ loi, lạc lõng, cô đơn một mình, nhưng vẫn không rời chỗ ấy. Suốt ngày đêm xào xạc, héo hắt, xác xơ, hót lên những tiếng hót cô đơn, não nùng, bi thương nhất, và cuối cùng chim bố cũng lại chết theo chim vợ và các chim con!

Thật là cảm động, đáng kính trọng và đáng ca tụng biết bao về tình thương yêu gia đình giữa vợ chồng, con cái quá ư là thắm thiết và thiêng liêng đến như vậy của loài vật!

Ấy thế mà sao chúng ta nỡ nào:

* Ăn uống no say bằng thân mạng của chúng qua những đám cưới, đám ma, giỗ tết, sinh nhật, thượng thọ, thăng quan tiến chức, tiệc tùng này, nọ...

* Và chúng ta nỡ nào:

Vui sướng, hạnh phúc, khoái khẩu bằng những máu đổ thịt rơi với những tiếng hú hãi hùng, tiếng kêu khóc vì đớn đau kinh hoàng đến cùng tột của những con vật vô tội kia, không có một chút tự vệ! Không có một ai đoái hoài, che chở, xót thương! Chúng đang bị bắt nạt, đang bị giết để làm thức ăn nuôi sinh mạng loài người; Nhưng loài người quá ích kỷ chỉ nghĩ đến cái lợi cho mình mà quên đi cái cảnh cha lìa con, vợ lìa chồng, xảy đàn, tan nghé của những con vật đáng thương này!

Vậy mà sao chúng ta vẫn mê sảng vui cười với những lời chúc tụng không ngớt... Nào là sự báo hiếu tạ ơn; Nào là mừng này, mừng nọ bằng những bữa tiệc linh đình toàn là thân mạng của những con vật tội nghiệp đó! Chúng ta liên hoan, nhảy nhót với nhau; Càng yêu thương nhau nhiều thì lại càng tiếp cho nhau ăn thật nhiều những miếng gọi là thịt ngon! Chính là thân thể của những sinh vật bị uy hiếp, hy sinh một cách hết sức vô lý!

Còn rất nhiều cái phi lý dã man độc ác khác:

* Có nhiều người mê tín dị đoan đã đem giết những con vật vô tội như: Trâu, bò, lợn, gà, chim, cá v...v...làm vật cúng tế, đút lót cho các vị Thần, Thánh như: Thần Sông, Thần Núi, Thần Nước, Thần Lửa... để xin tha mạng sống của mình bằng cách thay thế thân mạng của những con vật ấy.

* Và có nhiều người bảo rằng: "Phải giết những con vật để trao đổi" mới có thể xin được:

- Mưa thuận gió hòa

- Mùa màng tươi tốt

- Của cải như nước

- Giàu sang lâu bền

- Mạng sống trường thọ...

Hiện nay vẫn nhan nhản khắp mọi nơi, mọi chỗ ở một số quốc gia Á Đông! Họ vẫn đang bẫy, đang bắt, đang lưới, đang mua bán súc vật chim muông, cua cá... Dùng thân phận của những con vật này mà Phóng Sinh để cầu an, cầu phúc, cầu hòa bình, cầu tai qua nạn khỏi, cầu tiêu trừ tật bệnh, cầu tăng thêm tuổi thọ để sống lâu....

Những hành động này hoàn toàn Vô Minh, thiếu suy xét, không hợp lý, không hợp sự, không hợp đạo đức!

Hỏi rằng có ai muốn những tai nạn và sự chết chóc như:

*  Bị bắt bớ, bị giăng bẫy, bị đem đi bán như các loài muông thú đang bị hàng ngày!

*  Có ai muốn cảnh mất nhà, mất tổ ấm, mất nơi trú ẩn như những tổ chim đang bị phá hủy!

*  Có ai muốn cảnh vợ chồng, con cái bị chia lìa, gia đình tan nát như cảnh huống của những thú rừng, của chim chóc!

*  Có ai muốn bị giết để thế mạng, để làm vật cúng tế và làm thức ăn như muôn loài thú vật đang bị hy sinh từng giây, từng phút!

Dĩ nhiên là không ai muốn những sự thống khổ như vậy! Dù là loài người hay loài thú; Chẳng ai không tham sống, sợ chết! Chẳng ai không trân quí và bảo vệ một cách tối đa cho thân mình, cùng những gì thuộc về mình, vì đó là cái hạnh phúc của mình và của gia đình riêng mình!

Chúng ta Vô Minh chỉ vì tư lợi cho bản ngã! Đã thích ăn ngon nhưng lại đê hèn đổ tội cho Chúa với câu:

"Vật Dưỡng Sinh"

Trong khi hình ảnh Chúa nâng niu, thương yêu bồng từng con Cừu, thì câu nói đó chắc chắn không phải là của Chúa rồi!

Cũng như trong Kinh, Đức Phật dạy:

"Ai gieo Nhân nào thì sẽ gặt Quả ấy"

Tức là: Nghiệp Lành hay Nghiệp Dữ đều do chính chúng ta tự tạo, thì cũng chính chúng ta phải tự gánh lấy! Chứ không một ai có thể gánh chịu hộ mình được! Cho nên đã tự cột thì cũng tự mình phải cởi! Vậy làm sao mà bắt thú vật thế mạng, chịu tội cho mình được! Làm như thế đã chẳng được gì, mà còn bị cái tội giết mạng thì phải đền mạng là lẽ tự nhiên!

Do đó việc Phóng Sinh muông thú, chim chóc thì cũng vậy! Dĩ nhiên là chẳng được gì mà còn bị cái Nghiệp Dữ là làm xẩy đàn, tan nghé, chia vợ, rẽ chồng chúng, làm con cái chúng lạc lõng bơ vơ! Làm gia đình chúng bị chia ly tan nát! Việc làm như vậy mà bảo là Phóng Sinh cho chúng, làm ơn, làm phúc cho chúng nghĩa là sao" Người ta đang tự do ở trong rừng: Hạnh phúc ấm êm, vợ vợ chồng chồng, con cái ríu rít trong tổ ấm...Thì mình đi săn, đi bắt rồi đem bỏ tù, đem nhốt người ta trong lồng, trong chậu! Chật chội, nghẹt thở và đói khát để chờ đợi có người mua, rồi lại phải chờ đợi ngày giờ được đem đi thả!

*  Ôi! Có khi chưa được thả thì đã chết, vì nghẹt thở, vì chật chội vì quá đông...

*  Mà cho dù có được thả thì cũng đã lạc đàn, lạc tổ rồi, biết nơi đâu mà về!

Như thế thì hỏi rằng đã Phóng Sinh cho ai" Và liệu có chút phúc đức nào không" Hay ngược lại, toàn là tạo Ác Nghiệp để rồi phải trả Quả:

"Gieo gió thì phải gặt bão" là lẽ công bằng nhất, không sao tránh khỏi được!

Thật ra chúng ta làm những việc ngớ ngẩn, tội lỗi ấy chỉ vì chúng ta sống trong thế giới Nhị Biên với cái Tâm Thức Phân Biệt của mình lúc nào cũng:

- Sang - Hèn

- Cao  -  Thấp

- Giỏi -  Dốt

Nên chúng ta đã tự :

¢ Coi trọng thân mạng mình quá mức mà khinh khi thân mạng súc sinh!

¢ Tự đặt mình ở một địa vị quá cao, còn loài vật thì quá thấp!

¢ Tự tôn vinh mình là cao sang, còn súc vật thì hèn hạ!

¢ Tự nghĩ mình là giỏi giang, còn súc sinh thì ngu dốt!

Do đó mà cái tính ích kỷ, ngạo mạn ngày càng tăng trưởng nên đã ác độc đến nỗi giết hại họ, ăn cướp mạng sống của họ để nuôi mạng sống của mình, rồi lại mưu mô thủ đoạn dùng thân mạng của họ để thủ lợi, mua bán và làm vật đổi chác cho những ai cần thế mạng, cần thức ăn để nuôi mạng sống, cần vật đút lót để mà xin xỏ đủ điều.

Khi đã thấu rõ vấn đề thì chúng ta:

*  Không nỡ nào dùng thân mạng súc vật làm thức ăn nữa!

*  Không nỡ nào dùng thân mạng súc vật làm đồ cúng tế để đền ơn, đáp nghĩa hay thế mạng nữa!

*  Không nỡ nào dùng thân mạng súc vật làm tiệc tùng, ăn mừng này, nọ nữa!

*  Không nỡ nào dùng thân mạng chúng làm vật hy sinh để trao đổi, khấn khứa, đút lót, xin xỏ đủ điều nữa!

*  Và cũng không còn nỡ nào dùng thân mạng súc vật làm việc Phóng Sinh để cầu phước, cầu tuổi thọ, cầu hòa bình, cầu hết bệnh tật, cầu tiêu tai nghiệp chướng nữa!

Nếu làm được như vậy thì :

*  Ngoài chợ, trong tiệm ăn không còn ai mua bán thân mạng ai nữa! Và việc đi săn bắn, đi lưới, đi bẫy cũng tự ngừng!

*  Khi chúng ta không sát sinh nữa thì tuổi thọ tự tăng, phúc đức tự tới!

*  Khi chúng ta đóng cửa được tất cả các lò sát sinh hàng loạt ấy đi, thì tự nhiên có hòa bình, không còn có chiến tranh và con người cũng không còn phải chết hàng loạt vì chiến tranh nữa, bởi Nhân Quả Nghiệp Báo của sự sát hại sinh linh tập thể vẫn đang hiện hữu hằng ngày, hằng giờ trong những lò sát sinh ở khắp mọi nơi, mọi chỗ và mọi quốc gia.

Tóm lại, chỉ việc ngưng Phóng Sinh và Sát Sinh là chúng ta:

-  Tự cởi được ác nghiệp!

- Tự tiêu tai nghiệp chướng!

- Tự tăng tuổi thọ!

- Tự động hòa bình!

- Tự động an lạc!

Và không còn cần phải đi cầu Đông, cầu Tây để đút lót, để lạy van, để xin xỏ mà bị lọt vào vòng mê tín dị đoan để tự tạo nghiệp dữ!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đọng trên hoa, trên lá, giọt sương năm xưa gợi ra cõi trong vắt, bình an, đẩy hồn ta vào chốn không bến không bờ, mênh mông, tịch mịch. Những đêm không trăng sao, ta cũng thấy trong cõi mịt mùng sự an hòa, tĩnh mịch ấy. Nhưng cõi tịch mịch của thăm thẳm trời đêm thì lạnh lẽo, vô hồn. Cõi mênh mông cảm từ giọt sương có phơn phớt nắng mai, thấp thoáng màu lá, màu hoa, bao giờ cũng ấm áp, man mác niềm vui nhẹ nhàng, thanh thoát như sương khói, như tơ. Giọt sương quen thuộc, thân yêu ấy đã biến mất, đã trôi vào quá khứ cùng lịch sử của vũ trụ mất rồi. Dù vẫn giữ hình thái, dung nhan của muôn triệu năm trước, giọt sương hôm nay đang mang trong lòng một sự ồn ào khủng khiếp. Vô lượng vi phân tử, sóng radio của điện thoại di động mang theo những lời thủ thỉ thân yêu, gay gắt tranh luận, ầm ầm giận dữ, đắng cay nhiếc móc, nỉ non than thở, tiếng khóc, tiếng cười, nỗi bi thương, cơn cuồng nộ – đủ món hỉ nộ ái ố – … điệp điệp, trùng trùng lướt qua giọt sương liên miên từ lúc nó chào đời
Các cuộc xung đột giữa Do Thái với Palestine cùng khối Ả Rập là vấn đề nan giải cho Hoa Kỳ lẫn thế giới bởi Do Thái không hề nhượng bộ, luôn có những hành động cứng rắn và trả đũa tàn bạo. Cuộc xung đột hiện nay xảy ra khi Do Thái trục xuất sáu gia đình Palestine tại Đông Jerusalem, là điều mà Do Thái từng bước thực hiện với người dân Palestine từ nhiều năm qua.
Tôi yêu những nông dân thôn Hoành, tôi yêu những nông dân Dương Nội. Yêu cái hồn của đất – nơi con người đang phải đối mặt với phong ba bão táp; nơi con người bước trên nghịch cảnh bằng sự cao quý và khí phách của riêng mình. Tôi có một niềm tin vững chắc rằng lòng tử tế và sự dũng cảm của họ sẽ lan toả và lan rộng.
Từ Văn phòng Viện Tăng Thống, tuy chỉ tồn tại trên danh nghĩa, trong phận sự bảo trì ấn tín của Viện Tăng Thống, kế thừa tâm nguyện của Đức Đệ Ngũ Tăng Thống qua phú chúc di ngôn của Ngài trước ngày thị tịch; chúng tôi trên nương tựa uy đức Tăng già và đạo lực gia trì của Chư tôn Trưởng lão, kính gởi đến Chư tôn Hòa Thượng, Chư Thượng tọa, Đại đức Tăng-già nhị bộ, cùng tất cả bốn chúng đệ tử, tâm nguyện Bồ-đề được thể hiện qua các kỳ họp đã nêu, ước mong tất cả bằng Bồ-đề nguyện và Bồ-đề hành, bằng đức lực, trí lực, và tài lực, với hằng tâm và hằng sản, đồng tâm nhất trí góp phần công đức vào sự nghiệp hoằng pháp lợi sanh mà Chư Thánh Đệ tử, Lịch đại Tổ sư, bằng hùng lực và trí tuệ, bằng từ bi và nhẫn nhục, khoan dung, trải qua vô vàn gian nan chướng duyên trở ngại, đã mang ngọn đèn chánh pháp đến những nơi tăm tối, cho những ai có mắt để thấy, dựng dậy những gì đã sụp đổ, dựng đứng những gì đang nghiêng ngả.
Ngày Phật đản sanh là ngày vui, ngày thiêng liêng và trọng đại của nhân loại. Dù là với truyền thống nào, tông môn pháp phái nào, dù ở quốc độ nào… Người con Phật cũng đều hoan hỷ và thanh tịnh thân tâm để tưởng niệm đức Phật.
Thì tôi cũng nói cho hết lẽ như thế. Chớ bao nhiêu lương dân ở Văn Giang, Dương Nội, Thủ Thiêm, Lộc Hưng… đang sống yên lành mà Đảng & Nhà Nước còn có thể nhẫn tâm biến họ thành những đám dân oan (vật vã khắp nơi) thì cái chính phủ hiện hành có xá chi đến những khúc ruột thừa ở Cambodia.
Bàn về kinh tế không thể không nhắc đến tiền. Tiền không mua được hạnh phúc nhưng không có tiền thì…đói. Tiền mang lại tự do (có tiền mua tiên) hay biến con người thành nô lệ đồng tiền. Con nít lên 3 đã biết tiền dùng để mua bánh kẹo, vậy mà các kinh tế gia giờ này vẫn không đồng ý chuyện tiền để làm chi!
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.