Hôm nay,  

Công Án

13/04/200700:00:00(Xem: 13771)

Công án: Hãy lắng nghe tiếng vỗ của một bàn tay" Khi công an bịt miệng Cha Lý.

Bước vào cửa thiền, ít thiền sinh nào không biết đến công án nổi tiếng “Tiếng vỗ của một bàn tay”.

Khi Thiền-sư Bạch Ẩn đưa một bàn tay lên và bảo lớp thiền-sinh đang lặng lẽ, chăm chú ngước nhìn ngài, là hãy lắng nghe tiếng vỗ của một bàn tay, thì tất cả thiền sinh hiện diện đều ngơ ngẩn vì trong tâm phân biệt đã lập tức khởi niệm “Chỉ có một bàn tay, làm sao tạo nên âm thanh của tiếng vỗ"”.

Chẳng phải môi trường nào cũng có một Ma-Ha-Ca-Diếp như trong pháp Hội Linh Sơn, để khi Đức Thế Tôn im lặng đưa bông sen lên thì khắp chúng hội ngơ ngác và bận rộn với ý nghĩ “Đức Thế Tôn đang làm gì đó" Sao giơ bông sen mà chẳng dạy chi"” Chỉ mình Ma-Ha-Ca-Diếp an nhiên, thanh thoát lặng lẽ mỉm cười vì đang thực sự tiếp xúc với giây phút hiện tại, với sự có mặt của bông sen chứ không quẩn quanh với sự việc bông sen được đưa lên. Bông sen đang có mặt. Ma-Ha-Ca-Diếp đang có mặt và người đang mỉm cười với hoa. Qua con mắt của chánh-pháp-nhãn-tạng, Đức Thế Tôn đã nhìn thấy người đệ tử vừa đạt ngô. Và giai thoại Niêm Hoa Vi Tiếu là thực chứng sự mầu nhiệm của vô ngôn, bất khả tư nghì.

Vậy, âm thanh nào là tiếng vỗ của một bàn tay"

Chính từ dấu hỏi mà câu nói này trở thành công án vì công án, nếu được hiểu theo nghĩa đơn giản chỉ là vấn đáp giữa thiền-sư và thiền-sinh, do vị thầy muốn dẫn đạo đệ tử đặt trọng tâm quán sát vào điều gì thì thầy đặt ra đề án về điều đó để khai ngộ thiền-lý cho trò. Khi thiền-sinh quán chiếu đề án mà thầy đặt ra - danh từ thiền gọi là tham công án - thì thiền sinh cần ngồi trong tư thế tĩnh lặng, gom thân, tâm, ý về một mối. Đó là tọa thiền, là một, trong những phương tiện để giải đáp công án.

Sở dĩ tôi chợt nhớ lại công án “Tiếng vỗ của một bàn tay” của thiền-sư Bạch Ẩn vì suốt nhiều ngày qua, trên mạng lưới toàn cầu đều phổ biến tấm hình độc đáo, cảnh công an CSVN mặc thường phục, đưa tay bịt miệng Cha Nguyễn Văn Lý trong phiên tòa dựa theo luật rừng mỗi khi chính quyền muốn bắt bớ, giam cầm một người dân nào đòi quyền làm người.

Tôi phải xin lỗi thiền-sư Bạch Ẩn vì khi nhìn tấm hình đó, tôi bật ngay ra một “cong án” (cong, chứ không phải công!) Phàm cái gì cong là vì đã bị uốn, bị bẻ, bị nắn, bị biến dạng. Cái cong án tôi nhìn thấy từ tấm hình đó là:

“Tiếng nói của một bàn tay”.

Thật là tuyệt vời!

Một bàn tay đưa lên bịt miệng Cha Lý để Cha không nói lên được sự thật, đã có tác dụng nói giúp Cha gấp ngàn lần những điều mà Cha muốn nói trong phiên tòa đó, vì Cha sẽ không đủ thì giờ để nói, dù Cha không bị bàn tay kia bịt miệng. Bởi lẽ, tuyên bố kết quả luật rừng xong, tất, Cha sẽ bị dẫn đi ngay.

Vô tình, “Tiếng nói của một bàn tay” đã nối giáo cho giặc (Cha bị coi là giặc mà!)

Cám ơn Cong Án tuyệt chiêu này. Nhiều phần tôi có thể tin người công an này chưa từng là thiền sinh hay Phật tử gì vì CS vô thần mà! Nhưng trong một sát-na kỳ diệu anh ta đã đưa ra một Công Án (bây giờ là công, chứ không cong nữa) có sức công phá toàn bộ những đàn áp về thực trạng cai trị của CSVN đối với người dân và những che dấu thực trạng đó đối với quốc tế! Công án này tuyệt chiêu tới mức không cần phương tiện tọa thiền mà chỉ nhìn tấm hình là có trọn vẹn lời giải đáp ngay. Bất cứ thiền-sinh nào tham công án “Tiếng nói của một bàn tay”, bảo đảm đều đạt ngay! ngộ ngay! chứng đắc ngay! Tôi không thể không nghĩ rằng, ở nhiều kiếp trước, người công an này đã từng mon men vào cửa thiền. Không những thế, người này còn có thể từng là đệ tử của thiền-sư Bạch Ẩn không chừng. Phải từng tọa thiền, tham công án “Tiếng vỗ của một bàn tay” đến vỡ đầu vỡ óc nên kiếp này mới có thể bật ra “Tiếng nói của một bàn tay” đúng lúc và đúng chỗ tới mức tuyệt đối như thế được.

Chắc lúc bị bịt miệng, Cha Lý buồn cười lắm! Thế nào thầm cám ơn xong, Cha cũng sẽ thầm cầu nguyện cho kẻ đang bịt miệng mình vì chắc Cha biết rằng, sau phiên tòa, Cha thì vào tù nhưng anh công an được mang đi đâu, có trời biết !!!

Bất ngờ, tấm hình mang công án “Tiếng nói của một bàn tay” đã được phổ biến toàn cầu, mọi ghi chú đều không cần thiết vì công án đã được giải đáp ngay sau khi công án được trưng ra. Vấn đề còn lại là những ai còn tin là CSVN đã thay đổi, đã cho người dân-nói chung-, và Tôn Giáo-nói riêng- được nếm chút tự do, những người đó có cần phải tọa thiền mới giải được công án “Tiếng nói của một bàn tay” hay không" Có lời giải đáp rồi thì phải có cái nhìn nào đối với CSVN"

Tự Do không tự nhiên mà có và không cuộc tranh đấu nào không phải trả giá. Những gì đang xẩy ra ở Việt Nam đã khiến những ai quan tâm, sẽ nhớ về cuộc tranh đấu trường kỳ của nhân dân Ba Lan với Đảng Cộng Sản Ba Lan từ nhiều thập niên trước. Qua nhiều cái giá phải trả bằng máu và nước mắt, cuối cùng, Nghiệp Đoàn Công Nhân Liên Kết do người-công- nhân-tranh-đấu Lech Walesa đã thực hiện được mỹ từ “Đoàn Kết” mà kết hợp được 3 thành phần nòng cốt trong dân chúng là: Nghiệp Đoàn Công Nhân Liên Kết, Nghiệp Đoàn Nông Dân Liên Kết và Tổng Hội Sinh Viên Độc Lập để cùng bền bỉ tranh đấu bất bạo động như đình công, biểu tình, thắp nến …v…v… đưa đến thành công trong ngày bầu cử tháng sáu năm 1989.

Trong suốt lịch trình tranh đấu, câu nói lịch sử mà Công Nhân Ba Lan trả lời Jaruzelski, Tổng bí thư Đảng CS Ba Lan là:

“Chúng tôi xác quyết chúng tôi là công nhân, chúng tôi không bao giờ là nô lệ, ngay cả khi ông trói tay hay bịt miệng chúng tôi.”

CSVN có cần giở lại trang sử về cuộc tranh đấu của nhân dân Ba Lan, khi đang bịt miệng những người đòi hỏi Nhân Quyền tại Việt Nam hay không """

(Như-Thị-Am, trung tuần tháng tư, 07)   

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhưng Gangnam Style là câu chuyện âm nhạc vô hại, còn trong những vụ đã kể tại Việt Nam, khi người ta đăng đàn đăng tin giả mạo hay công khai chửi rủa, sỉ nhục lẫn nhau để được hàng ngàn người hào hứng vỗ tay, theo dõi, thậm chí cổ vũ, bênh vực và biến chúng thành hiện tượng như hiện nay, nó cho thấy có điều gì đó dường như chưa đúng lắm trong xã hội. Bởi đó là cách ứng xử bộ lạc, "đầu gấu" của giang hồ.
Có muôn vàn lý do, nhưng cốt lõi là nhân dân đã chán Chủ nghĩa Mác-Lenin và tư tưởng Cộng sản của ông Hồ đến tận mang tai. Kế đến là tình trạng cán bộ càng giữ quyền cao chức trọng thì càng mất đạo đức, sa đọa và tham nhũng hành dân nên bàn dân thiên hạ phát chán, chả ai còn hồ hởi phấn khởi thực hiện phương châm “cán bộ đi trước làng nước theo sau” nữa.
Nói đến tỉnh Bạc Liêu thì đa số người hiểu biết không thể quên hai nhân vật điển hình, là ông Cao Văn Lầu và công tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy. Ông Cao Văn Lầu là tác giả của bài Dạ Cổ Hoài Lang, được gọi chung là vọng cổ mà đào kép cải lương phải ca trên sân khấu. Ở Mỹ Tho cũng có một công tử, cũng nổi tiếng ăn chơi, tên là Lê Công Phước, được là Phước George. Người trắng trẻo, đẹp trai nên được gọi là Bạch công tử, để phân biệt với Hắc công tử Bạc Liêu.
Ngày nay Đại Lễ Vesak (Hợp nhất của ba ngày Đản Sinh, Thành Đạo và Nhập Diệt) của Đức Phật đã được Liên Hiệp Quốc công nhận. Trong ngày lễ này, Tổng Thư Ký LHQ, các vị nguyên thủ quốc gia, các giới chức chính quyền cao cấp tại những quốc gia Phật Giáo, hoặc tham dự hoặc gửi điện văn chúc mừng, chiêm bái tự viện, viếng thăm hoặc dâng hoa cúng dường chư tăng ni và Lễ Hội Phật Đản đã được quần chúng tổ chức trang nghiêm, cung kính.
Nhung các đối thủ (Nga, Tàu) hay đối tác (Âu) không chịu thua mà tìm đủ mọi cách phá vỡ vòng kim cô USD để tránh bị phong tỏa kinh tế lại điểm trúng tử huyệt của nền trật tự tự do toàn cầu (liberal world order) do Mỹ gầy dựng trên nền móng USD. Giải pháp nào sẽ hất ngã USD trong khi cả NDT lẫn Euro đều còn ít đáng tin hơn USD? Dưới đây là vài phỏng đoán thay vì dựa trên chứng cớ vững vàng. Giữa Trung Quốc, Nga và Iran đều thiết lập những đường dây hoán đổi ngoại tệ (currency swap) mà không thông qua hệ thống ngân hàng Mỹ. Thí dụ Iran bán dầu thu vào NDT rồi dùng NDT nhập cảng máy điện toán từ Trung Quốc (với điều kiện các máy điện toán này không chứa đựng bản quyền Mỹ trong đó.) Ngân hàng Iran có thể đổi trước một lượng tiền nội địa ra NDT dự trữ giao dịch mà không cần chờ đợi phải thu NDT từ bán dầu mới mua hàng Trung Quốc.
Nơi trạm xe buýt cuối ngày, chuyến xe cuối cùng chuẩn bị lăn bánh. Những người đến trễ và những người muốn ngủ lại nơi băng ghế chờ đợi, sẽ bị bỏ lại. Cơ hội tái diễn cho một chuyến xe khác, có thể là ngày hôm sau. Nhưng hôm sau, nào ai đoán được chuyện gì sẽ xảy ra. Người ta cần phải bước qua, bỏ lại lịch sử phía sau, bằng không sẽ bị bỏ lại bên lề lịch sử.
Cùng thời điểm, các nước trong vùng như Ấn độ, Mã lai, Phi luật tân,...bị Tây phương đô hộ, đều lần lược thu hồi độc lập, tổ chức đất nước theo thể chế tự do dân chủ và nhờ đó, đất nước phát triển mà không phải có hơn 10 triệu dân chết oan uổng như Việt nam. Chỉ vì họ không có hiện tượng Hồ Chí Minh!
NHững người trẻ sẽ không còn là “không chịu lớn.” Họ đã trưởng thành trong suy nghĩ của riêng họ. Và khi phải xuống đường bày tỏ những ước muốn của mình. Họ biết họ phải làm gì. Không thể nào ai đó bảo họ phải làm cái này hay phải làm cái kia. Họ không còn cần phải có lãnh tụ. Đất nước cần những con em như thế.
Hiệp Định Geneve, cũng như Hiệp Định Paris, đối với Bác và Đảng – rõ ràng – đều chỉ là một mớ giấy lộn. Tổng Tuyển Cử (1956) hay Đình Chiến (1973) cũng thế. Hoà bình là từ ngữ không hề có trong tự điển của những người cộng sản. Họ nhất định phải nhuộm đỏ hết cả nước VN (bằng mọi giá và mọi cách) thì mới thoả lòng.
Lần đầu tiên tôi đi thăm Huynh Trưởng Huy Phương đang bệnh già. Đây là chuyến "thoát ly" đặc biệt sau hơn một năm tự giam mình. Trong suốt thời gian Huynh Trưởng bị bệnh, nằm nhà thương dài dài trong bao nhiêu ngày có đại dịch, tuy không phải bị con virus mắc dịch hành hạ, nhưng là một bệnh ngặt nghèo phát sinh theo tuổi tác.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.