thu khúc | sinh hoạt

27/09/202518:36:00(Xem: 866)
Tranh Le Thiet Cuong

Tranh Lê Thiết Cương



thu khúc


Thu đến. mênh mang buồn. thả lỏng
Thiu thỉu sợi dây chùng quán chiều
Không có ai bên ngoài cổng nắng
Đậm vàng. nâu gỗ. thớ liêu xiêu

Một hai người bạn văn im ỉm
Dán lên một cáo thị âm lời
Thanh lặng. thì xưa nay vẫn thế
Âm thầm trên luống chữ mù khơi

Bạn vẽ lên một khấc lòng đạm bạc
Nhược thu chưa rộ hết sắc màu
Đêm qua rượu hết mời trống hoác
Khó ngủ. người đợi ta rất lâu

Lạnh rồi. ừ. se se tâm cảnh
Mới đây. hạnh ngộ. vang bóng cười
Vậy thôi. xa nỗi người lui tới
Thức mình. nghe thấm tạng buông lơi


h o à n g x u â n s ơ n
25.septembre.25

 

sinh hoạt

Hôm qua quên bận quần dài
Sáng gây gây
Lạnh
Thấm. hai vai
Người
Gọi là ống quyển chơi vơi
Dò xem khí tượng
Tới rồi mùa thu
Vẫn còn nắng. chưa thấy mù
Sẽ bưng mấy chậu phù du vô nhà
Cây của đời
Phúc của ta
Ớt đỏ mấy quả
Cà rà sớm hôm
Tại sao không
Vườn là vườn
Đất vài ba chậu ươn(g) ươn(g) xóm giềng
Thu lá phong
Tuyết đặc quyền
Mùa đông ấm áp
Ngó hiền như ta

)(
h o à n g x u â n s ơ n
lập thu ất tỵ 2025

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.